Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 863

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 863Diệp Vĩnh Khang thấy Quách Thụy Hoa dám kiện cáo mình, nhất thời tức giận định vung tay lên đánh.“Anh cũng ngứa đòn phải không?”Hạ Huyền Trúc vội vàng bước lên, đối mặt với Diệp Vĩnh Khang, nhìn anh bằng đôi mắt khiển trách nói: “Sếp Quách nói sai sao? Giao cho anh chuyện lớn như vậy mà anh cũng quên!”“Người ta mới nói vài câu mà anh đã định ra tay đánh người rồi. Em giao chuyện này cho anh là vì em tin tưởng anh, nếu anh dám làm qua loa thì đừng trách em!”Diệp Vĩnh Khang căng thẳng vò vạt áo, vội vàng cười nói: “Vợ à, em nói gì vậy, anh chỉ đang đùa với ông Quách thôi”.“Anh không những không quên mà còn sắp xếp xong chuyện này rồi”.Hạ Huyền Trúc nhìn Diệp Vĩnh Khang đang cười đùa, nghi ngờ hỏi: “Đã sắp xếp ổn thỏa rồi sao? Phương án cụ thể là gì?”Diệp Vĩnh Khang chẹp miệng, đột nhiên vỗ trán nói: “Ôi não của anh, anh để bản kế hoạch trên xe rồi, em đợi anh mấy phút, anh sẽ đi lấy lại rồi báo cáo với em, đợi anh chút nhé!”“Chết tiệt, mẹ kiếp, xảy ra chuyện lớn rồi!”Sau khi Diệp Vĩnh Khang lao ra khỏi cửa công ty, lập tức vội vã như lửa sắp cháy đến mông.Bởi vì sự việc này đối với anh mà nói chỉ bé như hạt vừng, anh không quá để ý, cho nên mấy ngày nay anh mới vô tình vứt nó ra sau đầu.“Sử Đông Tây, cậu đang làm gì đấy?”Diệp Vĩnh Khang bấm số của Sử Nam Bắc.Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói không vui của Sử Nam Bắc: “Đại ca, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi tên là Sử Nam Bắc, không phải Sử Đông Tây”.“Sao cũng được, gọi là gì cũng được, có một việc cần cậu lập tức giải quyết hộ tôi, tìm vài siêu sao quốc tế có năng lực một chút, sau đó nhanh chóng đưa họ đến Giang Bắc…”Diệp Vĩnh Khang lười nói chuyện tào lao với hắn, đi thẳng vào chủ đề.“Đại ca, không phải anh bị ngốc rồi chứ”.Ở đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói mang chút uất ức của Sử Nam Bắc: “Trước đây anh đã lập một danh sách dài cho tôi, bắt tôi đào từng người trong danh sách lên”.“Những gì anh nói với tôi lúc đó tương đương với việc phải đi khắp nước, đến lúc bắt đầu đi tìm rồi mới biết bị anh chơi một vố”.“Hơn nữa, nhiệm vụ mà tôi thực hiện lần này là tuyệt mật, ngay cả mấy người Thiên Ảnh cũng không hay biết, nếu lúc này tôi liên hệ với những siêu sao quốc tế đó, không phải là để lộ bản thân rồi sao?”“Bốp!”Diệp Vĩnh Khang hung hăng vỗ trán một cái, lúc này mới nhận ra rằng Sử Nam Bắc vẫn còn một nhiệm vụ tuyệt mật trên người, trước khi nhiệm vụ đó được hoàn thành hắn thực sự không thể có chút động tĩnh nào.“Đại ca, chuyện tìm siêu sao quốc tế này anh còn cần nhờ người khác sao?”Giọng nói mang theo nụ cười của Sử Nam Bắc vang lên đầu bên kia điện thoại: “Chỉ cần anh bằng lòng mở miệng, mấy người nào đó còn không phải vui vẻ đến mất ngủ ư?”Diệp Vĩnh Khang ngơ ngác, khi hiểu được mặt bỗng đỏ bừng, mắng: “Mẹ nó, cảnh cáo cậu, sau này đừng nhắc lại chuyện này nữa, hơn nữa cậu cho rằng tôi có thể không biết xấu hổ nói chuyện này với cô ấy sao?”“Ha ha ha ha, hóa ra đại ca, anh cũng có lúc xấu hổ, ban đầu xách quần chuồn đi luôn không thèm chào một tiếng, sao lúc đấy anh không cảm thấy xấu hổ vậy?”

Chương 863

Diệp Vĩnh Khang thấy Quách Thụy Hoa dám kiện cáo mình, nhất thời tức giận định vung tay lên đánh.

“Anh cũng ngứa đòn phải không?”

Hạ Huyền Trúc vội vàng bước lên, đối mặt với Diệp Vĩnh Khang, nhìn anh bằng đôi mắt khiển trách nói: “Sếp Quách nói sai sao? Giao cho anh chuyện lớn như vậy mà anh cũng quên!”

“Người ta mới nói vài câu mà anh đã định ra tay đánh người rồi. Em giao chuyện này cho anh là vì em tin tưởng anh, nếu anh dám làm qua loa thì đừng trách em!”

Diệp Vĩnh Khang căng thẳng vò vạt áo, vội vàng cười nói: “Vợ à, em nói gì vậy, anh chỉ đang đùa với ông Quách thôi”.

“Anh không những không quên mà còn sắp xếp xong chuyện này rồi”.

Hạ Huyền Trúc nhìn Diệp Vĩnh Khang đang cười đùa, nghi ngờ hỏi: “Đã sắp xếp ổn thỏa rồi sao? Phương án cụ thể là gì?”

Diệp Vĩnh Khang chẹp miệng, đột nhiên vỗ trán nói: “Ôi não của anh, anh để bản kế hoạch trên xe rồi, em đợi anh mấy phút, anh sẽ đi lấy lại rồi báo cáo với em, đợi anh chút nhé!”

“Chết tiệt, mẹ kiếp, xảy ra chuyện lớn rồi!”

Sau khi Diệp Vĩnh Khang lao ra khỏi cửa công ty, lập tức vội vã như lửa sắp cháy đến mông.

Bởi vì sự việc này đối với anh mà nói chỉ bé như hạt vừng, anh không quá để ý, cho nên mấy ngày nay anh mới vô tình vứt nó ra sau đầu.

“Sử Đông Tây, cậu đang làm gì đấy?”

Diệp Vĩnh Khang bấm số của Sử Nam Bắc.

Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói không vui của Sử Nam Bắc: “Đại ca, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi tên là Sử Nam Bắc, không phải Sử Đông Tây”.

“Sao cũng được, gọi là gì cũng được, có một việc cần cậu lập tức giải quyết hộ tôi, tìm vài siêu sao quốc tế có năng lực một chút, sau đó nhanh chóng đưa họ đến Giang Bắc…”

Diệp Vĩnh Khang lười nói chuyện tào lao với hắn, đi thẳng vào chủ đề.

“Đại ca, không phải anh bị ngốc rồi chứ”.

Ở đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói mang chút uất ức của Sử Nam Bắc: “Trước đây anh đã lập một danh sách dài cho tôi, bắt tôi đào từng người trong danh sách lên”.

“Những gì anh nói với tôi lúc đó tương đương với việc phải đi khắp nước, đến lúc bắt đầu đi tìm rồi mới biết bị anh chơi một vố”.

“Hơn nữa, nhiệm vụ mà tôi thực hiện lần này là tuyệt mật, ngay cả mấy người Thiên Ảnh cũng không hay biết, nếu lúc này tôi liên hệ với những siêu sao quốc tế đó, không phải là để lộ bản thân rồi sao?”

“Bốp!”

Diệp Vĩnh Khang hung hăng vỗ trán một cái, lúc này mới nhận ra rằng Sử Nam Bắc vẫn còn một nhiệm vụ tuyệt mật trên người, trước khi nhiệm vụ đó được hoàn thành hắn thực sự không thể có chút động tĩnh nào.

“Đại ca, chuyện tìm siêu sao quốc tế này anh còn cần nhờ người khác sao?”

Giọng nói mang theo nụ cười của Sử Nam Bắc vang lên đầu bên kia điện thoại: “Chỉ cần anh bằng lòng mở miệng, mấy người nào đó còn không phải vui vẻ đến mất ngủ ư?”

Diệp Vĩnh Khang ngơ ngác, khi hiểu được mặt bỗng đỏ bừng, mắng: “Mẹ nó, cảnh cáo cậu, sau này đừng nhắc lại chuyện này nữa, hơn nữa cậu cho rằng tôi có thể không biết xấu hổ nói chuyện này với cô ấy sao?”

“Ha ha ha ha, hóa ra đại ca, anh cũng có lúc xấu hổ, ban đầu xách quần chuồn đi luôn không thèm chào một tiếng, sao lúc đấy anh không cảm thấy xấu hổ vậy?”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 863Diệp Vĩnh Khang thấy Quách Thụy Hoa dám kiện cáo mình, nhất thời tức giận định vung tay lên đánh.“Anh cũng ngứa đòn phải không?”Hạ Huyền Trúc vội vàng bước lên, đối mặt với Diệp Vĩnh Khang, nhìn anh bằng đôi mắt khiển trách nói: “Sếp Quách nói sai sao? Giao cho anh chuyện lớn như vậy mà anh cũng quên!”“Người ta mới nói vài câu mà anh đã định ra tay đánh người rồi. Em giao chuyện này cho anh là vì em tin tưởng anh, nếu anh dám làm qua loa thì đừng trách em!”Diệp Vĩnh Khang căng thẳng vò vạt áo, vội vàng cười nói: “Vợ à, em nói gì vậy, anh chỉ đang đùa với ông Quách thôi”.“Anh không những không quên mà còn sắp xếp xong chuyện này rồi”.Hạ Huyền Trúc nhìn Diệp Vĩnh Khang đang cười đùa, nghi ngờ hỏi: “Đã sắp xếp ổn thỏa rồi sao? Phương án cụ thể là gì?”Diệp Vĩnh Khang chẹp miệng, đột nhiên vỗ trán nói: “Ôi não của anh, anh để bản kế hoạch trên xe rồi, em đợi anh mấy phút, anh sẽ đi lấy lại rồi báo cáo với em, đợi anh chút nhé!”“Chết tiệt, mẹ kiếp, xảy ra chuyện lớn rồi!”Sau khi Diệp Vĩnh Khang lao ra khỏi cửa công ty, lập tức vội vã như lửa sắp cháy đến mông.Bởi vì sự việc này đối với anh mà nói chỉ bé như hạt vừng, anh không quá để ý, cho nên mấy ngày nay anh mới vô tình vứt nó ra sau đầu.“Sử Đông Tây, cậu đang làm gì đấy?”Diệp Vĩnh Khang bấm số của Sử Nam Bắc.Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói không vui của Sử Nam Bắc: “Đại ca, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi tên là Sử Nam Bắc, không phải Sử Đông Tây”.“Sao cũng được, gọi là gì cũng được, có một việc cần cậu lập tức giải quyết hộ tôi, tìm vài siêu sao quốc tế có năng lực một chút, sau đó nhanh chóng đưa họ đến Giang Bắc…”Diệp Vĩnh Khang lười nói chuyện tào lao với hắn, đi thẳng vào chủ đề.“Đại ca, không phải anh bị ngốc rồi chứ”.Ở đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói mang chút uất ức của Sử Nam Bắc: “Trước đây anh đã lập một danh sách dài cho tôi, bắt tôi đào từng người trong danh sách lên”.“Những gì anh nói với tôi lúc đó tương đương với việc phải đi khắp nước, đến lúc bắt đầu đi tìm rồi mới biết bị anh chơi một vố”.“Hơn nữa, nhiệm vụ mà tôi thực hiện lần này là tuyệt mật, ngay cả mấy người Thiên Ảnh cũng không hay biết, nếu lúc này tôi liên hệ với những siêu sao quốc tế đó, không phải là để lộ bản thân rồi sao?”“Bốp!”Diệp Vĩnh Khang hung hăng vỗ trán một cái, lúc này mới nhận ra rằng Sử Nam Bắc vẫn còn một nhiệm vụ tuyệt mật trên người, trước khi nhiệm vụ đó được hoàn thành hắn thực sự không thể có chút động tĩnh nào.“Đại ca, chuyện tìm siêu sao quốc tế này anh còn cần nhờ người khác sao?”Giọng nói mang theo nụ cười của Sử Nam Bắc vang lên đầu bên kia điện thoại: “Chỉ cần anh bằng lòng mở miệng, mấy người nào đó còn không phải vui vẻ đến mất ngủ ư?”Diệp Vĩnh Khang ngơ ngác, khi hiểu được mặt bỗng đỏ bừng, mắng: “Mẹ nó, cảnh cáo cậu, sau này đừng nhắc lại chuyện này nữa, hơn nữa cậu cho rằng tôi có thể không biết xấu hổ nói chuyện này với cô ấy sao?”“Ha ha ha ha, hóa ra đại ca, anh cũng có lúc xấu hổ, ban đầu xách quần chuồn đi luôn không thèm chào một tiếng, sao lúc đấy anh không cảm thấy xấu hổ vậy?”

Chương 863