Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 621: 621: “xì Cảm Ơn Mồm Thôi À!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Trên đường quay về, Diệp Vĩnh Khang vừa lái xe vừa nắm chặt tay Hạ Huyền Trúc, đây là giây phút thư thái nhất trong mấy ngày qua của anh.“Tập trung lái xe nào, vợ chồng già cả rồi mà sao giống như đôi tình nhân mới yêu thế, khi nào về cho anh nắm đủ sau!”Hạ Huyền Trúc quay đầu lại, mỉm cười với Diệp Vĩnh Khang.“Không, anh phải nắm, hơn nữa quay về không chỉ đơn giản là nắm tay đâu, mấy ngày nay anh nhớ em muốn chết luôn”.Diệp Vĩnh Khang cười nói.“Anh này nữa, trong đầu cả ngày toàn nghĩ linh tinh!”Hạ Huyền Trúc đỏ mặt nói.“Anh cứ nghĩ đấy, em chỉ cần nói là có cho hay không thôi!”Diệp Vĩnh Khang cười xấu xa nói.Hạ Huyền Trúc trợn mắt, hậm hực đáp: “Nói như anh ấm ức lắm ấy, có lần nào anh muốn mà em không cho đâu?”“Ha ha, cũng đúng!”Dọc đường đi cười nói rôm rả, đôi vợ chồng trẻ trêu đùa nhau, tận hưởng hạnh phúc chỉ thuộc về riêng họ.Lúc này đúng lúc Diệp Tiểu Trân tan học, Diệp Vĩnh Khang lái xe thẳng tới trường mẫu giáo, vừa xuống xe đã nhìn thấy một đôi chân dài chói mắt đứng ở cổng trường.“Tĩnh Tĩnh!”Hạ Huyền Trúc vui mừng vẫy tay với Lâm Tĩnh.Lâm Tĩnh quay đầu lại nhìn, lập tức vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy tới, nắm lấy tay của Hạ Huyền Trúc, kích động nói: “Huyền Trúc, cậu không sao rồi, thật sự tốt quá.Cậu không biết mấy ngày nay mình sống như thế nào đâu, may quá, ông trời đúng là có mắt!”Mấy ngày trước khi Diệp Vĩnh Khang tới Đông Hải, anh đã nhờ Lâm Tĩnh chăm sóc Tiểu Trân giúp.Những ngày qua đối với Lâm Tĩnh cũng là một nỗi khổ không thể diễn tả bằng lời, một mặt, trong lòng cô ấy lo lắng muốn chết.Nhưng ngoài mặt cô ấy không thể thể hiện ra trước mặt Tiểu Trân được, còn phải cười nói vui vẻ, pha trò cùng với Tiểu Trân.Mỗi khi nhìn thấy Tiểu Trân vui vẻ nhảy nhót, trái tim Lâm Tĩnh như bị kim đâm vậy, sợ rằng nhỡ Hạ Huyền Trúc xảy ra chuyện gì, đến lúc đó cô ấy không biết nên giải thích với Tiểu Trân như thế nào.“Chân dài, mấy ngày nay cảm ơn cô nhé!”Diệp Vĩnh Khang xuống xe, cười nói với Lâm Tĩnh.Chân dài là biệt danh mà Diệp Vĩnh Khang đặt cho Lâm Tĩnh, bởi vì chân của Lâm Tĩnh đặc biệt dài và thẳng, lúc nào cũng thích mặc mấy loại quần sooc ngắn cũn cỡn, để lộ ra đôi chân dài vô cùng chói mắt.Vì vậy Diệp Vĩnh Khang liền gọi cô ấy là chân dài.“Xì, cảm ơn mồm thôi à!”Lâm Tĩnh trợn mắt nói.Diệp Vĩnh Khang cười nói: “Không cảm ơn bằng mồm thì cảm ơn bằng gì, lẽ nào bằng quả thận sao?”

Trên đường quay về, Diệp Vĩnh Khang vừa lái xe vừa nắm chặt tay Hạ Huyền Trúc, đây là giây phút thư thái nhất trong mấy ngày qua của anh.

“Tập trung lái xe nào, vợ chồng già cả rồi mà sao giống như đôi tình nhân mới yêu thế, khi nào về cho anh nắm đủ sau!”

Hạ Huyền Trúc quay đầu lại, mỉm cười với Diệp Vĩnh Khang.

“Không, anh phải nắm, hơn nữa quay về không chỉ đơn giản là nắm tay đâu, mấy ngày nay anh nhớ em muốn chết luôn”.

Diệp Vĩnh Khang cười nói.

“Anh này nữa, trong đầu cả ngày toàn nghĩ linh tinh!”

Hạ Huyền Trúc đỏ mặt nói.

“Anh cứ nghĩ đấy, em chỉ cần nói là có cho hay không thôi!”

Diệp Vĩnh Khang cười xấu xa nói.

Hạ Huyền Trúc trợn mắt, hậm hực đáp: “Nói như anh ấm ức lắm ấy, có lần nào anh muốn mà em không cho đâu?”

“Ha ha, cũng đúng!”

Dọc đường đi cười nói rôm rả, đôi vợ chồng trẻ trêu đùa nhau, tận hưởng hạnh phúc chỉ thuộc về riêng họ.

Lúc này đúng lúc Diệp Tiểu Trân tan học, Diệp Vĩnh Khang lái xe thẳng tới trường mẫu giáo, vừa xuống xe đã nhìn thấy một đôi chân dài chói mắt đứng ở cổng trường.

“Tĩnh Tĩnh!”

Hạ Huyền Trúc vui mừng vẫy tay với Lâm Tĩnh.

Lâm Tĩnh quay đầu lại nhìn, lập tức vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy tới, nắm lấy tay của Hạ Huyền Trúc, kích động nói: “Huyền Trúc, cậu không sao rồi, thật sự tốt quá.

Cậu không biết mấy ngày nay mình sống như thế nào đâu, may quá, ông trời đúng là có mắt!”

Mấy ngày trước khi Diệp Vĩnh Khang tới Đông Hải, anh đã nhờ Lâm Tĩnh chăm sóc Tiểu Trân giúp.

Những ngày qua đối với Lâm Tĩnh cũng là một nỗi khổ không thể diễn tả bằng lời, một mặt, trong lòng cô ấy lo lắng muốn chết.

Nhưng ngoài mặt cô ấy không thể thể hiện ra trước mặt Tiểu Trân được, còn phải cười nói vui vẻ, pha trò cùng với Tiểu Trân.

Mỗi khi nhìn thấy Tiểu Trân vui vẻ nhảy nhót, trái tim Lâm Tĩnh như bị kim đâm vậy, sợ rằng nhỡ Hạ Huyền Trúc xảy ra chuyện gì, đến lúc đó cô ấy không biết nên giải thích với Tiểu Trân như thế nào.

“Chân dài, mấy ngày nay cảm ơn cô nhé!”

Diệp Vĩnh Khang xuống xe, cười nói với Lâm Tĩnh.

Chân dài là biệt danh mà Diệp Vĩnh Khang đặt cho Lâm Tĩnh, bởi vì chân của Lâm Tĩnh đặc biệt dài và thẳng, lúc nào cũng thích mặc mấy loại quần sooc ngắn cũn cỡn, để lộ ra đôi chân dài vô cùng chói mắt.

Vì vậy Diệp Vĩnh Khang liền gọi cô ấy là chân dài.

“Xì, cảm ơn mồm thôi à!”

Lâm Tĩnh trợn mắt nói.

Diệp Vĩnh Khang cười nói: “Không cảm ơn bằng mồm thì cảm ơn bằng gì, lẽ nào bằng quả thận sao?”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Trên đường quay về, Diệp Vĩnh Khang vừa lái xe vừa nắm chặt tay Hạ Huyền Trúc, đây là giây phút thư thái nhất trong mấy ngày qua của anh.“Tập trung lái xe nào, vợ chồng già cả rồi mà sao giống như đôi tình nhân mới yêu thế, khi nào về cho anh nắm đủ sau!”Hạ Huyền Trúc quay đầu lại, mỉm cười với Diệp Vĩnh Khang.“Không, anh phải nắm, hơn nữa quay về không chỉ đơn giản là nắm tay đâu, mấy ngày nay anh nhớ em muốn chết luôn”.Diệp Vĩnh Khang cười nói.“Anh này nữa, trong đầu cả ngày toàn nghĩ linh tinh!”Hạ Huyền Trúc đỏ mặt nói.“Anh cứ nghĩ đấy, em chỉ cần nói là có cho hay không thôi!”Diệp Vĩnh Khang cười xấu xa nói.Hạ Huyền Trúc trợn mắt, hậm hực đáp: “Nói như anh ấm ức lắm ấy, có lần nào anh muốn mà em không cho đâu?”“Ha ha, cũng đúng!”Dọc đường đi cười nói rôm rả, đôi vợ chồng trẻ trêu đùa nhau, tận hưởng hạnh phúc chỉ thuộc về riêng họ.Lúc này đúng lúc Diệp Tiểu Trân tan học, Diệp Vĩnh Khang lái xe thẳng tới trường mẫu giáo, vừa xuống xe đã nhìn thấy một đôi chân dài chói mắt đứng ở cổng trường.“Tĩnh Tĩnh!”Hạ Huyền Trúc vui mừng vẫy tay với Lâm Tĩnh.Lâm Tĩnh quay đầu lại nhìn, lập tức vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy tới, nắm lấy tay của Hạ Huyền Trúc, kích động nói: “Huyền Trúc, cậu không sao rồi, thật sự tốt quá.Cậu không biết mấy ngày nay mình sống như thế nào đâu, may quá, ông trời đúng là có mắt!”Mấy ngày trước khi Diệp Vĩnh Khang tới Đông Hải, anh đã nhờ Lâm Tĩnh chăm sóc Tiểu Trân giúp.Những ngày qua đối với Lâm Tĩnh cũng là một nỗi khổ không thể diễn tả bằng lời, một mặt, trong lòng cô ấy lo lắng muốn chết.Nhưng ngoài mặt cô ấy không thể thể hiện ra trước mặt Tiểu Trân được, còn phải cười nói vui vẻ, pha trò cùng với Tiểu Trân.Mỗi khi nhìn thấy Tiểu Trân vui vẻ nhảy nhót, trái tim Lâm Tĩnh như bị kim đâm vậy, sợ rằng nhỡ Hạ Huyền Trúc xảy ra chuyện gì, đến lúc đó cô ấy không biết nên giải thích với Tiểu Trân như thế nào.“Chân dài, mấy ngày nay cảm ơn cô nhé!”Diệp Vĩnh Khang xuống xe, cười nói với Lâm Tĩnh.Chân dài là biệt danh mà Diệp Vĩnh Khang đặt cho Lâm Tĩnh, bởi vì chân của Lâm Tĩnh đặc biệt dài và thẳng, lúc nào cũng thích mặc mấy loại quần sooc ngắn cũn cỡn, để lộ ra đôi chân dài vô cùng chói mắt.Vì vậy Diệp Vĩnh Khang liền gọi cô ấy là chân dài.“Xì, cảm ơn mồm thôi à!”Lâm Tĩnh trợn mắt nói.Diệp Vĩnh Khang cười nói: “Không cảm ơn bằng mồm thì cảm ơn bằng gì, lẽ nào bằng quả thận sao?”

Chương 621: 621: “xì Cảm Ơn Mồm Thôi À!”