Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 534: 534: Trái Tim Đột Nhiên Quặn Thắt!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang vội chạy đến con đường chuyên dụng phát hiện quả nhiên cửa ở đó đang mở.“Điện Chủ, thật xin lỗi, là tôi không làm tốt bổn phận, tôi sẵn sàng chịu phạt”.Thiên Diệp Nhi sốt ruột đến mức sắp phát khóc, Điện Chủ giao chuyện quan trọng như thế cho cô ấy nhưng cô ấy lại để người mất tích.“Người đã mất tích rồi, giờ cô nói mấy lời này có tác dụng sao? Trước tiên cứ tìm cô ấy về đã, nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, tôi sẽ hỏi tội cô”.Diệp Vĩnh Khang khàn giọng nói.Diệp Vĩnh Khang hầu như tận dụng hết mọi mối quan hệ mà mình có để tìm Hạ Huyền Trúc, thậm chí ngay cả thành vệ và Cục tác chiến cũng tham gia tìm người.Hầu như anh đã lật tung toàn bộ Giang Bắc hết một lượt rồi nhưng vẫn không tra được bất kỳ tung tích nào liên quan đến Hạ Huyền Trúc, giống như cô đã bốc hơi khỏi thế gian này rồi vậy.Đội trưởng đội điều tra thành vệ Vương Học Văn sau khi khám xét toàn bộ hiện trường xong thì đưa ra phán đoán: “Từ dấu vết ở hiện trường và tình hình lúc đó mà nói, cơ bản là có thể loại trừ khả năng bị bắt cóc”.“Có khả năng nhất, chính là cô Hạ tắt camera, sau đó đi theo con đường chuyên dụng, dọc theo góc tường, xuyên qua dàn hoa bên cạnh đường hẻm, đi vào khu vực mà camera không quan sát được”.“Nơi đó bốn phương thông suốt, nằm trong góc chết của camera, rất dễ để cô Hạ che giấu tung tích của mình”.“Ở đây có rất nhiều xe kéo và taxi bất hợp pháp, mỗi ngày những chuyến xe này chở vô số khách hàng, chắc chắn sẽ không để ý một người nào, cho dù có vặn hỏi bọn họ cùng không tìm được điều gì”.Diệp Vĩnh Khang hít thở sâu vài hơi, bắt buộc bản thân nhất định phải giữ được bình tĩnh, cắn răng hỏi: “Ý ông là, cô ấy cố ý mất tích sao?”Vương Học Văn gật đầu: “Trừ điều này ra, tôi thật sự không nghĩ ra được lý do thứ hai”.“Nhưng vì sao cô ấy lại cố ý biến mất? Dù sao thì cũng phải có động cơ chứ?”Diệp Vĩnh Khang thực sự không nghĩ ra bất kỳ nguyên nhân nào khiến Hạ Huyền Trúc chủ động mất tích.Vương Học Văn đáp lời: “Dạo gần đây cô Hạ có điều gì không bình thường như hành động hay lời nói, hoặc có việc gì đặc biệt xảy ra không?”Diệp Vĩnh Khang suy nghĩ lại, trái tim đột nhiên quặn thắt!Chẳng trách từ tối hôm qua, Diệp Vĩnh Khang cứ thấy Hạ Huyền Trúc là lạ.Đặc biệt là hành động sáng nay của cô vô cùng khác thường, bởi vì Diệp Vĩnh Khang chưa bao giờ nghĩ đến việc Hạ Huyền Trúc sẽ hành động như vậy nên không xem trọng những điều này.Nhưng bây giờ ngẫm lại, từ ngày hôm qua cho đến sáng nay đưa Tiểu Trân đi nhà trẻ, tất cả hành động của Hạ Huyền Trúc đều như đang nói tạm biệt với anh và Tiểu Trân!Cho nên điều này chứng tỏ rằng, từ tối hôm qua hoặc cũng có thể là từ trước đó, Hạ Huyền Trúc đã có ý định chủ động mất tích.

Diệp Vĩnh Khang vội chạy đến con đường chuyên dụng phát hiện quả nhiên cửa ở đó đang mở.

“Điện Chủ, thật xin lỗi, là tôi không làm tốt bổn phận, tôi sẵn sàng chịu phạt”.

Thiên Diệp Nhi sốt ruột đến mức sắp phát khóc, Điện Chủ giao chuyện quan trọng như thế cho cô ấy nhưng cô ấy lại để người mất tích.

“Người đã mất tích rồi, giờ cô nói mấy lời này có tác dụng sao? Trước tiên cứ tìm cô ấy về đã, nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, tôi sẽ hỏi tội cô”.

Diệp Vĩnh Khang khàn giọng nói.

Diệp Vĩnh Khang hầu như tận dụng hết mọi mối quan hệ mà mình có để tìm Hạ Huyền Trúc, thậm chí ngay cả thành vệ và Cục tác chiến cũng tham gia tìm người.

Hầu như anh đã lật tung toàn bộ Giang Bắc hết một lượt rồi nhưng vẫn không tra được bất kỳ tung tích nào liên quan đến Hạ Huyền Trúc, giống như cô đã bốc hơi khỏi thế gian này rồi vậy.

Đội trưởng đội điều tra thành vệ Vương Học Văn sau khi khám xét toàn bộ hiện trường xong thì đưa ra phán đoán: “Từ dấu vết ở hiện trường và tình hình lúc đó mà nói, cơ bản là có thể loại trừ khả năng bị bắt cóc”.

“Có khả năng nhất, chính là cô Hạ tắt camera, sau đó đi theo con đường chuyên dụng, dọc theo góc tường, xuyên qua dàn hoa bên cạnh đường hẻm, đi vào khu vực mà camera không quan sát được”.

“Nơi đó bốn phương thông suốt, nằm trong góc chết của camera, rất dễ để cô Hạ che giấu tung tích của mình”.

“Ở đây có rất nhiều xe kéo và taxi bất hợp pháp, mỗi ngày những chuyến xe này chở vô số khách hàng, chắc chắn sẽ không để ý một người nào, cho dù có vặn hỏi bọn họ cùng không tìm được điều gì”.

Diệp Vĩnh Khang hít thở sâu vài hơi, bắt buộc bản thân nhất định phải giữ được bình tĩnh, cắn răng hỏi: “Ý ông là, cô ấy cố ý mất tích sao?”

Vương Học Văn gật đầu: “Trừ điều này ra, tôi thật sự không nghĩ ra được lý do thứ hai”.

“Nhưng vì sao cô ấy lại cố ý biến mất? Dù sao thì cũng phải có động cơ chứ?”

Diệp Vĩnh Khang thực sự không nghĩ ra bất kỳ nguyên nhân nào khiến Hạ Huyền Trúc chủ động mất tích.

Vương Học Văn đáp lời: “Dạo gần đây cô Hạ có điều gì không bình thường như hành động hay lời nói, hoặc có việc gì đặc biệt xảy ra không?”

Diệp Vĩnh Khang suy nghĩ lại, trái tim đột nhiên quặn thắt!

Chẳng trách từ tối hôm qua, Diệp Vĩnh Khang cứ thấy Hạ Huyền Trúc là lạ.

Đặc biệt là hành động sáng nay của cô vô cùng khác thường, bởi vì Diệp Vĩnh Khang chưa bao giờ nghĩ đến việc Hạ Huyền Trúc sẽ hành động như vậy nên không xem trọng những điều này.

Nhưng bây giờ ngẫm lại, từ ngày hôm qua cho đến sáng nay đưa Tiểu Trân đi nhà trẻ, tất cả hành động của Hạ Huyền Trúc đều như đang nói tạm biệt với anh và Tiểu Trân!

Cho nên điều này chứng tỏ rằng, từ tối hôm qua hoặc cũng có thể là từ trước đó, Hạ Huyền Trúc đã có ý định chủ động mất tích.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang vội chạy đến con đường chuyên dụng phát hiện quả nhiên cửa ở đó đang mở.“Điện Chủ, thật xin lỗi, là tôi không làm tốt bổn phận, tôi sẵn sàng chịu phạt”.Thiên Diệp Nhi sốt ruột đến mức sắp phát khóc, Điện Chủ giao chuyện quan trọng như thế cho cô ấy nhưng cô ấy lại để người mất tích.“Người đã mất tích rồi, giờ cô nói mấy lời này có tác dụng sao? Trước tiên cứ tìm cô ấy về đã, nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, tôi sẽ hỏi tội cô”.Diệp Vĩnh Khang khàn giọng nói.Diệp Vĩnh Khang hầu như tận dụng hết mọi mối quan hệ mà mình có để tìm Hạ Huyền Trúc, thậm chí ngay cả thành vệ và Cục tác chiến cũng tham gia tìm người.Hầu như anh đã lật tung toàn bộ Giang Bắc hết một lượt rồi nhưng vẫn không tra được bất kỳ tung tích nào liên quan đến Hạ Huyền Trúc, giống như cô đã bốc hơi khỏi thế gian này rồi vậy.Đội trưởng đội điều tra thành vệ Vương Học Văn sau khi khám xét toàn bộ hiện trường xong thì đưa ra phán đoán: “Từ dấu vết ở hiện trường và tình hình lúc đó mà nói, cơ bản là có thể loại trừ khả năng bị bắt cóc”.“Có khả năng nhất, chính là cô Hạ tắt camera, sau đó đi theo con đường chuyên dụng, dọc theo góc tường, xuyên qua dàn hoa bên cạnh đường hẻm, đi vào khu vực mà camera không quan sát được”.“Nơi đó bốn phương thông suốt, nằm trong góc chết của camera, rất dễ để cô Hạ che giấu tung tích của mình”.“Ở đây có rất nhiều xe kéo và taxi bất hợp pháp, mỗi ngày những chuyến xe này chở vô số khách hàng, chắc chắn sẽ không để ý một người nào, cho dù có vặn hỏi bọn họ cùng không tìm được điều gì”.Diệp Vĩnh Khang hít thở sâu vài hơi, bắt buộc bản thân nhất định phải giữ được bình tĩnh, cắn răng hỏi: “Ý ông là, cô ấy cố ý mất tích sao?”Vương Học Văn gật đầu: “Trừ điều này ra, tôi thật sự không nghĩ ra được lý do thứ hai”.“Nhưng vì sao cô ấy lại cố ý biến mất? Dù sao thì cũng phải có động cơ chứ?”Diệp Vĩnh Khang thực sự không nghĩ ra bất kỳ nguyên nhân nào khiến Hạ Huyền Trúc chủ động mất tích.Vương Học Văn đáp lời: “Dạo gần đây cô Hạ có điều gì không bình thường như hành động hay lời nói, hoặc có việc gì đặc biệt xảy ra không?”Diệp Vĩnh Khang suy nghĩ lại, trái tim đột nhiên quặn thắt!Chẳng trách từ tối hôm qua, Diệp Vĩnh Khang cứ thấy Hạ Huyền Trúc là lạ.Đặc biệt là hành động sáng nay của cô vô cùng khác thường, bởi vì Diệp Vĩnh Khang chưa bao giờ nghĩ đến việc Hạ Huyền Trúc sẽ hành động như vậy nên không xem trọng những điều này.Nhưng bây giờ ngẫm lại, từ ngày hôm qua cho đến sáng nay đưa Tiểu Trân đi nhà trẻ, tất cả hành động của Hạ Huyền Trúc đều như đang nói tạm biệt với anh và Tiểu Trân!Cho nên điều này chứng tỏ rằng, từ tối hôm qua hoặc cũng có thể là từ trước đó, Hạ Huyền Trúc đã có ý định chủ động mất tích.

Chương 534: 534: Trái Tim Đột Nhiên Quặn Thắt!