Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 487: 487: Tôi Sẽ Tặng Quà Riêng Cho Cô Giáo Diêu

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nhiệm vụ bảo vệ Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân vô cùng quan trọng, có sức mạnh chỉ là một phần, quan trọng hơn là phải có đầu óc, biết mai phục và giỏi ngụy trang.Vệ sĩ tốt nhất không phải ai khác ngoài bản thân anh, bao gồm bất kì ai trong đối tượng được bảo vệ đều không biết thân phận của bọn họ.Đây cũng là lý do tại sao Diệp Vĩnh Khang không trực tiếp huy động người từ quân Long Thần, mặc dù ở đây có rất nhiều cao thủ, cũng có rất nhiều nhân tài.Nhưng bọn họ quanh năm chinh chiến, ít nhiều cũng hình thành nên một loại khí chất sát phạt, hơn nữa hơi xa lạ với phong cách sống của xã hội bình thường, nên không thể đạt được hiệu quả ngụy trang mai phục.Nhưng các học viên trong trại huấn luyện Điện Long Thần thì khác, mặc dù các bài sát hạch của bọn họ cũng có thực chiến, nhưng giữa quản lý của trại huấn luyện và thành viên chính thức của Điện Long Thần có khác biệt lớn.Trên người cũng không có sát khí quá mạnh, vì vậy chọn người từ trại huấn luyện là lựa chọn tốt nhất.Sau khi cúp điện thoại, Diệp Vĩnh Khang thấy trong nhóm lớp của Diệp Tiểu Trân có vài tin nhắn liền mở ra xem.Đó là tin nhắn của người có tên là mẹ Vương Tử Hào: @mọi người, Hôm nay là sinh nhật cô giáo Diêu, mỗi phụ huynh chúng ta góp năm trăm tệ, đóng bao lì xì lớn tặng cho cô Diêu, cảm ơn vì cô ấy đã dạy dỗ đám trẻ.Nhìn thấy tin nhắn này, rất ít phụ huynh phản hồi.Một phụ huynh nói: Năm trăm tệ có nhiều quá không?Câu nói này khiến mẹ Vương Tử Hào tức giận, sao vị phụ huynh này có thể như vậy được chứ? Cô giáo Diêu ngày vào cũng vất vả như vậy, bây giờ chúng ta bỏ ra chút tiền cảm ơn cô ấy mà cũng không chịu, bà có hiểu thế nào là biết ơn không hả?Vị phụ huynh kia không nói nên lời, chỉ có thể nói: Được thôi.Sau đó các phụ huynh trong nhóm bắt đầu chuyển tiền, mẹ Vương Tử Hào phụ trách thu tiền.Mẹ Vương Tử Hào: @Bố Diệp Tiểu Trân, bố Tiểu Trân à, anh mau chuyển tiền đi, còn thiếu mỗi anh thôi.Diệp Vĩnh Khanh nhíu mày, không phải là anh tiếc năm trăm tệ, chỉ là anh không thích cách làm này.Vì vậy anh đã trả lời trong nhóm: @Mẹ Vương Tử Hào, tôi không tham gia, tôi sẽ tặng quà riêng cho cô giáo Diêu.Kỳ thực Diệp Vĩnh Khang nhắn vậy cũng không có gì là sai, đây đều là tự nguyện, không muốn tham gia cũng chẳng sao.Nhưng mẹ Vương Tử Hào lại nổi giận: @Bố Diệp Tiểu Trân, anh làm phụ huynh kiểu gì thế hả? Cô giáo Diêu vất vả như vậy mà anh còn tiếc năm trăm tệ sao? Đúng là chưa từng gặp loại người nào như anh.Rõ ràng là keo kiệt, còn nói tặng quà riêng gì chứ, loại phụ huynh như anh thì dạy dỗ con cái kiểu gì?Diệp Vĩnh Khang đọc tin nhắn xong liền nghiêm mặt lại.Kỳ thực anh không phải là người nóng nảy, bình thường gặp phải chuyện như thế này, anh sẽ không thèm để ý đến.Nhưng hôm nay đúng lúc tâm trạng của anh không tốt, vừa nhìn thấy tin nhắn này lập tức nổi giận, gửi thẳng ghi âm: Vị phụ huynh này, cô muốn nịnh bợ thì tự mình làm đi, tại sao phải lôi kéo tất cả phụ huynh hợp tác cùng cô chứ?

Nhiệm vụ bảo vệ Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân vô cùng quan trọng, có sức mạnh chỉ là một phần, quan trọng hơn là phải có đầu óc, biết mai phục và giỏi ngụy trang.

Vệ sĩ tốt nhất không phải ai khác ngoài bản thân anh, bao gồm bất kì ai trong đối tượng được bảo vệ đều không biết thân phận của bọn họ.

Đây cũng là lý do tại sao Diệp Vĩnh Khang không trực tiếp huy động người từ quân Long Thần, mặc dù ở đây có rất nhiều cao thủ, cũng có rất nhiều nhân tài.

Nhưng bọn họ quanh năm chinh chiến, ít nhiều cũng hình thành nên một loại khí chất sát phạt, hơn nữa hơi xa lạ với phong cách sống của xã hội bình thường, nên không thể đạt được hiệu quả ngụy trang mai phục.

Nhưng các học viên trong trại huấn luyện Điện Long Thần thì khác, mặc dù các bài sát hạch của bọn họ cũng có thực chiến, nhưng giữa quản lý của trại huấn luyện và thành viên chính thức của Điện Long Thần có khác biệt lớn.

Trên người cũng không có sát khí quá mạnh, vì vậy chọn người từ trại huấn luyện là lựa chọn tốt nhất.

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Vĩnh Khang thấy trong nhóm lớp của Diệp Tiểu Trân có vài tin nhắn liền mở ra xem.

Đó là tin nhắn của người có tên là mẹ Vương Tử Hào: @mọi người, Hôm nay là sinh nhật cô giáo Diêu, mỗi phụ huynh chúng ta góp năm trăm tệ, đóng bao lì xì lớn tặng cho cô Diêu, cảm ơn vì cô ấy đã dạy dỗ đám trẻ.

Nhìn thấy tin nhắn này, rất ít phụ huynh phản hồi.

Một phụ huynh nói: Năm trăm tệ có nhiều quá không?

Câu nói này khiến mẹ Vương Tử Hào tức giận, sao vị phụ huynh này có thể như vậy được chứ? Cô giáo Diêu ngày vào cũng vất vả như vậy, bây giờ chúng ta bỏ ra chút tiền cảm ơn cô ấy mà cũng không chịu, bà có hiểu thế nào là biết ơn không hả?

Vị phụ huynh kia không nói nên lời, chỉ có thể nói: Được thôi.

Sau đó các phụ huynh trong nhóm bắt đầu chuyển tiền, mẹ Vương Tử Hào phụ trách thu tiền.

Mẹ Vương Tử Hào: @Bố Diệp Tiểu Trân, bố Tiểu Trân à, anh mau chuyển tiền đi, còn thiếu mỗi anh thôi.

Diệp Vĩnh Khanh nhíu mày, không phải là anh tiếc năm trăm tệ, chỉ là anh không thích cách làm này.

Vì vậy anh đã trả lời trong nhóm: @Mẹ Vương Tử Hào, tôi không tham gia, tôi sẽ tặng quà riêng cho cô giáo Diêu.

Kỳ thực Diệp Vĩnh Khang nhắn vậy cũng không có gì là sai, đây đều là tự nguyện, không muốn tham gia cũng chẳng sao.

Nhưng mẹ Vương Tử Hào lại nổi giận: @Bố Diệp Tiểu Trân, anh làm phụ huynh kiểu gì thế hả? Cô giáo Diêu vất vả như vậy mà anh còn tiếc năm trăm tệ sao? Đúng là chưa từng gặp loại người nào như anh.

Rõ ràng là keo kiệt, còn nói tặng quà riêng gì chứ, loại phụ huynh như anh thì dạy dỗ con cái kiểu gì?

Diệp Vĩnh Khang đọc tin nhắn xong liền nghiêm mặt lại.

Kỳ thực anh không phải là người nóng nảy, bình thường gặp phải chuyện như thế này, anh sẽ không thèm để ý đến.

Nhưng hôm nay đúng lúc tâm trạng của anh không tốt, vừa nhìn thấy tin nhắn này lập tức nổi giận, gửi thẳng ghi âm: Vị phụ huynh này, cô muốn nịnh bợ thì tự mình làm đi, tại sao phải lôi kéo tất cả phụ huynh hợp tác cùng cô chứ?

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nhiệm vụ bảo vệ Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân vô cùng quan trọng, có sức mạnh chỉ là một phần, quan trọng hơn là phải có đầu óc, biết mai phục và giỏi ngụy trang.Vệ sĩ tốt nhất không phải ai khác ngoài bản thân anh, bao gồm bất kì ai trong đối tượng được bảo vệ đều không biết thân phận của bọn họ.Đây cũng là lý do tại sao Diệp Vĩnh Khang không trực tiếp huy động người từ quân Long Thần, mặc dù ở đây có rất nhiều cao thủ, cũng có rất nhiều nhân tài.Nhưng bọn họ quanh năm chinh chiến, ít nhiều cũng hình thành nên một loại khí chất sát phạt, hơn nữa hơi xa lạ với phong cách sống của xã hội bình thường, nên không thể đạt được hiệu quả ngụy trang mai phục.Nhưng các học viên trong trại huấn luyện Điện Long Thần thì khác, mặc dù các bài sát hạch của bọn họ cũng có thực chiến, nhưng giữa quản lý của trại huấn luyện và thành viên chính thức của Điện Long Thần có khác biệt lớn.Trên người cũng không có sát khí quá mạnh, vì vậy chọn người từ trại huấn luyện là lựa chọn tốt nhất.Sau khi cúp điện thoại, Diệp Vĩnh Khang thấy trong nhóm lớp của Diệp Tiểu Trân có vài tin nhắn liền mở ra xem.Đó là tin nhắn của người có tên là mẹ Vương Tử Hào: @mọi người, Hôm nay là sinh nhật cô giáo Diêu, mỗi phụ huynh chúng ta góp năm trăm tệ, đóng bao lì xì lớn tặng cho cô Diêu, cảm ơn vì cô ấy đã dạy dỗ đám trẻ.Nhìn thấy tin nhắn này, rất ít phụ huynh phản hồi.Một phụ huynh nói: Năm trăm tệ có nhiều quá không?Câu nói này khiến mẹ Vương Tử Hào tức giận, sao vị phụ huynh này có thể như vậy được chứ? Cô giáo Diêu ngày vào cũng vất vả như vậy, bây giờ chúng ta bỏ ra chút tiền cảm ơn cô ấy mà cũng không chịu, bà có hiểu thế nào là biết ơn không hả?Vị phụ huynh kia không nói nên lời, chỉ có thể nói: Được thôi.Sau đó các phụ huynh trong nhóm bắt đầu chuyển tiền, mẹ Vương Tử Hào phụ trách thu tiền.Mẹ Vương Tử Hào: @Bố Diệp Tiểu Trân, bố Tiểu Trân à, anh mau chuyển tiền đi, còn thiếu mỗi anh thôi.Diệp Vĩnh Khanh nhíu mày, không phải là anh tiếc năm trăm tệ, chỉ là anh không thích cách làm này.Vì vậy anh đã trả lời trong nhóm: @Mẹ Vương Tử Hào, tôi không tham gia, tôi sẽ tặng quà riêng cho cô giáo Diêu.Kỳ thực Diệp Vĩnh Khang nhắn vậy cũng không có gì là sai, đây đều là tự nguyện, không muốn tham gia cũng chẳng sao.Nhưng mẹ Vương Tử Hào lại nổi giận: @Bố Diệp Tiểu Trân, anh làm phụ huynh kiểu gì thế hả? Cô giáo Diêu vất vả như vậy mà anh còn tiếc năm trăm tệ sao? Đúng là chưa từng gặp loại người nào như anh.Rõ ràng là keo kiệt, còn nói tặng quà riêng gì chứ, loại phụ huynh như anh thì dạy dỗ con cái kiểu gì?Diệp Vĩnh Khang đọc tin nhắn xong liền nghiêm mặt lại.Kỳ thực anh không phải là người nóng nảy, bình thường gặp phải chuyện như thế này, anh sẽ không thèm để ý đến.Nhưng hôm nay đúng lúc tâm trạng của anh không tốt, vừa nhìn thấy tin nhắn này lập tức nổi giận, gửi thẳng ghi âm: Vị phụ huynh này, cô muốn nịnh bợ thì tự mình làm đi, tại sao phải lôi kéo tất cả phụ huynh hợp tác cùng cô chứ?

Chương 487: 487: Tôi Sẽ Tặng Quà Riêng Cho Cô Giáo Diêu