“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 533: 533: “vậy Có Người Nhìn Thấy Cô Ấy Không”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Để tránh Hạ Huyền Trúc biết chuyện rồi lo lắng, Diệp Vĩnh Khang quyết định chủ động gọi đến nói chuyện này với cô.Nhưng liên tục gọi mấy lần, điện thoại của Hạ Huyền Trúc đều hiển thị không thể kết nối.Diệp Vĩnh Khang hơi nhíu mày, cảm thấy chuyện này không ổn, điện thoại Hạ Huyền Trúc luôn mở máy hai mươi bốn giờ, hơn nữa cô có thói quen để điện thoại bên tay, sao tự dưng lại không gọi được?Sau đó Diệp Vĩnh Khang lập tức gọi đến số của Thiên Diệp Nhi.“Chào anh Diệp, cho hỏi có chuyện gì không?”Lúc thường Thiên Diệp Nhi không cần chú trọng mấy lễ nghi của điện Long Thần với Diệp Vĩnh Khang, cô ấy phải hòa mình vào vai vệ sĩ của Hạ Huyền Trúc.“Cô nói sếp Hạ nghe máy đi”.Diệp Vĩnh Khang nói.“Sếp Hạ đến phòng tiếp khách gặp khách hàng rồi, nếu là chuyện khẩn cấp thì giờ tôi đi tìm sếp Hạ ngay”.Diệp Thiên Nhi đáp.“Tiếp khách?”Diệp Vĩnh Khang nghĩ dù là gặp khách hàng thì không đến nỗi điện thoại không liên lạc được chứ?“Bây giờ cô đến phòng tiếp khách ngay, đừng quấy rầy cô ấy, chỉ xem thử cô ấy có ở đó hay không, khoan cúp máy đã”.Diệp Vĩnh Khang nói, không biết tại sao anh bỗng dưng cảm thấy không yên tâm cứ như có chuyện lớn sắp xảy ra.Không lâu sau, đầu bên kia điện thoại bỗng vang lên giọng nói sốt sắng của Thiên Diệp Nhi: “Phòng tiếp khách không có người, hơn nữa người bên bộ phận quan hệ nói hôm nay không có khách hàng nào đến phòng tiếp khách cả”.Diệp Vĩnh Khang chỉ cảm thấy tim thắt lại: “Lập tức đến những chỗ khác tìm xem, tôi qua đó ngay!”Cúp điện thoại, Diệp Vĩnh Khang vội vàng chạy đến công ty Hạ Huyền Trúc.“Anh Diệp!”Thiên Diệp Nhi đã đợi ở dưới lầu, nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang vội vàng chạy đến sốt ruột nói: “Đã tìm khắp nơi rồi nhưng không thấy sếp Hạ đâu cả”.Diệp Vĩnh Khang nghiêm mặt nói: “Lập tức kiểm tra camera”.“Không cần, tôi vừa đến phòng giám sát xong”.Thiên Diệp Nhi nói: “Nhân viên trực phòng giám sát nói vừa rồi sếp Hạ gửi tin nhắn cho họ qua phần mềm quản lý nội bộ của công ty, bảo họ tạm thời dừng giám sát trong mười phút, nói là phải bảo trì”.“Vậy có người nhìn thấy cô ấy không?”“Tôi đã đến hỏi các bộ phận nhưng không ai nhìn thấy sếp Hạ, tôi nghĩ chắc chắn chị ấy đã rời khỏi bằng đường chuyên dụng, ở đó có cửa sau, trong công ty chỉ có vài người mới có quyền đi đường đó”.Thiên Diệp Nhi nói.
Để tránh Hạ Huyền Trúc biết chuyện rồi lo lắng, Diệp Vĩnh Khang quyết định chủ động gọi đến nói chuyện này với cô.
Nhưng liên tục gọi mấy lần, điện thoại của Hạ Huyền Trúc đều hiển thị không thể kết nối.
Diệp Vĩnh Khang hơi nhíu mày, cảm thấy chuyện này không ổn, điện thoại Hạ Huyền Trúc luôn mở máy hai mươi bốn giờ, hơn nữa cô có thói quen để điện thoại bên tay, sao tự dưng lại không gọi được?
Sau đó Diệp Vĩnh Khang lập tức gọi đến số của Thiên Diệp Nhi.
“Chào anh Diệp, cho hỏi có chuyện gì không?”
Lúc thường Thiên Diệp Nhi không cần chú trọng mấy lễ nghi của điện Long Thần với Diệp Vĩnh Khang, cô ấy phải hòa mình vào vai vệ sĩ của Hạ Huyền Trúc.
“Cô nói sếp Hạ nghe máy đi”.
Diệp Vĩnh Khang nói.
“Sếp Hạ đến phòng tiếp khách gặp khách hàng rồi, nếu là chuyện khẩn cấp thì giờ tôi đi tìm sếp Hạ ngay”.
Diệp Thiên Nhi đáp.
“Tiếp khách?”
Diệp Vĩnh Khang nghĩ dù là gặp khách hàng thì không đến nỗi điện thoại không liên lạc được chứ?
“Bây giờ cô đến phòng tiếp khách ngay, đừng quấy rầy cô ấy, chỉ xem thử cô ấy có ở đó hay không, khoan cúp máy đã”.
Diệp Vĩnh Khang nói, không biết tại sao anh bỗng dưng cảm thấy không yên tâm cứ như có chuyện lớn sắp xảy ra.
Không lâu sau, đầu bên kia điện thoại bỗng vang lên giọng nói sốt sắng của Thiên Diệp Nhi: “Phòng tiếp khách không có người, hơn nữa người bên bộ phận quan hệ nói hôm nay không có khách hàng nào đến phòng tiếp khách cả”.
Diệp Vĩnh Khang chỉ cảm thấy tim thắt lại: “Lập tức đến những chỗ khác tìm xem, tôi qua đó ngay!”
Cúp điện thoại, Diệp Vĩnh Khang vội vàng chạy đến công ty Hạ Huyền Trúc.
“Anh Diệp!”
Thiên Diệp Nhi đã đợi ở dưới lầu, nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang vội vàng chạy đến sốt ruột nói: “Đã tìm khắp nơi rồi nhưng không thấy sếp Hạ đâu cả”.
Diệp Vĩnh Khang nghiêm mặt nói: “Lập tức kiểm tra camera”.
“Không cần, tôi vừa đến phòng giám sát xong”.
Thiên Diệp Nhi nói: “Nhân viên trực phòng giám sát nói vừa rồi sếp Hạ gửi tin nhắn cho họ qua phần mềm quản lý nội bộ của công ty, bảo họ tạm thời dừng giám sát trong mười phút, nói là phải bảo trì”.
“Vậy có người nhìn thấy cô ấy không?”
“Tôi đã đến hỏi các bộ phận nhưng không ai nhìn thấy sếp Hạ, tôi nghĩ chắc chắn chị ấy đã rời khỏi bằng đường chuyên dụng, ở đó có cửa sau, trong công ty chỉ có vài người mới có quyền đi đường đó”.
Thiên Diệp Nhi nói.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Để tránh Hạ Huyền Trúc biết chuyện rồi lo lắng, Diệp Vĩnh Khang quyết định chủ động gọi đến nói chuyện này với cô.Nhưng liên tục gọi mấy lần, điện thoại của Hạ Huyền Trúc đều hiển thị không thể kết nối.Diệp Vĩnh Khang hơi nhíu mày, cảm thấy chuyện này không ổn, điện thoại Hạ Huyền Trúc luôn mở máy hai mươi bốn giờ, hơn nữa cô có thói quen để điện thoại bên tay, sao tự dưng lại không gọi được?Sau đó Diệp Vĩnh Khang lập tức gọi đến số của Thiên Diệp Nhi.“Chào anh Diệp, cho hỏi có chuyện gì không?”Lúc thường Thiên Diệp Nhi không cần chú trọng mấy lễ nghi của điện Long Thần với Diệp Vĩnh Khang, cô ấy phải hòa mình vào vai vệ sĩ của Hạ Huyền Trúc.“Cô nói sếp Hạ nghe máy đi”.Diệp Vĩnh Khang nói.“Sếp Hạ đến phòng tiếp khách gặp khách hàng rồi, nếu là chuyện khẩn cấp thì giờ tôi đi tìm sếp Hạ ngay”.Diệp Thiên Nhi đáp.“Tiếp khách?”Diệp Vĩnh Khang nghĩ dù là gặp khách hàng thì không đến nỗi điện thoại không liên lạc được chứ?“Bây giờ cô đến phòng tiếp khách ngay, đừng quấy rầy cô ấy, chỉ xem thử cô ấy có ở đó hay không, khoan cúp máy đã”.Diệp Vĩnh Khang nói, không biết tại sao anh bỗng dưng cảm thấy không yên tâm cứ như có chuyện lớn sắp xảy ra.Không lâu sau, đầu bên kia điện thoại bỗng vang lên giọng nói sốt sắng của Thiên Diệp Nhi: “Phòng tiếp khách không có người, hơn nữa người bên bộ phận quan hệ nói hôm nay không có khách hàng nào đến phòng tiếp khách cả”.Diệp Vĩnh Khang chỉ cảm thấy tim thắt lại: “Lập tức đến những chỗ khác tìm xem, tôi qua đó ngay!”Cúp điện thoại, Diệp Vĩnh Khang vội vàng chạy đến công ty Hạ Huyền Trúc.“Anh Diệp!”Thiên Diệp Nhi đã đợi ở dưới lầu, nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang vội vàng chạy đến sốt ruột nói: “Đã tìm khắp nơi rồi nhưng không thấy sếp Hạ đâu cả”.Diệp Vĩnh Khang nghiêm mặt nói: “Lập tức kiểm tra camera”.“Không cần, tôi vừa đến phòng giám sát xong”.Thiên Diệp Nhi nói: “Nhân viên trực phòng giám sát nói vừa rồi sếp Hạ gửi tin nhắn cho họ qua phần mềm quản lý nội bộ của công ty, bảo họ tạm thời dừng giám sát trong mười phút, nói là phải bảo trì”.“Vậy có người nhìn thấy cô ấy không?”“Tôi đã đến hỏi các bộ phận nhưng không ai nhìn thấy sếp Hạ, tôi nghĩ chắc chắn chị ấy đã rời khỏi bằng đường chuyên dụng, ở đó có cửa sau, trong công ty chỉ có vài người mới có quyền đi đường đó”.Thiên Diệp Nhi nói.