“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 486: 486: Nói Tôi Nghe Đi Mà
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Trần Tiểu Túy chậm rãi ngồi xổm trên mặt đất, hai tay ôm đầu, cố gắng không để mình khóc, nhưng nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống như lũ vỡ bờ.Bên cạnh chính là đại lộ nhộn nhịp, người đi đường nhiều như nêm cối, xe ngược xe xuôi, nhưng đối với Trần Tiểu Túy lúc này, tất cả dường như đột nhiên biến mất hết.Thế giới của cô ấy dường như đã bị nhấn nút tạm dừng lại vậy, mọi thứ xung quanh, tất cả mọi người, đều không liên quan gì đến cô ấy.Điều duy nhất có thể cảm nhận được là trái tim không ngừng trùng xuống, giống như không có trọng lượng.Diệp Vĩnh Khang lái xe với vẻ mặt bình thản, trong lòng bỗng trào dâng một nỗi bực bội, rút điếu thuốc ra nhét vào miệng, dùng bật lửa bật mấy lần mà không lên.Rầm!Tại một ngã tư đèn giao thông, Diệp Vĩnh Khang - người đã được đào tạo lái xe đặc biệt, đã quên đạp phanh, đầu xe đâm thẳng vào chiếc BMW phía trước."Mù à, không nhìn thấy đèn đỏ à, có biết lái xe không vậy?"Chủ nhân chiếc BMW là một cô gái ăn mặc sành điệu, trông như mười tám, mười chín tuổi, cô ấy nhảy ra khỏi xe và hét lớn qua kính ô tô."Này, tôi nói anh đấy, kéo cửa xe xuống cho tôi!"Cô gái lái chiếc BMW đập cửa kính ô tô tức giận nói: "Làm sai thì phải chịu trách nhiệm, anh nghĩ không lộ mặt mà xong à? Tôi không nói là sẽ bắt anh bồi thường.Nhanh lên, kéo cửa xuống, không kéo xuống tôi đập vỡ cửa kính đấy!"Nhưng cửa xe vẫn không di chuyển.Cô gái lái chiếc BMW tức giận, lấy trong cốp xe ra một cái xẻng công nghiệp, tức giận nói: "Bà đây đùa với anh đấy à, tôi đếm đến ba, nếu anh còn không mở…"Nói được nửa chừng, cửa kính xe đột nhiên từ từ hạ xuống."Tôi nói anh đấy, đúng thật là, tôi đâu bắt anh bồi thường đâu, chỉ muốn nhắc nhở anh về sau lái xe cho cẩn thận…"Cô gái lái chiếc BMW nói được nửa chừng chợt sững sờ.Cô ấy nhìn thấy khuôn mặt của một người đàn ông, khuôn mặt này rất bình thường, không có gì nổi trội.Nhưng đôi mắt ấy lại ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, làm sao diễn tả được loại ánh mắt đầy bi ai này đây?Nhìn đôi mắt này, trong đầu chợt hiện lên một hình ảnh, một cái sân đổ nát đầy bụi, có một cây ngô đồng khô héo, bị gió thổi qua, lá vàng nhẹ nhàng rơi xuống."Anh cần giúp đỡ không?"Giọng nói của cô gái lái chiếc BMW rất cẩn thận, tựa hồ cảm thấy người đàn ông trước mặt lúc này cực kỳ mỏng manh, chỉ cần chạm nhẹ vào là có thể tan thành trăm mảnh."Cô có thể nói cho tôi biết, lúc buồn thì làm gì mới có thể bớt buồn không?"Diệp Vĩnh Khang chậm rãi nói, trong giọng nói khàn khàn toát ra sự hoang tàn."Cái này……"Cô gái lái chiếc BMW nhất thời không biết trả lời câu hỏi kỳ lạ này như thế nào."Nói tôi nghe đi mà?"Diệp Vĩnh Khang lại lên tiếng, trong mắt hiện lên khát vọng cùng khẩn cầu.Nhìn dáng vẻ này, cô gái lái chiếc BMW chỉ cảm thấy trái tim như bị thứ gì đó đâm mạnh, trong lòng càng có nguyện vọng che chở cho người đàn ông này.
Trần Tiểu Túy chậm rãi ngồi xổm trên mặt đất, hai tay ôm đầu, cố gắng không để mình khóc, nhưng nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống như lũ vỡ bờ.
Bên cạnh chính là đại lộ nhộn nhịp, người đi đường nhiều như nêm cối, xe ngược xe xuôi, nhưng đối với Trần Tiểu Túy lúc này, tất cả dường như đột nhiên biến mất hết.
Thế giới của cô ấy dường như đã bị nhấn nút tạm dừng lại vậy, mọi thứ xung quanh, tất cả mọi người, đều không liên quan gì đến cô ấy.
Điều duy nhất có thể cảm nhận được là trái tim không ngừng trùng xuống, giống như không có trọng lượng.
Diệp Vĩnh Khang lái xe với vẻ mặt bình thản, trong lòng bỗng trào dâng một nỗi bực bội, rút điếu thuốc ra nhét vào miệng, dùng bật lửa bật mấy lần mà không lên.
Rầm!
Tại một ngã tư đèn giao thông, Diệp Vĩnh Khang - người đã được đào tạo lái xe đặc biệt, đã quên đạp phanh, đầu xe đâm thẳng vào chiếc BMW phía trước.
"Mù à, không nhìn thấy đèn đỏ à, có biết lái xe không vậy?"
Chủ nhân chiếc BMW là một cô gái ăn mặc sành điệu, trông như mười tám, mười chín tuổi, cô ấy nhảy ra khỏi xe và hét lớn qua kính ô tô.
"Này, tôi nói anh đấy, kéo cửa xe xuống cho tôi!"
Cô gái lái chiếc BMW đập cửa kính ô tô tức giận nói: "Làm sai thì phải chịu trách nhiệm, anh nghĩ không lộ mặt mà xong à? Tôi không nói là sẽ bắt anh bồi thường.
Nhanh lên, kéo cửa xuống, không kéo xuống tôi đập vỡ cửa kính đấy!"
Nhưng cửa xe vẫn không di chuyển.
Cô gái lái chiếc BMW tức giận, lấy trong cốp xe ra một cái xẻng công nghiệp, tức giận nói: "Bà đây đùa với anh đấy à, tôi đếm đến ba, nếu anh còn không mở…"
Nói được nửa chừng, cửa kính xe đột nhiên từ từ hạ xuống.
"Tôi nói anh đấy, đúng thật là, tôi đâu bắt anh bồi thường đâu, chỉ muốn nhắc nhở anh về sau lái xe cho cẩn thận…"
Cô gái lái chiếc BMW nói được nửa chừng chợt sững sờ.
Cô ấy nhìn thấy khuôn mặt của một người đàn ông, khuôn mặt này rất bình thường, không có gì nổi trội.
Nhưng đôi mắt ấy lại ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, làm sao diễn tả được loại ánh mắt đầy bi ai này đây?
Nhìn đôi mắt này, trong đầu chợt hiện lên một hình ảnh, một cái sân đổ nát đầy bụi, có một cây ngô đồng khô héo, bị gió thổi qua, lá vàng nhẹ nhàng rơi xuống.
"Anh cần giúp đỡ không?"
Giọng nói của cô gái lái chiếc BMW rất cẩn thận, tựa hồ cảm thấy người đàn ông trước mặt lúc này cực kỳ mỏng manh, chỉ cần chạm nhẹ vào là có thể tan thành trăm mảnh.
"Cô có thể nói cho tôi biết, lúc buồn thì làm gì mới có thể bớt buồn không?"
Diệp Vĩnh Khang chậm rãi nói, trong giọng nói khàn khàn toát ra sự hoang tàn.
"Cái này……"
Cô gái lái chiếc BMW nhất thời không biết trả lời câu hỏi kỳ lạ này như thế nào.
"Nói tôi nghe đi mà?"
Diệp Vĩnh Khang lại lên tiếng, trong mắt hiện lên khát vọng cùng khẩn cầu.
Nhìn dáng vẻ này, cô gái lái chiếc BMW chỉ cảm thấy trái tim như bị thứ gì đó đâm mạnh, trong lòng càng có nguyện vọng che chở cho người đàn ông này.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Trần Tiểu Túy chậm rãi ngồi xổm trên mặt đất, hai tay ôm đầu, cố gắng không để mình khóc, nhưng nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống như lũ vỡ bờ.Bên cạnh chính là đại lộ nhộn nhịp, người đi đường nhiều như nêm cối, xe ngược xe xuôi, nhưng đối với Trần Tiểu Túy lúc này, tất cả dường như đột nhiên biến mất hết.Thế giới của cô ấy dường như đã bị nhấn nút tạm dừng lại vậy, mọi thứ xung quanh, tất cả mọi người, đều không liên quan gì đến cô ấy.Điều duy nhất có thể cảm nhận được là trái tim không ngừng trùng xuống, giống như không có trọng lượng.Diệp Vĩnh Khang lái xe với vẻ mặt bình thản, trong lòng bỗng trào dâng một nỗi bực bội, rút điếu thuốc ra nhét vào miệng, dùng bật lửa bật mấy lần mà không lên.Rầm!Tại một ngã tư đèn giao thông, Diệp Vĩnh Khang - người đã được đào tạo lái xe đặc biệt, đã quên đạp phanh, đầu xe đâm thẳng vào chiếc BMW phía trước."Mù à, không nhìn thấy đèn đỏ à, có biết lái xe không vậy?"Chủ nhân chiếc BMW là một cô gái ăn mặc sành điệu, trông như mười tám, mười chín tuổi, cô ấy nhảy ra khỏi xe và hét lớn qua kính ô tô."Này, tôi nói anh đấy, kéo cửa xe xuống cho tôi!"Cô gái lái chiếc BMW đập cửa kính ô tô tức giận nói: "Làm sai thì phải chịu trách nhiệm, anh nghĩ không lộ mặt mà xong à? Tôi không nói là sẽ bắt anh bồi thường.Nhanh lên, kéo cửa xuống, không kéo xuống tôi đập vỡ cửa kính đấy!"Nhưng cửa xe vẫn không di chuyển.Cô gái lái chiếc BMW tức giận, lấy trong cốp xe ra một cái xẻng công nghiệp, tức giận nói: "Bà đây đùa với anh đấy à, tôi đếm đến ba, nếu anh còn không mở…"Nói được nửa chừng, cửa kính xe đột nhiên từ từ hạ xuống."Tôi nói anh đấy, đúng thật là, tôi đâu bắt anh bồi thường đâu, chỉ muốn nhắc nhở anh về sau lái xe cho cẩn thận…"Cô gái lái chiếc BMW nói được nửa chừng chợt sững sờ.Cô ấy nhìn thấy khuôn mặt của một người đàn ông, khuôn mặt này rất bình thường, không có gì nổi trội.Nhưng đôi mắt ấy lại ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, làm sao diễn tả được loại ánh mắt đầy bi ai này đây?Nhìn đôi mắt này, trong đầu chợt hiện lên một hình ảnh, một cái sân đổ nát đầy bụi, có một cây ngô đồng khô héo, bị gió thổi qua, lá vàng nhẹ nhàng rơi xuống."Anh cần giúp đỡ không?"Giọng nói của cô gái lái chiếc BMW rất cẩn thận, tựa hồ cảm thấy người đàn ông trước mặt lúc này cực kỳ mỏng manh, chỉ cần chạm nhẹ vào là có thể tan thành trăm mảnh."Cô có thể nói cho tôi biết, lúc buồn thì làm gì mới có thể bớt buồn không?"Diệp Vĩnh Khang chậm rãi nói, trong giọng nói khàn khàn toát ra sự hoang tàn."Cái này……"Cô gái lái chiếc BMW nhất thời không biết trả lời câu hỏi kỳ lạ này như thế nào."Nói tôi nghe đi mà?"Diệp Vĩnh Khang lại lên tiếng, trong mắt hiện lên khát vọng cùng khẩn cầu.Nhìn dáng vẻ này, cô gái lái chiếc BMW chỉ cảm thấy trái tim như bị thứ gì đó đâm mạnh, trong lòng càng có nguyện vọng che chở cho người đàn ông này.