“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 804
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 804Đầu dây bên kia ngây ra vài dây, sau đó truyền tới một giọng nói khó hiểu: “Anh Hoàng, có phải anh nhầm rồi không, em là Lâm Văn Kiệt mà, gì mà dự án mấy trăm triệu, em nghe không hiểu”.“Đụ má, tôi biết cậu là sếp Lâm của mấy công ty niêm yết, định ra vẻ gì với tôi ở đây thế. Đừng quên tôi mới là cổ đông lớn của mấy công ty của cậu, có gì mau nói đi, còn nói vớ vẩn nữa có tin tôi khiến công ty của cậu phá sản trong vòng một phút không?”Hoàng Thử Lang đập mạnh xuống bàn, hét lên với đầu dây bên kia.Những người ở gần đó nhìn Hoàng Thử Lang bằng ánh mắt sùng bái chết đi được.Dự án mấy trăm triệu tệ trở thành dự án rác rưởi trong miệng hắn, sếp của mấy công ty niêm yết cũng bị hắn la làng.Nếu như cuộc đời là một ngọn núi thì Hoàng Thử Lang lúc này chính là một đỉnh núi không thể nào vượt qua được trong mắt họ.Lâm Văn Kiệt ở đầu dây bên kia điện thoại nghe xong càng thêm bối rối, không hiểu Hoàng Thử Lang đang nói gì.“Anh Hoàng, em thấy anh đăng trên facebook. Anh đang tổ chức buổi tiệc trong phòng bao của nhà hàng Đường Triều đúng không!”Lâm Văn Kiệt ở đầu dây bên kia điện thoại dè dặt hỏi.Hoàng Thử Lang giận dữ gầm lên: “Tôi đã nói với chú bao nhiêu lần rồi, tôi đang bận đây, hôm nay tôi mời thằng đệ Tần Hạc còn có mấy người bạn cũ đi ăn tối, có chuyện gì để sau hãy nói, đúng thật là, có cái dự án mấy trăm triệu tệ mà cứ lằng nhằng mãi, phiền chết đi được”.Lâm Văn Kiệt tiếp tục nghe không hiểu, nhưng ông ta nghe thấy hai từ Tần Hạc rất rõ, vội vàng nói: “Anh Hoàng, em có thể tới góp vui một chút được không? Nhất định sẽ không khiến anh mất mặt đâu, khiến anh bay lên tận trời xanh luôn!”Hoàng Thử Lang nghe xong nghĩ một chút, cảm thấy nếu như Lâm Văn Kiệt tới thì có thể trở thành công cụ ra vẻ cho hắn, vì vậy giả vờ nóng nảy nói: “Được rồi, được rồi, như vậy đi, phiền chết mất!”Nói xong hắn liền cúp máy, cười nói với những người bên cạnh: “Xin lỗi nhé, có một ông sếp của công ty nhỏ lằng nhằng quá, mỗi lần nói chuyện với ông ta, tôi đều tức anh ách, chỉ là mấy dự án vài trăm triệu, có phải chuyện gì lớn lao đâu mà ngày nào cũng gọi điện, vì vậy tôi mới không nhịn được mà hơi lớn tiếng một chút”.“Anh Hoàng, anh đỉnh quá đi, không ngờ chúng tôi lại có một người anh em hoành tráng như vậy, chuyện này phải khoe cả đời mới được!”Bọn họ nói ra lời khen ngợi từ tận đáy lòng.Hoàng Thử Lang cười hờ hững, xua tay nói: “Chuyện này đừng có nói lung tung khắp nơi, những thứ vật chất này quá th* t*c, tôi không thích lắm”.Trong lúc Hoàng Thử Lang đang phét lác trong phòng bao, Diệp Vĩnh Khang và Tần Hạc đã tới cửa nhà hàng.Khi họ đang chuẩn bị đi lên, Hạ Huyền Trúc đột nhiên gọi điện và nói rằng muốn bàn bạc với Diệp Vĩnh Khang về chuyện ở khu sản nghiệp.“Anh lên trước đi, tôi nghe điện xong sẽ lên sau”.Diệp Vĩnh Khang nói với Tần Hạc, sau đó đứng ở cửa bắt đầu thảo luận về chuyện khu sản nghiệp với Hạ Huyền Trúc.Hai người nói chuyện trong vòng mười phút.Lúc này, một chiếc xe Buick màu đen đột nhiên chạy tới, Lâm Văn Kiệt tiện tay ném chìa khóa cho nhân viên phục vụ giúp đỗ xe, sau đó vội vàng bước vào nhà hàng.Vừa mới đi được vài bước, Lâm Văn Kiệt đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở bên cạnh, quay đầu lại nhìn, lập tức thốt lên: “Mẹ kiếp, sao lại là mày!”
Chương 804
Đầu dây bên kia ngây ra vài dây, sau đó truyền tới một giọng nói khó hiểu: “Anh Hoàng, có phải anh nhầm rồi không, em là Lâm Văn Kiệt mà, gì mà dự án mấy trăm triệu, em nghe không hiểu”.
“Đụ má, tôi biết cậu là sếp Lâm của mấy công ty niêm yết, định ra vẻ gì với tôi ở đây thế. Đừng quên tôi mới là cổ đông lớn của mấy công ty của cậu, có gì mau nói đi, còn nói vớ vẩn nữa có tin tôi khiến công ty của cậu phá sản trong vòng một phút không?”
Hoàng Thử Lang đập mạnh xuống bàn, hét lên với đầu dây bên kia.
Những người ở gần đó nhìn Hoàng Thử Lang bằng ánh mắt sùng bái chết đi được.
Dự án mấy trăm triệu tệ trở thành dự án rác rưởi trong miệng hắn, sếp của mấy công ty niêm yết cũng bị hắn la làng.
Nếu như cuộc đời là một ngọn núi thì Hoàng Thử Lang lúc này chính là một đỉnh núi không thể nào vượt qua được trong mắt họ.
Lâm Văn Kiệt ở đầu dây bên kia điện thoại nghe xong càng thêm bối rối, không hiểu Hoàng Thử Lang đang nói gì.
“Anh Hoàng, em thấy anh đăng trên facebook. Anh đang tổ chức buổi tiệc trong phòng bao của nhà hàng Đường Triều đúng không!”
Lâm Văn Kiệt ở đầu dây bên kia điện thoại dè dặt hỏi.
Hoàng Thử Lang giận dữ gầm lên: “Tôi đã nói với chú bao nhiêu lần rồi, tôi đang bận đây, hôm nay tôi mời thằng đệ Tần Hạc còn có mấy người bạn cũ đi ăn tối, có chuyện gì để sau hãy nói, đúng thật là, có cái dự án mấy trăm triệu tệ mà cứ lằng nhằng mãi, phiền chết đi được”.
Lâm Văn Kiệt tiếp tục nghe không hiểu, nhưng ông ta nghe thấy hai từ Tần Hạc rất rõ, vội vàng nói: “Anh Hoàng, em có thể tới góp vui một chút được không? Nhất định sẽ không khiến anh mất mặt đâu, khiến anh bay lên tận trời xanh luôn!”
Hoàng Thử Lang nghe xong nghĩ một chút, cảm thấy nếu như Lâm Văn Kiệt tới thì có thể trở thành công cụ ra vẻ cho hắn, vì vậy giả vờ nóng nảy nói: “Được rồi, được rồi, như vậy đi, phiền chết mất!”
Nói xong hắn liền cúp máy, cười nói với những người bên cạnh: “Xin lỗi nhé, có một ông sếp của công ty nhỏ lằng nhằng quá, mỗi lần nói chuyện với ông ta, tôi đều tức anh ách, chỉ là mấy dự án vài trăm triệu, có phải chuyện gì lớn lao đâu mà ngày nào cũng gọi điện, vì vậy tôi mới không nhịn được mà hơi lớn tiếng một chút”.
“Anh Hoàng, anh đỉnh quá đi, không ngờ chúng tôi lại có một người anh em hoành tráng như vậy, chuyện này phải khoe cả đời mới được!”
Bọn họ nói ra lời khen ngợi từ tận đáy lòng.
Hoàng Thử Lang cười hờ hững, xua tay nói: “Chuyện này đừng có nói lung tung khắp nơi, những thứ vật chất này quá th* t*c, tôi không thích lắm”.
Trong lúc Hoàng Thử Lang đang phét lác trong phòng bao, Diệp Vĩnh Khang và Tần Hạc đã tới cửa nhà hàng.
Khi họ đang chuẩn bị đi lên, Hạ Huyền Trúc đột nhiên gọi điện và nói rằng muốn bàn bạc với Diệp Vĩnh Khang về chuyện ở khu sản nghiệp.
“Anh lên trước đi, tôi nghe điện xong sẽ lên sau”.
Diệp Vĩnh Khang nói với Tần Hạc, sau đó đứng ở cửa bắt đầu thảo luận về chuyện khu sản nghiệp với Hạ Huyền Trúc.
Hai người nói chuyện trong vòng mười phút.
Lúc này, một chiếc xe Buick màu đen đột nhiên chạy tới, Lâm Văn Kiệt tiện tay ném chìa khóa cho nhân viên phục vụ giúp đỗ xe, sau đó vội vàng bước vào nhà hàng.
Vừa mới đi được vài bước, Lâm Văn Kiệt đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở bên cạnh, quay đầu lại nhìn, lập tức thốt lên: “Mẹ kiếp, sao lại là mày!”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 804Đầu dây bên kia ngây ra vài dây, sau đó truyền tới một giọng nói khó hiểu: “Anh Hoàng, có phải anh nhầm rồi không, em là Lâm Văn Kiệt mà, gì mà dự án mấy trăm triệu, em nghe không hiểu”.“Đụ má, tôi biết cậu là sếp Lâm của mấy công ty niêm yết, định ra vẻ gì với tôi ở đây thế. Đừng quên tôi mới là cổ đông lớn của mấy công ty của cậu, có gì mau nói đi, còn nói vớ vẩn nữa có tin tôi khiến công ty của cậu phá sản trong vòng một phút không?”Hoàng Thử Lang đập mạnh xuống bàn, hét lên với đầu dây bên kia.Những người ở gần đó nhìn Hoàng Thử Lang bằng ánh mắt sùng bái chết đi được.Dự án mấy trăm triệu tệ trở thành dự án rác rưởi trong miệng hắn, sếp của mấy công ty niêm yết cũng bị hắn la làng.Nếu như cuộc đời là một ngọn núi thì Hoàng Thử Lang lúc này chính là một đỉnh núi không thể nào vượt qua được trong mắt họ.Lâm Văn Kiệt ở đầu dây bên kia điện thoại nghe xong càng thêm bối rối, không hiểu Hoàng Thử Lang đang nói gì.“Anh Hoàng, em thấy anh đăng trên facebook. Anh đang tổ chức buổi tiệc trong phòng bao của nhà hàng Đường Triều đúng không!”Lâm Văn Kiệt ở đầu dây bên kia điện thoại dè dặt hỏi.Hoàng Thử Lang giận dữ gầm lên: “Tôi đã nói với chú bao nhiêu lần rồi, tôi đang bận đây, hôm nay tôi mời thằng đệ Tần Hạc còn có mấy người bạn cũ đi ăn tối, có chuyện gì để sau hãy nói, đúng thật là, có cái dự án mấy trăm triệu tệ mà cứ lằng nhằng mãi, phiền chết đi được”.Lâm Văn Kiệt tiếp tục nghe không hiểu, nhưng ông ta nghe thấy hai từ Tần Hạc rất rõ, vội vàng nói: “Anh Hoàng, em có thể tới góp vui một chút được không? Nhất định sẽ không khiến anh mất mặt đâu, khiến anh bay lên tận trời xanh luôn!”Hoàng Thử Lang nghe xong nghĩ một chút, cảm thấy nếu như Lâm Văn Kiệt tới thì có thể trở thành công cụ ra vẻ cho hắn, vì vậy giả vờ nóng nảy nói: “Được rồi, được rồi, như vậy đi, phiền chết mất!”Nói xong hắn liền cúp máy, cười nói với những người bên cạnh: “Xin lỗi nhé, có một ông sếp của công ty nhỏ lằng nhằng quá, mỗi lần nói chuyện với ông ta, tôi đều tức anh ách, chỉ là mấy dự án vài trăm triệu, có phải chuyện gì lớn lao đâu mà ngày nào cũng gọi điện, vì vậy tôi mới không nhịn được mà hơi lớn tiếng một chút”.“Anh Hoàng, anh đỉnh quá đi, không ngờ chúng tôi lại có một người anh em hoành tráng như vậy, chuyện này phải khoe cả đời mới được!”Bọn họ nói ra lời khen ngợi từ tận đáy lòng.Hoàng Thử Lang cười hờ hững, xua tay nói: “Chuyện này đừng có nói lung tung khắp nơi, những thứ vật chất này quá th* t*c, tôi không thích lắm”.Trong lúc Hoàng Thử Lang đang phét lác trong phòng bao, Diệp Vĩnh Khang và Tần Hạc đã tới cửa nhà hàng.Khi họ đang chuẩn bị đi lên, Hạ Huyền Trúc đột nhiên gọi điện và nói rằng muốn bàn bạc với Diệp Vĩnh Khang về chuyện ở khu sản nghiệp.“Anh lên trước đi, tôi nghe điện xong sẽ lên sau”.Diệp Vĩnh Khang nói với Tần Hạc, sau đó đứng ở cửa bắt đầu thảo luận về chuyện khu sản nghiệp với Hạ Huyền Trúc.Hai người nói chuyện trong vòng mười phút.Lúc này, một chiếc xe Buick màu đen đột nhiên chạy tới, Lâm Văn Kiệt tiện tay ném chìa khóa cho nhân viên phục vụ giúp đỗ xe, sau đó vội vàng bước vào nhà hàng.Vừa mới đi được vài bước, Lâm Văn Kiệt đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở bên cạnh, quay đầu lại nhìn, lập tức thốt lên: “Mẹ kiếp, sao lại là mày!”