Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 746

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 746“Anh có ý gì?”Chàng trai đeo kính khó hiểu hỏi.Diệp Vĩnh Khang cười nhạt: “Theo quy tắc, người trung gian có thể tăng thêm đạn, đúng không?”Chàng trai đeo kính chậm rãi gật đầu: “Nhưng…”“Vậy là đủ rồi!”Diệp Vĩnh Khang ngắt lời, sau đó chĩa súng vào trán Hoàng Thử Lang.“Ôi ôi!”Hoàng Thử Lang sợ hãi hét toáng lên, vừa định bỏ chạy nhưng bị Diệp Vĩnh Khang dùng một tay giữ chặt vai hắn.“Mẹ kiếp, tao đào mồ tổ tiên nhà mày, chết tiệt…”Cạch…Hoàng Thử Lang còn chưa nói xong, Diệp Vĩnh Khang đã nhẹ nhàng bóp cò.Một âm thanh va chạm với kim loại giòn giã vang lên.Hoàng Thử Lang sợ đến mức mồ hôi nhễ nhại như vừa bị dội một gáo nước lạnh.Cả sảnh lớn im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.Vài giây sau, Hoàng Thử Lang mới hét a một tiếng, rồi nhảy cẫng lên: “Vãi chưởng, tôi vẫn chưa chết, ha ha ha ha, mẹ kiếp, chết tiệt, người anh em đỉnh của chóp, tối nay tôi mời anh nhậu một bữa no nê, ha ha ha ha”.Những người xung quanh phản ứng lại cũng đồng loạt thán phục, họ thấy chuyện này thật không thể tin được.“Anh Diệp, vừa nãy anh làm trò gì vậy, tôi sợ đến mức toát cả mồ hôi lạnh!”Tần Hạc vẫn còn sợ hãi nói, vừa nãy khi Diệp Vĩnh Khang lắp đạn vào súng, anh ta còn tưởng rằng Diệp Vĩnh Khang định làm gì đấy.Tuy nhiên, anh ta không ngờ rằng, sau khi lắp đạn, Diệp Vĩnh Khang lại bắn thẳng vào đầu Hoàng Thử Lang, hắn muốn ngăn lại cũng chẳng kịp.May thay, súng không nổ.“Này, ranh con, đến lượt cậu rồi!”Lúc này, Hoàng Thử Lang không thèm quan tâm đến việc tỏ ra mình là người có học thức, mang theo biểu cảm muốn báo thù khiêu khích chàng trai đeo kính: “Nói trước nhé, bây giờ cậu muốn bỏ cuộc cũng chẳng còn cơ hội nữa đâu, nếu cậu không dám nổ súng thì tôi rất vui lòng làm người trung gian”.Lúc này, ánh mắt của mọi người nhìn chàng trai đeo kính không khác gì nhìn xác chết.Ổ đạn tám viên thì có sáu viên vào nòng, vừa nãy đã dùng mất một lượt trống.Nói cách khác, xác suất chàng trai đeo kính muốn sống sót sau cú bắn này chỉ còn lại 1/8, đây không khác gì đưa cậu ta vào chỗ chết.Tuy nhiên, tâm trạng của chàng trai đeo kính không thay đổi quá nhiều.Cậu ta vẫn mang dáng vẻ hèn nhát và yếu ớt, đối với cậu ta mà nói, dường như cái chết sớm đã nằm trong dự đoán.“Phiền anh đưa súng cho tôi, cảm ơn”.Chàng trai đeo kính đưa tay về phía Diệp Vĩnh Khang một cách lịch sự.

Chương 746

“Anh có ý gì?”

Chàng trai đeo kính khó hiểu hỏi.

Diệp Vĩnh Khang cười nhạt: “Theo quy tắc, người trung gian có thể tăng thêm đạn, đúng không?”

Chàng trai đeo kính chậm rãi gật đầu: “Nhưng…”

“Vậy là đủ rồi!”

Diệp Vĩnh Khang ngắt lời, sau đó chĩa súng vào trán Hoàng Thử Lang.

“Ôi ôi!”

Hoàng Thử Lang sợ hãi hét toáng lên, vừa định bỏ chạy nhưng bị Diệp Vĩnh Khang dùng một tay giữ chặt vai hắn.

“Mẹ kiếp, tao đào mồ tổ tiên nhà mày, chết tiệt…”

Cạch…

Hoàng Thử Lang còn chưa nói xong, Diệp Vĩnh Khang đã nhẹ nhàng bóp cò.

Một âm thanh va chạm với kim loại giòn giã vang lên.

Hoàng Thử Lang sợ đến mức mồ hôi nhễ nhại như vừa bị dội một gáo nước lạnh.

Cả sảnh lớn im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Vài giây sau, Hoàng Thử Lang mới hét a một tiếng, rồi nhảy cẫng lên: “Vãi chưởng, tôi vẫn chưa chết, ha ha ha ha, mẹ kiếp, chết tiệt, người anh em đỉnh của chóp, tối nay tôi mời anh nhậu một bữa no nê, ha ha ha ha”.

Những người xung quanh phản ứng lại cũng đồng loạt thán phục, họ thấy chuyện này thật không thể tin được.

“Anh Diệp, vừa nãy anh làm trò gì vậy, tôi sợ đến mức toát cả mồ hôi lạnh!”

Tần Hạc vẫn còn sợ hãi nói, vừa nãy khi Diệp Vĩnh Khang lắp đạn vào súng, anh ta còn tưởng rằng Diệp Vĩnh Khang định làm gì đấy.

Tuy nhiên, anh ta không ngờ rằng, sau khi lắp đạn, Diệp Vĩnh Khang lại bắn thẳng vào đầu Hoàng Thử Lang, hắn muốn ngăn lại cũng chẳng kịp.

May thay, súng không nổ.

“Này, ranh con, đến lượt cậu rồi!”

Lúc này, Hoàng Thử Lang không thèm quan tâm đến việc tỏ ra mình là người có học thức, mang theo biểu cảm muốn báo thù khiêu khích chàng trai đeo kính: “Nói trước nhé, bây giờ cậu muốn bỏ cuộc cũng chẳng còn cơ hội nữa đâu, nếu cậu không dám nổ súng thì tôi rất vui lòng làm người trung gian”.

Lúc này, ánh mắt của mọi người nhìn chàng trai đeo kính không khác gì nhìn xác chết.

Ổ đạn tám viên thì có sáu viên vào nòng, vừa nãy đã dùng mất một lượt trống.

Nói cách khác, xác suất chàng trai đeo kính muốn sống sót sau cú bắn này chỉ còn lại 1/8, đây không khác gì đưa cậu ta vào chỗ chết.

Tuy nhiên, tâm trạng của chàng trai đeo kính không thay đổi quá nhiều.

Cậu ta vẫn mang dáng vẻ hèn nhát và yếu ớt, đối với cậu ta mà nói, dường như cái chết sớm đã nằm trong dự đoán.

“Phiền anh đưa súng cho tôi, cảm ơn”.

Chàng trai đeo kính đưa tay về phía Diệp Vĩnh Khang một cách lịch sự.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 746“Anh có ý gì?”Chàng trai đeo kính khó hiểu hỏi.Diệp Vĩnh Khang cười nhạt: “Theo quy tắc, người trung gian có thể tăng thêm đạn, đúng không?”Chàng trai đeo kính chậm rãi gật đầu: “Nhưng…”“Vậy là đủ rồi!”Diệp Vĩnh Khang ngắt lời, sau đó chĩa súng vào trán Hoàng Thử Lang.“Ôi ôi!”Hoàng Thử Lang sợ hãi hét toáng lên, vừa định bỏ chạy nhưng bị Diệp Vĩnh Khang dùng một tay giữ chặt vai hắn.“Mẹ kiếp, tao đào mồ tổ tiên nhà mày, chết tiệt…”Cạch…Hoàng Thử Lang còn chưa nói xong, Diệp Vĩnh Khang đã nhẹ nhàng bóp cò.Một âm thanh va chạm với kim loại giòn giã vang lên.Hoàng Thử Lang sợ đến mức mồ hôi nhễ nhại như vừa bị dội một gáo nước lạnh.Cả sảnh lớn im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.Vài giây sau, Hoàng Thử Lang mới hét a một tiếng, rồi nhảy cẫng lên: “Vãi chưởng, tôi vẫn chưa chết, ha ha ha ha, mẹ kiếp, chết tiệt, người anh em đỉnh của chóp, tối nay tôi mời anh nhậu một bữa no nê, ha ha ha ha”.Những người xung quanh phản ứng lại cũng đồng loạt thán phục, họ thấy chuyện này thật không thể tin được.“Anh Diệp, vừa nãy anh làm trò gì vậy, tôi sợ đến mức toát cả mồ hôi lạnh!”Tần Hạc vẫn còn sợ hãi nói, vừa nãy khi Diệp Vĩnh Khang lắp đạn vào súng, anh ta còn tưởng rằng Diệp Vĩnh Khang định làm gì đấy.Tuy nhiên, anh ta không ngờ rằng, sau khi lắp đạn, Diệp Vĩnh Khang lại bắn thẳng vào đầu Hoàng Thử Lang, hắn muốn ngăn lại cũng chẳng kịp.May thay, súng không nổ.“Này, ranh con, đến lượt cậu rồi!”Lúc này, Hoàng Thử Lang không thèm quan tâm đến việc tỏ ra mình là người có học thức, mang theo biểu cảm muốn báo thù khiêu khích chàng trai đeo kính: “Nói trước nhé, bây giờ cậu muốn bỏ cuộc cũng chẳng còn cơ hội nữa đâu, nếu cậu không dám nổ súng thì tôi rất vui lòng làm người trung gian”.Lúc này, ánh mắt của mọi người nhìn chàng trai đeo kính không khác gì nhìn xác chết.Ổ đạn tám viên thì có sáu viên vào nòng, vừa nãy đã dùng mất một lượt trống.Nói cách khác, xác suất chàng trai đeo kính muốn sống sót sau cú bắn này chỉ còn lại 1/8, đây không khác gì đưa cậu ta vào chỗ chết.Tuy nhiên, tâm trạng của chàng trai đeo kính không thay đổi quá nhiều.Cậu ta vẫn mang dáng vẻ hèn nhát và yếu ớt, đối với cậu ta mà nói, dường như cái chết sớm đã nằm trong dự đoán.“Phiền anh đưa súng cho tôi, cảm ơn”.Chàng trai đeo kính đưa tay về phía Diệp Vĩnh Khang một cách lịch sự.

Chương 746