“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 442: 442: “cố Ý Mưu Sát…”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Đừng nôn nóng, nghĩ cách làm sao để giải quyết vấn đề đi đã”.Diệp Vĩnh Khang vội vàng giơ tay đỡ lấy cánh tay của Hạ Huyền Trúc, sau đó hỏi quản lý dự án: “Thông thường khi xảy ra việc như vậy sẽ giải quyết thế nào?”Quản lý dự án vội vàng nói: “Đầu tiên sẽ xác định hiện trường do bản thân công nhân thao tác không đúng quy định nên mới dẫn đến sự cố, như vậy thì có thể bớt đi một khoản lớn tiền bồi thường, ngoài ra…”“Anh đang nói cái quái gì thế?”Hạ Huyền Trúc vội vàng thở gấp, trách mắng: “Đây là bảy mạng người vẫn còn đang sống sờ sờ đấy, vấn đề ở đây là tiền hay sao?”“Lập tức báo lên cơ quan có liên quan, sau đó liên hệ với gia đình bọn họ, làm tốt công tác động viên gia quyến, những công nhân này đều là trụ cột của gia đình, tiền bồi thường xét theo tiêu chuẩn cao nhất!”Hạ Huyền Trúc sắp khóc đến nơi, bảy con người còn đang sống sờ sờ, chuyện này đã thuộc vào mức độ sự cố công trình nghiêm trọng.Đúng vào lúc này, một chiếc xe cảnh sát nhấp nháy đèn báo động đi tới.Cửa xe mở ra, một nữ cảnh sát tuần tra khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, dáng người thướt tha, tóc dài tung bay, hiên ngang bước từ trên xe xuống.“Ai là Hạ Huyền Trúc?”Nữ cảnh sát tuần tra lạnh lùng hỏi.Hạ Huyền Trúc cảm thấy hơi nghi hoặc, sao chuyện này lại làm kinh động tới cả cảnh sát tuần tra luôn rồi?“Chào cô, tôi là Hạ Huyền Trúc, xin hỏi…”Nữ cảnh sát tuần tra liếc nhìn Hạ Huyền Trúc, sau đó xuất trình giấy tờ: “Tôi là Lý Thanh Từ - phó đại đội trưởng trinh sát hình sự của Cục tuần tra Giang Bắc, có số điện thoại nặc danh trình báo cô có liên quan đến tội danh cố ý giết người, mong cô phối hợp điều tra với chúng tôi!”“Cố ý mưu sát…”Sắc mặt Hạ Huyền Trúc kinh ngạc tái nhợt, vội vàng nói: “Có phải có hiểu lầm gì không, tôi không…”“Bây giờ cô không cần phải nói gì nhiều, đợi sau khi chúng tôi điều tra xong thì sẽ rõ ngay thôi!”Nữ cảnh sát tuần tra phất tay: “Khám xét cho tôi!”Mấy đội viên tuần tra lập tức bắt đầu triển khai khám sát trên công trường.Hạ Huyền Trúc chưa từng gặp phải tình cảnh như vậy, sợ tới mức hai chân khẽ run lên lẩy bẩy, Diệp Vĩnh Khang dùng lực siết chặt bàn tay của Hạ Huyền Trúc: “Đừng sợ, có anh ở đây”.
“Đừng nôn nóng, nghĩ cách làm sao để giải quyết vấn đề đi đã”.
Diệp Vĩnh Khang vội vàng giơ tay đỡ lấy cánh tay của Hạ Huyền Trúc, sau đó hỏi quản lý dự án: “Thông thường khi xảy ra việc như vậy sẽ giải quyết thế nào?”
Quản lý dự án vội vàng nói: “Đầu tiên sẽ xác định hiện trường do bản thân công nhân thao tác không đúng quy định nên mới dẫn đến sự cố, như vậy thì có thể bớt đi một khoản lớn tiền bồi thường, ngoài ra…”
“Anh đang nói cái quái gì thế?”
Hạ Huyền Trúc vội vàng thở gấp, trách mắng: “Đây là bảy mạng người vẫn còn đang sống sờ sờ đấy, vấn đề ở đây là tiền hay sao?”
“Lập tức báo lên cơ quan có liên quan, sau đó liên hệ với gia đình bọn họ, làm tốt công tác động viên gia quyến, những công nhân này đều là trụ cột của gia đình, tiền bồi thường xét theo tiêu chuẩn cao nhất!”
Hạ Huyền Trúc sắp khóc đến nơi, bảy con người còn đang sống sờ sờ, chuyện này đã thuộc vào mức độ sự cố công trình nghiêm trọng.
Đúng vào lúc này, một chiếc xe cảnh sát nhấp nháy đèn báo động đi tới.
Cửa xe mở ra, một nữ cảnh sát tuần tra khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, dáng người thướt tha, tóc dài tung bay, hiên ngang bước từ trên xe xuống.
“Ai là Hạ Huyền Trúc?”
Nữ cảnh sát tuần tra lạnh lùng hỏi.
Hạ Huyền Trúc cảm thấy hơi nghi hoặc, sao chuyện này lại làm kinh động tới cả cảnh sát tuần tra luôn rồi?
“Chào cô, tôi là Hạ Huyền Trúc, xin hỏi…”
Nữ cảnh sát tuần tra liếc nhìn Hạ Huyền Trúc, sau đó xuất trình giấy tờ: “Tôi là Lý Thanh Từ - phó đại đội trưởng trinh sát hình sự của Cục tuần tra Giang Bắc, có số điện thoại nặc danh trình báo cô có liên quan đến tội danh cố ý giết người, mong cô phối hợp điều tra với chúng tôi!”
“Cố ý mưu sát…”
Sắc mặt Hạ Huyền Trúc kinh ngạc tái nhợt, vội vàng nói: “Có phải có hiểu lầm gì không, tôi không…”
“Bây giờ cô không cần phải nói gì nhiều, đợi sau khi chúng tôi điều tra xong thì sẽ rõ ngay thôi!”
Nữ cảnh sát tuần tra phất tay: “Khám xét cho tôi!”
Mấy đội viên tuần tra lập tức bắt đầu triển khai khám sát trên công trường.
Hạ Huyền Trúc chưa từng gặp phải tình cảnh như vậy, sợ tới mức hai chân khẽ run lên lẩy bẩy, Diệp Vĩnh Khang dùng lực siết chặt bàn tay của Hạ Huyền Trúc: “Đừng sợ, có anh ở đây”.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Đừng nôn nóng, nghĩ cách làm sao để giải quyết vấn đề đi đã”.Diệp Vĩnh Khang vội vàng giơ tay đỡ lấy cánh tay của Hạ Huyền Trúc, sau đó hỏi quản lý dự án: “Thông thường khi xảy ra việc như vậy sẽ giải quyết thế nào?”Quản lý dự án vội vàng nói: “Đầu tiên sẽ xác định hiện trường do bản thân công nhân thao tác không đúng quy định nên mới dẫn đến sự cố, như vậy thì có thể bớt đi một khoản lớn tiền bồi thường, ngoài ra…”“Anh đang nói cái quái gì thế?”Hạ Huyền Trúc vội vàng thở gấp, trách mắng: “Đây là bảy mạng người vẫn còn đang sống sờ sờ đấy, vấn đề ở đây là tiền hay sao?”“Lập tức báo lên cơ quan có liên quan, sau đó liên hệ với gia đình bọn họ, làm tốt công tác động viên gia quyến, những công nhân này đều là trụ cột của gia đình, tiền bồi thường xét theo tiêu chuẩn cao nhất!”Hạ Huyền Trúc sắp khóc đến nơi, bảy con người còn đang sống sờ sờ, chuyện này đã thuộc vào mức độ sự cố công trình nghiêm trọng.Đúng vào lúc này, một chiếc xe cảnh sát nhấp nháy đèn báo động đi tới.Cửa xe mở ra, một nữ cảnh sát tuần tra khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, dáng người thướt tha, tóc dài tung bay, hiên ngang bước từ trên xe xuống.“Ai là Hạ Huyền Trúc?”Nữ cảnh sát tuần tra lạnh lùng hỏi.Hạ Huyền Trúc cảm thấy hơi nghi hoặc, sao chuyện này lại làm kinh động tới cả cảnh sát tuần tra luôn rồi?“Chào cô, tôi là Hạ Huyền Trúc, xin hỏi…”Nữ cảnh sát tuần tra liếc nhìn Hạ Huyền Trúc, sau đó xuất trình giấy tờ: “Tôi là Lý Thanh Từ - phó đại đội trưởng trinh sát hình sự của Cục tuần tra Giang Bắc, có số điện thoại nặc danh trình báo cô có liên quan đến tội danh cố ý giết người, mong cô phối hợp điều tra với chúng tôi!”“Cố ý mưu sát…”Sắc mặt Hạ Huyền Trúc kinh ngạc tái nhợt, vội vàng nói: “Có phải có hiểu lầm gì không, tôi không…”“Bây giờ cô không cần phải nói gì nhiều, đợi sau khi chúng tôi điều tra xong thì sẽ rõ ngay thôi!”Nữ cảnh sát tuần tra phất tay: “Khám xét cho tôi!”Mấy đội viên tuần tra lập tức bắt đầu triển khai khám sát trên công trường.Hạ Huyền Trúc chưa từng gặp phải tình cảnh như vậy, sợ tới mức hai chân khẽ run lên lẩy bẩy, Diệp Vĩnh Khang dùng lực siết chặt bàn tay của Hạ Huyền Trúc: “Đừng sợ, có anh ở đây”.