Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 805

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 805Tối qua Lâm Văn Kiệt muốn tìm một đám côn đồ xử lý Diệp Vĩnh Khang, kết quả không những không làm gì được đối phương, ngược lại còn bị sờ gáy, điều này khiến ông ta cảm thấy rất tức giận, nghiến răng nghiến lợi muốn lột da của Diệp Vĩnh Khang ra ngay tức khắc.Sở dĩ hôm nay ông ta mặt dày cầu xin Hoàng Thử Lang cho ông ta đến bữa tiệc, một mặt là muốn xem phòng bao kim cương của nhà hàng Đường Triều trông như thế nào.Mặt khác muốn cầu xin Hoàng Thử Lang đích thân ra mặt giúp ông ta xử lý Diệp Vĩnh Khang.Nhưng không thể ngờ rằng lại gặp anh ở đây.Diệp Vĩnh Khang liếc nhìn Lâm Văn Kiệt một cái, nhưng anh không quá quan tâm, tiếp tục thảo luận với Hạ Huyền Trúc về chuyện khu sản nghiệp.“Ý kiến này của em khá hay, anh cũng cảm thấy không cần phải cố ý đề cập đến khu sản nghiệp trong buổi biểu diễn”.“Bởi vì tất cả mọi người đều biết buổi biểu diễn này là lễ khai trương của khu sản nghiệp, nếu cố tình lặp lại không chỉ làm giảm chất lượng buổi biểu diễn mà còn dễ gây phản cảm cho người khác, vì vậy bỏ mục này đi là hoàn toàn hợp lý”.Lâm Văn Kiệt ở một bên thấy Diệp Vĩnh Khang hoàn toàn không để ý đến mình, không khỏi tức giận: “Mẹ kiếp, tao đang nói chuyện với mày đấy, tai mày điếc rồi à?”Hạ Huyền Trúc ở đầu dây bên kia nghe thấy có người đang mắng Diệp Vĩnh Khang liền nói: “Chuyện này cứ như vậy trước đi, đợi lát nữa em tan làm rồi chúng ta từ từ bàn bạc, anh ra tay nhẹ một chút, đừng khiến mọi chuyện ầm ĩ”.Sau khi trải qua nhiều chuyện, Hạ Huyền Trúc đã không còn lo lắng rằng khi xảy ra xung đột với người khác Diệp Vĩnh Khang sẽ bị thiệt thòi.Mà cô lo rằng Diệp Vĩnh Khang ra tay quá nặng sẽ khiến sự việc trở nên ầm ĩ.Hơn nữa cô sẽ không thuyết phục Diệp Vĩnh Khang bằng những câu như ‘nhịn một chút là sóng yên biển lặng’, chồng của mình bị người ta chửi, vậy thì nhất định phải đánh lại.“Ha ha, được, em yên tâm, anh tự có tính toán”.Diệp Vĩnh Khang đặc biệt đánh giá cao thái độ của Hạ Huyền Trúc khi gặp phải sự việc này, đối với chuyện của đàn ông, phụ nữ không giúp được gì, cách tốt nhất là đừng gây thêm rắc rối.Hơn nữa Hạ Huyền Trúc mặc dù lương thiện tốt bụng nhưng cô tuyệt đối không phải bạch liên hoa, người không động vào ta thì ta cũng sẽ không động vào người, nếu như người động vào ta thì ta phải đáp trả lại cho bằng được!“Ông vẫn chưa bị đánh đủ à?”Diệp Vĩnh Khang nhìn Lâm Văn Kiệt đầy ẩn ý, thật ra trong lòng cũng có chút bất ngờ, vốn dĩ phải tìm ông ta tính sổ, không ngờ lại vô tình gặp ở đây, bớt được chút thời gian cho anh.“Tao…”Ngay lúc Lâm Văn Kiệt sắp phát điên, ông ta đột nhiên nhớ tới chuyện hôm qua xảy ra ở trong nhà vệ sinh, bây giờ chỉ có một mình ông ta, nếu như người man rợ này lại ra tay thì e rằng ông ta lại thiệt nặng mất.“Được, mày giỏi lắm, có bản lĩnh thì đừng có đi, nếu như lát nữa mày vẫn có thể ngông cuồng được như vậy thì tao sẽ gọi mày là ông nội!”Lâm Văn Kiệt nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vô cùng tự tin, bởi vì Hoàng Thử Lang đang ở trong đó, đợi lát nữa gọi hắn ra, thằng nhãi này nhất định sẽ bị dọa sợ tới mức tè ra quần cho mà xem.Diệp Vĩnh Khang lắc đầu bất lực, trong lòng tự hỏi sao trên đời lại có loại thiểu năng như này được chứ.“Đúng rồi, ông tới đây làm gì?”

Chương 805

Tối qua Lâm Văn Kiệt muốn tìm một đám côn đồ xử lý Diệp Vĩnh Khang, kết quả không những không làm gì được đối phương, ngược lại còn bị sờ gáy, điều này khiến ông ta cảm thấy rất tức giận, nghiến răng nghiến lợi muốn lột da của Diệp Vĩnh Khang ra ngay tức khắc.

Sở dĩ hôm nay ông ta mặt dày cầu xin Hoàng Thử Lang cho ông ta đến bữa tiệc, một mặt là muốn xem phòng bao kim cương của nhà hàng Đường Triều trông như thế nào.

Mặt khác muốn cầu xin Hoàng Thử Lang đích thân ra mặt giúp ông ta xử lý Diệp Vĩnh Khang.

Nhưng không thể ngờ rằng lại gặp anh ở đây.

Diệp Vĩnh Khang liếc nhìn Lâm Văn Kiệt một cái, nhưng anh không quá quan tâm, tiếp tục thảo luận với Hạ Huyền Trúc về chuyện khu sản nghiệp.

“Ý kiến này của em khá hay, anh cũng cảm thấy không cần phải cố ý đề cập đến khu sản nghiệp trong buổi biểu diễn”.

“Bởi vì tất cả mọi người đều biết buổi biểu diễn này là lễ khai trương của khu sản nghiệp, nếu cố tình lặp lại không chỉ làm giảm chất lượng buổi biểu diễn mà còn dễ gây phản cảm cho người khác, vì vậy bỏ mục này đi là hoàn toàn hợp lý”.

Lâm Văn Kiệt ở một bên thấy Diệp Vĩnh Khang hoàn toàn không để ý đến mình, không khỏi tức giận: “Mẹ kiếp, tao đang nói chuyện với mày đấy, tai mày điếc rồi à?”

Hạ Huyền Trúc ở đầu dây bên kia nghe thấy có người đang mắng Diệp Vĩnh Khang liền nói: “Chuyện này cứ như vậy trước đi, đợi lát nữa em tan làm rồi chúng ta từ từ bàn bạc, anh ra tay nhẹ một chút, đừng khiến mọi chuyện ầm ĩ”.

Sau khi trải qua nhiều chuyện, Hạ Huyền Trúc đã không còn lo lắng rằng khi xảy ra xung đột với người khác Diệp Vĩnh Khang sẽ bị thiệt thòi.

Mà cô lo rằng Diệp Vĩnh Khang ra tay quá nặng sẽ khiến sự việc trở nên ầm ĩ.

Hơn nữa cô sẽ không thuyết phục Diệp Vĩnh Khang bằng những câu như ‘nhịn một chút là sóng yên biển lặng’, chồng của mình bị người ta chửi, vậy thì nhất định phải đánh lại.

“Ha ha, được, em yên tâm, anh tự có tính toán”.

Diệp Vĩnh Khang đặc biệt đánh giá cao thái độ của Hạ Huyền Trúc khi gặp phải sự việc này, đối với chuyện của đàn ông, phụ nữ không giúp được gì, cách tốt nhất là đừng gây thêm rắc rối.

Hơn nữa Hạ Huyền Trúc mặc dù lương thiện tốt bụng nhưng cô tuyệt đối không phải bạch liên hoa, người không động vào ta thì ta cũng sẽ không động vào người, nếu như người động vào ta thì ta phải đáp trả lại cho bằng được!

“Ông vẫn chưa bị đánh đủ à?”

Diệp Vĩnh Khang nhìn Lâm Văn Kiệt đầy ẩn ý, thật ra trong lòng cũng có chút bất ngờ, vốn dĩ phải tìm ông ta tính sổ, không ngờ lại vô tình gặp ở đây, bớt được chút thời gian cho anh.

“Tao…”

Ngay lúc Lâm Văn Kiệt sắp phát điên, ông ta đột nhiên nhớ tới chuyện hôm qua xảy ra ở trong nhà vệ sinh, bây giờ chỉ có một mình ông ta, nếu như người man rợ này lại ra tay thì e rằng ông ta lại thiệt nặng mất.

“Được, mày giỏi lắm, có bản lĩnh thì đừng có đi, nếu như lát nữa mày vẫn có thể ngông cuồng được như vậy thì tao sẽ gọi mày là ông nội!”

Lâm Văn Kiệt nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vô cùng tự tin, bởi vì Hoàng Thử Lang đang ở trong đó, đợi lát nữa gọi hắn ra, thằng nhãi này nhất định sẽ bị dọa sợ tới mức tè ra quần cho mà xem.

Diệp Vĩnh Khang lắc đầu bất lực, trong lòng tự hỏi sao trên đời lại có loại thiểu năng như này được chứ.

“Đúng rồi, ông tới đây làm gì?”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 805Tối qua Lâm Văn Kiệt muốn tìm một đám côn đồ xử lý Diệp Vĩnh Khang, kết quả không những không làm gì được đối phương, ngược lại còn bị sờ gáy, điều này khiến ông ta cảm thấy rất tức giận, nghiến răng nghiến lợi muốn lột da của Diệp Vĩnh Khang ra ngay tức khắc.Sở dĩ hôm nay ông ta mặt dày cầu xin Hoàng Thử Lang cho ông ta đến bữa tiệc, một mặt là muốn xem phòng bao kim cương của nhà hàng Đường Triều trông như thế nào.Mặt khác muốn cầu xin Hoàng Thử Lang đích thân ra mặt giúp ông ta xử lý Diệp Vĩnh Khang.Nhưng không thể ngờ rằng lại gặp anh ở đây.Diệp Vĩnh Khang liếc nhìn Lâm Văn Kiệt một cái, nhưng anh không quá quan tâm, tiếp tục thảo luận với Hạ Huyền Trúc về chuyện khu sản nghiệp.“Ý kiến này của em khá hay, anh cũng cảm thấy không cần phải cố ý đề cập đến khu sản nghiệp trong buổi biểu diễn”.“Bởi vì tất cả mọi người đều biết buổi biểu diễn này là lễ khai trương của khu sản nghiệp, nếu cố tình lặp lại không chỉ làm giảm chất lượng buổi biểu diễn mà còn dễ gây phản cảm cho người khác, vì vậy bỏ mục này đi là hoàn toàn hợp lý”.Lâm Văn Kiệt ở một bên thấy Diệp Vĩnh Khang hoàn toàn không để ý đến mình, không khỏi tức giận: “Mẹ kiếp, tao đang nói chuyện với mày đấy, tai mày điếc rồi à?”Hạ Huyền Trúc ở đầu dây bên kia nghe thấy có người đang mắng Diệp Vĩnh Khang liền nói: “Chuyện này cứ như vậy trước đi, đợi lát nữa em tan làm rồi chúng ta từ từ bàn bạc, anh ra tay nhẹ một chút, đừng khiến mọi chuyện ầm ĩ”.Sau khi trải qua nhiều chuyện, Hạ Huyền Trúc đã không còn lo lắng rằng khi xảy ra xung đột với người khác Diệp Vĩnh Khang sẽ bị thiệt thòi.Mà cô lo rằng Diệp Vĩnh Khang ra tay quá nặng sẽ khiến sự việc trở nên ầm ĩ.Hơn nữa cô sẽ không thuyết phục Diệp Vĩnh Khang bằng những câu như ‘nhịn một chút là sóng yên biển lặng’, chồng của mình bị người ta chửi, vậy thì nhất định phải đánh lại.“Ha ha, được, em yên tâm, anh tự có tính toán”.Diệp Vĩnh Khang đặc biệt đánh giá cao thái độ của Hạ Huyền Trúc khi gặp phải sự việc này, đối với chuyện của đàn ông, phụ nữ không giúp được gì, cách tốt nhất là đừng gây thêm rắc rối.Hơn nữa Hạ Huyền Trúc mặc dù lương thiện tốt bụng nhưng cô tuyệt đối không phải bạch liên hoa, người không động vào ta thì ta cũng sẽ không động vào người, nếu như người động vào ta thì ta phải đáp trả lại cho bằng được!“Ông vẫn chưa bị đánh đủ à?”Diệp Vĩnh Khang nhìn Lâm Văn Kiệt đầy ẩn ý, thật ra trong lòng cũng có chút bất ngờ, vốn dĩ phải tìm ông ta tính sổ, không ngờ lại vô tình gặp ở đây, bớt được chút thời gian cho anh.“Tao…”Ngay lúc Lâm Văn Kiệt sắp phát điên, ông ta đột nhiên nhớ tới chuyện hôm qua xảy ra ở trong nhà vệ sinh, bây giờ chỉ có một mình ông ta, nếu như người man rợ này lại ra tay thì e rằng ông ta lại thiệt nặng mất.“Được, mày giỏi lắm, có bản lĩnh thì đừng có đi, nếu như lát nữa mày vẫn có thể ngông cuồng được như vậy thì tao sẽ gọi mày là ông nội!”Lâm Văn Kiệt nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vô cùng tự tin, bởi vì Hoàng Thử Lang đang ở trong đó, đợi lát nữa gọi hắn ra, thằng nhãi này nhất định sẽ bị dọa sợ tới mức tè ra quần cho mà xem.Diệp Vĩnh Khang lắc đầu bất lực, trong lòng tự hỏi sao trên đời lại có loại thiểu năng như này được chứ.“Đúng rồi, ông tới đây làm gì?”

Chương 805