Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 747

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 747Khí chất bình tĩnh và điềm nhiên này một lần nữa khiến tất cả mọi người thán phục.Nhiều người còn giơ ngón tay trỏ với chàng trai đeo kính, tỏ ý khen cậu ta dũng cảm và gan dạ!Còn Hoàng Thử Lang – người như một anh hùng vừa nãy đã bị gạt sang một bên, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy vô cùng hụt hẫng.“Thằng ranh, cậu đừng diễn kịch ở đây nữa, cũng chẳng ai cười nhạo cậu đâu, cố tỏ ra cứng rắn thì thú vị lắm sao?”Hoàng Thử Lang nói lớn: “Cậu cứ nói thật đi, cậu có sợ không? Nếu cậu sợ thì tôi sẽ làm người trung gian giúp cậu. Yên tâm, vận may của tôi cũng tốt lắm, nói không chừng cậu còn có khả năng thắng nữa đấy”.Diễn kịch đối với Hoàng Thử Lang chính là tín ngưỡng và tôn nghiêm, vì vậy hắn sẽ không bao giờ cho phép ai diễn sâu hơn hắn, do đó hắn mới nghĩ mọi cách để vạch trần ý đồ xấu xa của đối phương.Tuy nhiên, chàng trai đeo kính bình thản trả lời: “Tôi không sợ, thực sự không sợ, anh thấy đấy, tôi thậm chí còn không đổ mồ hôi”.Cậu ta vừa nói vừa chỉ tay vào tóc và áo quần ướt đẫm của Hoàng Thử Lang.“Tôi…”Mặt Hoàng Thử Lang đỏ bừng: “Tôi đổ mồ hôi vì nóng thôi, thật đấy, người anh em, đừng nói nhảm với cậu ta nữa, mau đưa súng cho cậu ta đi”.Hoàng Thử Lang vừa nói, vừa nóng lòng muốn giơ tay cướp khẩu súng.Lúc này hắn chỉ muốn nhanh chóng kết thúc mọi chuyện, nếu không thì hôm nay hắn không ngủ yên được mất.Nhưng vào lúc này, Diệp Vĩnh Khang lại làm ra một động tác còn khó tin hơn!Ngay khi Hoàng Thử Lang đưa tay ra, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên giơ súng chĩa thẳng vào thái dương của anh!Bầu không khí đóng băng ngay lập tức.Cảnh tượng này khiến cho tất cả mọi người có mặt ở đó lập tức hóa đá tại chỗ, cảm thấy đầu óc chưa phản ứng kịp.Ngay cả Tần Hạc cũng rơi vào trạng thái chết lặng.“Phát súng vừa nãy là cậu cá cược với sòng bạc, còn phát súng này là cậu và tôi cá cược với nhau, tôi sẽ bắn trước”.“Nếu như cậu thua thì mạng của cậu sẽ giao cho tôi, còn nếu cậu thắng thì tôi không chỉ bảo đảm cậu rời khỏi nơi này bình an vô sự, mà tôi còn cho cậu thêm ba mươi triệu tệ”.Diệp Vĩnh Khang chậm rãi nói.Hả?Vừa dứt lời, đám đông đồng loạt xuýt xoa.“E là người này chưa uống thuốc nhỉ?”“Vừa nãy tôi đã thấy anh ta có gì đó không đúng lắm!”“Hóa ra là một kẻ điên, xem ra vừa nãy ông chủ Hoàng gặp may!”Mọi người nhao nhao bàn luận, vừa nãy Hoàng Thử Lang mới đổ mồ hôi, bây giờ lại toát mồ hôi như mưa.“Ông nội nhà anh, vừa nãy tôi còn tưởng anh là cao thủ, không ngờ lại là một kẻ điên, chết tiệt, nếu không phải mạng tôi lớn, suýt chút nữa đã chết trong tay anh rồi!”Hoàng Thử Lang sợ thót tim, mắng chửi.

Chương 747

Khí chất bình tĩnh và điềm nhiên này một lần nữa khiến tất cả mọi người thán phục.

Nhiều người còn giơ ngón tay trỏ với chàng trai đeo kính, tỏ ý khen cậu ta dũng cảm và gan dạ!

Còn Hoàng Thử Lang – người như một anh hùng vừa nãy đã bị gạt sang một bên, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy vô cùng hụt hẫng.

“Thằng ranh, cậu đừng diễn kịch ở đây nữa, cũng chẳng ai cười nhạo cậu đâu, cố tỏ ra cứng rắn thì thú vị lắm sao?”

Hoàng Thử Lang nói lớn: “Cậu cứ nói thật đi, cậu có sợ không? Nếu cậu sợ thì tôi sẽ làm người trung gian giúp cậu. Yên tâm, vận may của tôi cũng tốt lắm, nói không chừng cậu còn có khả năng thắng nữa đấy”.

Diễn kịch đối với Hoàng Thử Lang chính là tín ngưỡng và tôn nghiêm, vì vậy hắn sẽ không bao giờ cho phép ai diễn sâu hơn hắn, do đó hắn mới nghĩ mọi cách để vạch trần ý đồ xấu xa của đối phương.

Tuy nhiên, chàng trai đeo kính bình thản trả lời: “Tôi không sợ, thực sự không sợ, anh thấy đấy, tôi thậm chí còn không đổ mồ hôi”.

Cậu ta vừa nói vừa chỉ tay vào tóc và áo quần ướt đẫm của Hoàng Thử Lang.

“Tôi…”

Mặt Hoàng Thử Lang đỏ bừng: “Tôi đổ mồ hôi vì nóng thôi, thật đấy, người anh em, đừng nói nhảm với cậu ta nữa, mau đưa súng cho cậu ta đi”.

Hoàng Thử Lang vừa nói, vừa nóng lòng muốn giơ tay cướp khẩu súng.

Lúc này hắn chỉ muốn nhanh chóng kết thúc mọi chuyện, nếu không thì hôm nay hắn không ngủ yên được mất.

Nhưng vào lúc này, Diệp Vĩnh Khang lại làm ra một động tác còn khó tin hơn!

Ngay khi Hoàng Thử Lang đưa tay ra, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên giơ súng chĩa thẳng vào thái dương của anh!

Bầu không khí đóng băng ngay lập tức.

Cảnh tượng này khiến cho tất cả mọi người có mặt ở đó lập tức hóa đá tại chỗ, cảm thấy đầu óc chưa phản ứng kịp.

Ngay cả Tần Hạc cũng rơi vào trạng thái chết lặng.

“Phát súng vừa nãy là cậu cá cược với sòng bạc, còn phát súng này là cậu và tôi cá cược với nhau, tôi sẽ bắn trước”.

“Nếu như cậu thua thì mạng của cậu sẽ giao cho tôi, còn nếu cậu thắng thì tôi không chỉ bảo đảm cậu rời khỏi nơi này bình an vô sự, mà tôi còn cho cậu thêm ba mươi triệu tệ”.

Diệp Vĩnh Khang chậm rãi nói.

Hả?

Vừa dứt lời, đám đông đồng loạt xuýt xoa.

“E là người này chưa uống thuốc nhỉ?”

“Vừa nãy tôi đã thấy anh ta có gì đó không đúng lắm!”

“Hóa ra là một kẻ điên, xem ra vừa nãy ông chủ Hoàng gặp may!”

Mọi người nhao nhao bàn luận, vừa nãy Hoàng Thử Lang mới đổ mồ hôi, bây giờ lại toát mồ hôi như mưa.

“Ông nội nhà anh, vừa nãy tôi còn tưởng anh là cao thủ, không ngờ lại là một kẻ điên, chết tiệt, nếu không phải mạng tôi lớn, suýt chút nữa đã chết trong tay anh rồi!”

Hoàng Thử Lang sợ thót tim, mắng chửi.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 747Khí chất bình tĩnh và điềm nhiên này một lần nữa khiến tất cả mọi người thán phục.Nhiều người còn giơ ngón tay trỏ với chàng trai đeo kính, tỏ ý khen cậu ta dũng cảm và gan dạ!Còn Hoàng Thử Lang – người như một anh hùng vừa nãy đã bị gạt sang một bên, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy vô cùng hụt hẫng.“Thằng ranh, cậu đừng diễn kịch ở đây nữa, cũng chẳng ai cười nhạo cậu đâu, cố tỏ ra cứng rắn thì thú vị lắm sao?”Hoàng Thử Lang nói lớn: “Cậu cứ nói thật đi, cậu có sợ không? Nếu cậu sợ thì tôi sẽ làm người trung gian giúp cậu. Yên tâm, vận may của tôi cũng tốt lắm, nói không chừng cậu còn có khả năng thắng nữa đấy”.Diễn kịch đối với Hoàng Thử Lang chính là tín ngưỡng và tôn nghiêm, vì vậy hắn sẽ không bao giờ cho phép ai diễn sâu hơn hắn, do đó hắn mới nghĩ mọi cách để vạch trần ý đồ xấu xa của đối phương.Tuy nhiên, chàng trai đeo kính bình thản trả lời: “Tôi không sợ, thực sự không sợ, anh thấy đấy, tôi thậm chí còn không đổ mồ hôi”.Cậu ta vừa nói vừa chỉ tay vào tóc và áo quần ướt đẫm của Hoàng Thử Lang.“Tôi…”Mặt Hoàng Thử Lang đỏ bừng: “Tôi đổ mồ hôi vì nóng thôi, thật đấy, người anh em, đừng nói nhảm với cậu ta nữa, mau đưa súng cho cậu ta đi”.Hoàng Thử Lang vừa nói, vừa nóng lòng muốn giơ tay cướp khẩu súng.Lúc này hắn chỉ muốn nhanh chóng kết thúc mọi chuyện, nếu không thì hôm nay hắn không ngủ yên được mất.Nhưng vào lúc này, Diệp Vĩnh Khang lại làm ra một động tác còn khó tin hơn!Ngay khi Hoàng Thử Lang đưa tay ra, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên giơ súng chĩa thẳng vào thái dương của anh!Bầu không khí đóng băng ngay lập tức.Cảnh tượng này khiến cho tất cả mọi người có mặt ở đó lập tức hóa đá tại chỗ, cảm thấy đầu óc chưa phản ứng kịp.Ngay cả Tần Hạc cũng rơi vào trạng thái chết lặng.“Phát súng vừa nãy là cậu cá cược với sòng bạc, còn phát súng này là cậu và tôi cá cược với nhau, tôi sẽ bắn trước”.“Nếu như cậu thua thì mạng của cậu sẽ giao cho tôi, còn nếu cậu thắng thì tôi không chỉ bảo đảm cậu rời khỏi nơi này bình an vô sự, mà tôi còn cho cậu thêm ba mươi triệu tệ”.Diệp Vĩnh Khang chậm rãi nói.Hả?Vừa dứt lời, đám đông đồng loạt xuýt xoa.“E là người này chưa uống thuốc nhỉ?”“Vừa nãy tôi đã thấy anh ta có gì đó không đúng lắm!”“Hóa ra là một kẻ điên, xem ra vừa nãy ông chủ Hoàng gặp may!”Mọi người nhao nhao bàn luận, vừa nãy Hoàng Thử Lang mới đổ mồ hôi, bây giờ lại toát mồ hôi như mưa.“Ông nội nhà anh, vừa nãy tôi còn tưởng anh là cao thủ, không ngờ lại là một kẻ điên, chết tiệt, nếu không phải mạng tôi lớn, suýt chút nữa đã chết trong tay anh rồi!”Hoàng Thử Lang sợ thót tim, mắng chửi.

Chương 747