Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 748

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 748“Diệp…”Tần Hạc định thần lại, vừa mới mở lời đã đã thấy Diệp Vĩnh Khang giơ tay lên, ra hiệu bình tĩnh đừng nóng vội.“Cậu dám cược với tôi không?”Ánh mắt Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh nhìn chằm chằm vào chàng trai đeo kính, phớt lờ những lời bàn tán xung quanh.Tuy nhiên, phản ứng của chàng trai đeo kính hơi kỳ lạ, với xác suất chết như vừa nãy, cậu ta tỏ ra vô cùng bình tĩnh, coi như không hề có chuyện gì xảy ra.Nhưng lúc này rủi ro đã chuyển hướng, hơn nữa còn có thêm ba mươi triệu tiền cược có thể nói là thắng chắc, nhưng vẻ mặt của cậu ta vẫn rất khó coi, ánh mắt liếc qua liếc lại, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.Vài giây sau, chàng trai đeo kính đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, mạnh mẽ gật đầu đáp: “Được!”“Tốt!”Diệp Vĩnh Khang cười nhạt nói, sau đó ngón trỏ chậm rãi bóp cò súng.Bầu không khí trong sảnh lớn như đông cứng lại.Tất cả đều nín thở, có người nhát gan thậm chí còn nhắm mắt lại, không dám đối mặt với cảnh tượng đẫm máu sau đó.Tần Hạc càng siết chặt tay, toàn thân lấm tấm mồ hôi lạnh, anh ta nghĩ mãi vẫn không hiểu sao Diệp Vĩnh Khang lại đột nhiên làm như vậy.Chỉ có Hoàng Thử Lang ở bên cạnh đang gân cổ lên nói với giọng điệu châm chọc: “Có cần lấy cho anh một cái đệm lót không? Bằng không lúc nổ nát óc sẽ khó coi lắm đấy”.Diệp Vĩnh Khang cười khẩy đáp: “Cảm ơn, không cần”.Ngay lập tức, ngón trỏ khẽ ấn!Cạch!Âm thanh va chạm kim loại lanh lảnh vang lên.Lúc này, mọi người có mặt đồng loạt há hốc mồm!Lại là ổ đạn trống không! Lúc này đã không còn bất cứ ngôn từ nào để có thể diễn tả biểu cảm của mọi người.Người nào cũng như tượng tạc sững sờ tại chỗ, đặc biệt là vẻ mặt bọn họ nhìn Diệp Vĩnh Khang hệt như đang nhìn người ngoài hành tinh.Tám ổ sáu viên đạn.Nếu phát súng đầu có thể miễn cưỡng dùng từ may mắn để giải thích, vậy thì phát súng thứ hai thì sao?Nếu cũng là may mắn thì có thể đi mua vé số luôn được rồi.Lời giải thích duy nhất là người này cố ý vì anh có niềm tin tuyệt đối. Điều này cũng cho thấy trình độ dùng súng của người này đã đạt đến một cảnh giới đáng kinh ngạc.Chỉ khi đạt đến cảnh giới này mới có thể điều khiển ổ đạn súng ngắn theo ý muốn.Cao thủ, đây mới là cao thủ thực sự!Ngay cả Tần Hạc cũng cảm thấy bất ngờ, mặc dù trước đây anh ta đã từng thấy kỹ năng của Diệp Vĩnh Khang, nhưng không ngờ Diệp Vĩnh Khang lại dùng súng siêu phàm như vậy, quả thực là thần thánh!

Chương 748

“Diệp…”

Tần Hạc định thần lại, vừa mới mở lời đã đã thấy Diệp Vĩnh Khang giơ tay lên, ra hiệu bình tĩnh đừng nóng vội.

“Cậu dám cược với tôi không?”

Ánh mắt Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh nhìn chằm chằm vào chàng trai đeo kính, phớt lờ những lời bàn tán xung quanh.

Tuy nhiên, phản ứng của chàng trai đeo kính hơi kỳ lạ, với xác suất chết như vừa nãy, cậu ta tỏ ra vô cùng bình tĩnh, coi như không hề có chuyện gì xảy ra.

Nhưng lúc này rủi ro đã chuyển hướng, hơn nữa còn có thêm ba mươi triệu tiền cược có thể nói là thắng chắc, nhưng vẻ mặt của cậu ta vẫn rất khó coi, ánh mắt liếc qua liếc lại, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Vài giây sau, chàng trai đeo kính đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, mạnh mẽ gật đầu đáp: “Được!”

“Tốt!”

Diệp Vĩnh Khang cười nhạt nói, sau đó ngón trỏ chậm rãi bóp cò súng.

Bầu không khí trong sảnh lớn như đông cứng lại.

Tất cả đều nín thở, có người nhát gan thậm chí còn nhắm mắt lại, không dám đối mặt với cảnh tượng đẫm máu sau đó.

Tần Hạc càng siết chặt tay, toàn thân lấm tấm mồ hôi lạnh, anh ta nghĩ mãi vẫn không hiểu sao Diệp Vĩnh Khang lại đột nhiên làm như vậy.

Chỉ có Hoàng Thử Lang ở bên cạnh đang gân cổ lên nói với giọng điệu châm chọc: “Có cần lấy cho anh một cái đệm lót không? Bằng không lúc nổ nát óc sẽ khó coi lắm đấy”.

Diệp Vĩnh Khang cười khẩy đáp: “Cảm ơn, không cần”.

Ngay lập tức, ngón trỏ khẽ ấn!

Cạch!

Âm thanh va chạm kim loại lanh lảnh vang lên.

Lúc này, mọi người có mặt đồng loạt há hốc mồm!

Lại là ổ đạn trống không!

 

Lúc này đã không còn bất cứ ngôn từ nào để có thể diễn tả biểu cảm của mọi người.

Người nào cũng như tượng tạc sững sờ tại chỗ, đặc biệt là vẻ mặt bọn họ nhìn Diệp Vĩnh Khang hệt như đang nhìn người ngoài hành tinh.

Tám ổ sáu viên đạn.

Nếu phát súng đầu có thể miễn cưỡng dùng từ may mắn để giải thích, vậy thì phát súng thứ hai thì sao?

Nếu cũng là may mắn thì có thể đi mua vé số luôn được rồi.

Lời giải thích duy nhất là người này cố ý vì anh có niềm tin tuyệt đối. Điều này cũng cho thấy trình độ dùng súng của người này đã đạt đến một cảnh giới đáng kinh ngạc.

Chỉ khi đạt đến cảnh giới này mới có thể điều khiển ổ đạn súng ngắn theo ý muốn.

Cao thủ, đây mới là cao thủ thực sự!

Ngay cả Tần Hạc cũng cảm thấy bất ngờ, mặc dù trước đây anh ta đã từng thấy kỹ năng của Diệp Vĩnh Khang, nhưng không ngờ Diệp Vĩnh Khang lại dùng súng siêu phàm như vậy, quả thực là thần thánh!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 748“Diệp…”Tần Hạc định thần lại, vừa mới mở lời đã đã thấy Diệp Vĩnh Khang giơ tay lên, ra hiệu bình tĩnh đừng nóng vội.“Cậu dám cược với tôi không?”Ánh mắt Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh nhìn chằm chằm vào chàng trai đeo kính, phớt lờ những lời bàn tán xung quanh.Tuy nhiên, phản ứng của chàng trai đeo kính hơi kỳ lạ, với xác suất chết như vừa nãy, cậu ta tỏ ra vô cùng bình tĩnh, coi như không hề có chuyện gì xảy ra.Nhưng lúc này rủi ro đã chuyển hướng, hơn nữa còn có thêm ba mươi triệu tiền cược có thể nói là thắng chắc, nhưng vẻ mặt của cậu ta vẫn rất khó coi, ánh mắt liếc qua liếc lại, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.Vài giây sau, chàng trai đeo kính đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, mạnh mẽ gật đầu đáp: “Được!”“Tốt!”Diệp Vĩnh Khang cười nhạt nói, sau đó ngón trỏ chậm rãi bóp cò súng.Bầu không khí trong sảnh lớn như đông cứng lại.Tất cả đều nín thở, có người nhát gan thậm chí còn nhắm mắt lại, không dám đối mặt với cảnh tượng đẫm máu sau đó.Tần Hạc càng siết chặt tay, toàn thân lấm tấm mồ hôi lạnh, anh ta nghĩ mãi vẫn không hiểu sao Diệp Vĩnh Khang lại đột nhiên làm như vậy.Chỉ có Hoàng Thử Lang ở bên cạnh đang gân cổ lên nói với giọng điệu châm chọc: “Có cần lấy cho anh một cái đệm lót không? Bằng không lúc nổ nát óc sẽ khó coi lắm đấy”.Diệp Vĩnh Khang cười khẩy đáp: “Cảm ơn, không cần”.Ngay lập tức, ngón trỏ khẽ ấn!Cạch!Âm thanh va chạm kim loại lanh lảnh vang lên.Lúc này, mọi người có mặt đồng loạt há hốc mồm!Lại là ổ đạn trống không! Lúc này đã không còn bất cứ ngôn từ nào để có thể diễn tả biểu cảm của mọi người.Người nào cũng như tượng tạc sững sờ tại chỗ, đặc biệt là vẻ mặt bọn họ nhìn Diệp Vĩnh Khang hệt như đang nhìn người ngoài hành tinh.Tám ổ sáu viên đạn.Nếu phát súng đầu có thể miễn cưỡng dùng từ may mắn để giải thích, vậy thì phát súng thứ hai thì sao?Nếu cũng là may mắn thì có thể đi mua vé số luôn được rồi.Lời giải thích duy nhất là người này cố ý vì anh có niềm tin tuyệt đối. Điều này cũng cho thấy trình độ dùng súng của người này đã đạt đến một cảnh giới đáng kinh ngạc.Chỉ khi đạt đến cảnh giới này mới có thể điều khiển ổ đạn súng ngắn theo ý muốn.Cao thủ, đây mới là cao thủ thực sự!Ngay cả Tần Hạc cũng cảm thấy bất ngờ, mặc dù trước đây anh ta đã từng thấy kỹ năng của Diệp Vĩnh Khang, nhưng không ngờ Diệp Vĩnh Khang lại dùng súng siêu phàm như vậy, quả thực là thần thánh!

Chương 748