“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 622: 622: “anh Nghĩ Tôi Muốn À”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Đù má, vợ của anh vẫn còn ở bên cạnh đấy, anh còn dám trả treo với tôi à, anh không sợ lát nữa quay về phải quỳ trên bàn giặt à?”“Ha ha, bàn giặt nhà tôi đã bị đào thải rồi, bây giờ đổi thành vỏ sầu riêng”.Mỗi khi gặp cô nàng Lâm Tĩnh chân dài này, Diệp Vĩnh Khang lại không kìm được lòng, chỉ muốn đấu khẩu với cô ấy.Hơn nữa Hạ Huyền Trúc cũng không bao giờ quan tâm đến chuyện đấu võ mồm của hai người.Bởi vì cô biết rằng ngoài miệng hai người nói vậy thôi, tính cách của hai người này cô còn lạ gì.“Bố, mẹ!”Lúc này, giọng nói của Diệp Tiểu Trân truyền tới từ bên cạnh.Hai vợ chồng quay đầu lại, thấy cô con gái nhỏ đáng yêu đang đeo chiếc cặp sách trên lưng, phấn khích chạy về hướng này.“Tiểu Trân!”Hai vợ chồng bế Tiểu Trân lên, mọi áp lực cũng như cảm xúc tồi tệ mà họ phải đối mặt mấy ngày qua dường như đã được xóa sạch.“Bố, mẹ, hai người đánh thắng chưa?”Diệp Tiểu Trân chớp chớp đôi mắt to của mình hỏi.“Hả? Đánh ai?”Hai vợ chồng có vẻ bối rối.Tiểu Trân nói: “Dì Tĩnh Tĩnh nói hai người tới Trung Đông đánh trận, vậy đã đánh thắng chưa?”“Cái quái gì thế?”Vẻ mặt Diệp Vĩnh Khang ngẩn ra, hoàn toàn không hiểu Tiểu Trân đang nói gì.Lâm Tĩnh ở bên cạnh nhanh chóng tiếp lời: “Bố mẹ cháu đều quay lại rồi, đương nhiên là đánh thắng rồi!”“Woa, bố mẹ thật tuyệt!”Tiểu Trân hoan hô reo mừng.Hai vợ chồng tràn đầy nghi hoặc nhìn chằm chằm Lâm Tĩnh.Lâm Tĩnh vội vàng nén giọng nói: “Mình nói với Tiểu Trân là hai người tới Trung Đông đánh trận”.Diệp Vĩnh Khang cạn lời: “Cô không thể tìm lý do khác được à? Sao cứ phải là đánh trận chứ?”“Anh nghĩ tôi muốn à?”Lâm Tĩnh hậm hực nói: “Nhỡ hai người xảy ra chuyện bất trắc gì, đến lúc đó tôi làm sao giải thích với Tiểu Trân?”“Vì vậy tôi mới nói với con bé rằng bố mẹ nó đi đánh trận rồi, nếu như xảy ra chuyện gì, tôi còn có thể lấy lý do hai người vì bảo vệ sự hòa bình của trái đất nên mới hi sinh trên chiến trường, như vậy Tiểu Trân sẽ cảm thấy đỡ hơn chút”.Hai vợ chồng sa sẩm mặt mày.
“Đù má, vợ của anh vẫn còn ở bên cạnh đấy, anh còn dám trả treo với tôi à, anh không sợ lát nữa quay về phải quỳ trên bàn giặt à?”
“Ha ha, bàn giặt nhà tôi đã bị đào thải rồi, bây giờ đổi thành vỏ sầu riêng”.
Mỗi khi gặp cô nàng Lâm Tĩnh chân dài này, Diệp Vĩnh Khang lại không kìm được lòng, chỉ muốn đấu khẩu với cô ấy.
Hơn nữa Hạ Huyền Trúc cũng không bao giờ quan tâm đến chuyện đấu võ mồm của hai người.
Bởi vì cô biết rằng ngoài miệng hai người nói vậy thôi, tính cách của hai người này cô còn lạ gì.
“Bố, mẹ!”
Lúc này, giọng nói của Diệp Tiểu Trân truyền tới từ bên cạnh.
Hai vợ chồng quay đầu lại, thấy cô con gái nhỏ đáng yêu đang đeo chiếc cặp sách trên lưng, phấn khích chạy về hướng này.
“Tiểu Trân!”
Hai vợ chồng bế Tiểu Trân lên, mọi áp lực cũng như cảm xúc tồi tệ mà họ phải đối mặt mấy ngày qua dường như đã được xóa sạch.
“Bố, mẹ, hai người đánh thắng chưa?”
Diệp Tiểu Trân chớp chớp đôi mắt to của mình hỏi.
“Hả? Đánh ai?”
Hai vợ chồng có vẻ bối rối.
Tiểu Trân nói: “Dì Tĩnh Tĩnh nói hai người tới Trung Đông đánh trận, vậy đã đánh thắng chưa?”
“Cái quái gì thế?”
Vẻ mặt Diệp Vĩnh Khang ngẩn ra, hoàn toàn không hiểu Tiểu Trân đang nói gì.
Lâm Tĩnh ở bên cạnh nhanh chóng tiếp lời: “Bố mẹ cháu đều quay lại rồi, đương nhiên là đánh thắng rồi!”
“Woa, bố mẹ thật tuyệt!”
Tiểu Trân hoan hô reo mừng.
Hai vợ chồng tràn đầy nghi hoặc nhìn chằm chằm Lâm Tĩnh.
Lâm Tĩnh vội vàng nén giọng nói: “Mình nói với Tiểu Trân là hai người tới Trung Đông đánh trận”.
Diệp Vĩnh Khang cạn lời: “Cô không thể tìm lý do khác được à? Sao cứ phải là đánh trận chứ?”
“Anh nghĩ tôi muốn à?”
Lâm Tĩnh hậm hực nói: “Nhỡ hai người xảy ra chuyện bất trắc gì, đến lúc đó tôi làm sao giải thích với Tiểu Trân?”
“Vì vậy tôi mới nói với con bé rằng bố mẹ nó đi đánh trận rồi, nếu như xảy ra chuyện gì, tôi còn có thể lấy lý do hai người vì bảo vệ sự hòa bình của trái đất nên mới hi sinh trên chiến trường, như vậy Tiểu Trân sẽ cảm thấy đỡ hơn chút”.
Hai vợ chồng sa sẩm mặt mày.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Đù má, vợ của anh vẫn còn ở bên cạnh đấy, anh còn dám trả treo với tôi à, anh không sợ lát nữa quay về phải quỳ trên bàn giặt à?”“Ha ha, bàn giặt nhà tôi đã bị đào thải rồi, bây giờ đổi thành vỏ sầu riêng”.Mỗi khi gặp cô nàng Lâm Tĩnh chân dài này, Diệp Vĩnh Khang lại không kìm được lòng, chỉ muốn đấu khẩu với cô ấy.Hơn nữa Hạ Huyền Trúc cũng không bao giờ quan tâm đến chuyện đấu võ mồm của hai người.Bởi vì cô biết rằng ngoài miệng hai người nói vậy thôi, tính cách của hai người này cô còn lạ gì.“Bố, mẹ!”Lúc này, giọng nói của Diệp Tiểu Trân truyền tới từ bên cạnh.Hai vợ chồng quay đầu lại, thấy cô con gái nhỏ đáng yêu đang đeo chiếc cặp sách trên lưng, phấn khích chạy về hướng này.“Tiểu Trân!”Hai vợ chồng bế Tiểu Trân lên, mọi áp lực cũng như cảm xúc tồi tệ mà họ phải đối mặt mấy ngày qua dường như đã được xóa sạch.“Bố, mẹ, hai người đánh thắng chưa?”Diệp Tiểu Trân chớp chớp đôi mắt to của mình hỏi.“Hả? Đánh ai?”Hai vợ chồng có vẻ bối rối.Tiểu Trân nói: “Dì Tĩnh Tĩnh nói hai người tới Trung Đông đánh trận, vậy đã đánh thắng chưa?”“Cái quái gì thế?”Vẻ mặt Diệp Vĩnh Khang ngẩn ra, hoàn toàn không hiểu Tiểu Trân đang nói gì.Lâm Tĩnh ở bên cạnh nhanh chóng tiếp lời: “Bố mẹ cháu đều quay lại rồi, đương nhiên là đánh thắng rồi!”“Woa, bố mẹ thật tuyệt!”Tiểu Trân hoan hô reo mừng.Hai vợ chồng tràn đầy nghi hoặc nhìn chằm chằm Lâm Tĩnh.Lâm Tĩnh vội vàng nén giọng nói: “Mình nói với Tiểu Trân là hai người tới Trung Đông đánh trận”.Diệp Vĩnh Khang cạn lời: “Cô không thể tìm lý do khác được à? Sao cứ phải là đánh trận chứ?”“Anh nghĩ tôi muốn à?”Lâm Tĩnh hậm hực nói: “Nhỡ hai người xảy ra chuyện bất trắc gì, đến lúc đó tôi làm sao giải thích với Tiểu Trân?”“Vì vậy tôi mới nói với con bé rằng bố mẹ nó đi đánh trận rồi, nếu như xảy ra chuyện gì, tôi còn có thể lấy lý do hai người vì bảo vệ sự hòa bình của trái đất nên mới hi sinh trên chiến trường, như vậy Tiểu Trân sẽ cảm thấy đỡ hơn chút”.Hai vợ chồng sa sẩm mặt mày.