“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 864
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 864Ở đầu bên kia Sử Nam Bắc cười lớn trách chuyện khốn khiếp mà Diệp Vĩnh Khang đã làm trong quá khứ.“Chết tiệt, hôm nay cậu muốn tạo phản đúng không? Tôi cảnh cáo cậu, sau này cậu còn dám nhắc…”“Được rồi được rồi, tôi không nhắc nữa được chưa!”Sử Nam Bắc không nhịn được mà cắt ngang.“Anh là đại ca anh nói cũng vậy thôi, tôi cũng không thể ra mặt được”.“Nhưng nếu anh thật sự có việc gấp, với ảnh hưởng của anh, trói người bắt thẳng đến Giang Bắc cũng không phải là việc khó”.“Dù sao nên làm thế nào anh tự mình cân nhắc, à, đúng rồi, báo với anh một tiếng, chuyện danh sách cơ bản là đã xong xuôi rồi, chỉ còn lại vài người, ước chừng trong tháng này có thể đưa tới hết cho anh”.Diệp Vĩnh Khang gật đầu nói: “Được rồi, cậu làm việc tiếp đi, nhớ kỹ, tuyệt đối không được tiết lộ về chuyện này nửa lời, cứ như vậy đã”.Sau khi cúp điện thoại, Diệp Vĩnh Khang cảm thán khả năng làm việc của Sử Nam Bắc, anh dự đoán nhiệm vụ về bản danh sách đó, nhanh nhất cũng phải mất hơn nửa năm.Không ngờ chỉ chưa đầy hai tháng Sử Nam Bắc đã giải quyết thỏa đáng, không thể không nói là mặc dù thỉnh thoảng đầu óc thằng nhãi này hơi chậm chạp, nhưng một khi nghiêm túc bộ não ấy lại hữu dụng đến bất ngờ.Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đã bắt đầu lộ ra vẻ khó xử.Mặc dù Sử Nam Bắc nói không sai, Diệp Vĩnh Khang thực sự có nhiều biện pháp khiến cho mấy người được gọi là siêu sao quốc tế phải lập tức chạy đến Giang Bắc.Nhưng chuyện này sẽ để lại hậu quả phiền phức, có thể lăn lộn được tới danh hiệu siêu sao quốc tế thì địa vị cũng không chỉ đơn giản như trong giới giải trí.Những người này có sức ảnh hưởng cực kỳ lớn, sức kêu gọi cũng vô cùng mạnh mẽ, hầu như phía sau đều được các thế lực lớn chống lưng, thậm chí một số người còn có mối liên hệ chặt chẽ với thế lực nào đó trong thế giới ngầm.Không phải Diệp Vĩnh Khang sợ, mà thực tế muốn làm vậy thì e rằng phải mất chút thời gian, nhưng lễ khai trương sắp diễn ra.Lẽ nào thật sự phải gọi điện thoại cho cô ấy sao?Ở một khía cạnh khác mà nói, một khi cuộc gọi này được kết nối, rắc rối mà Diệp Vĩnh Khang phải đối mặt cũng sẽ không ít hơn với việc trực tiếp trói nhóm siêu sao ấy đến đây.“Ôi, vì vợ của mình thôi”.Nghĩ xong, Diệp Vĩnh Khang bất chấp bấm gọi cuộc điện thoại khiến tim anh đập thình thịch, sau đó hạ thấp âm thanh, dùng một giọng nói vô cùng đáng khinh nói: “Alo, Nasha phải không, tôi là Diệp Vĩnh Khang…”“A a a a, Vĩnh Khang, thật sự là anh sao a a a a a a a a!”Đầu bên kia truyền tới một giọng một người phụ nữ như bom hạt nhân phát nổ.Diệp Vĩnh Khang khóc không ra nước mắt, xem ra đã nhiều năm rồi mà cô gái đó vẫn y nguyên như lúc ban đầu, lần này xem ra là rắc rối lớn rồi, haiz!Phòng làm việc.Hạ Huyền Trúc và Quách Thụy Hoa mong đợi chờ một hồi lâu vẫn không thấy Diệp Vĩnh Khang đâu, đang định gọi điện thoại cho anh thì đột nhiên nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang ủ rũ bước vào, vẻ mặt hơi buồn bực.Nhìn thấy vẻ mặt của anh, Quách Thụy Hoa thở dài một hơi thất vọng, đoán rằng chuyện này gần như là thất bại rồi.
Chương 864
Ở đầu bên kia Sử Nam Bắc cười lớn trách chuyện khốn khiếp mà Diệp Vĩnh Khang đã làm trong quá khứ.
“Chết tiệt, hôm nay cậu muốn tạo phản đúng không? Tôi cảnh cáo cậu, sau này cậu còn dám nhắc…”
“Được rồi được rồi, tôi không nhắc nữa được chưa!”
Sử Nam Bắc không nhịn được mà cắt ngang.
“Anh là đại ca anh nói cũng vậy thôi, tôi cũng không thể ra mặt được”.
“Nhưng nếu anh thật sự có việc gấp, với ảnh hưởng của anh, trói người bắt thẳng đến Giang Bắc cũng không phải là việc khó”.
“Dù sao nên làm thế nào anh tự mình cân nhắc, à, đúng rồi, báo với anh một tiếng, chuyện danh sách cơ bản là đã xong xuôi rồi, chỉ còn lại vài người, ước chừng trong tháng này có thể đưa tới hết cho anh”.
Diệp Vĩnh Khang gật đầu nói: “Được rồi, cậu làm việc tiếp đi, nhớ kỹ, tuyệt đối không được tiết lộ về chuyện này nửa lời, cứ như vậy đã”.
Sau khi cúp điện thoại, Diệp Vĩnh Khang cảm thán khả năng làm việc của Sử Nam Bắc, anh dự đoán nhiệm vụ về bản danh sách đó, nhanh nhất cũng phải mất hơn nửa năm.
Không ngờ chỉ chưa đầy hai tháng Sử Nam Bắc đã giải quyết thỏa đáng, không thể không nói là mặc dù thỉnh thoảng đầu óc thằng nhãi này hơi chậm chạp, nhưng một khi nghiêm túc bộ não ấy lại hữu dụng đến bất ngờ.
Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đã bắt đầu lộ ra vẻ khó xử.
Mặc dù Sử Nam Bắc nói không sai, Diệp Vĩnh Khang thực sự có nhiều biện pháp khiến cho mấy người được gọi là siêu sao quốc tế phải lập tức chạy đến Giang Bắc.
Nhưng chuyện này sẽ để lại hậu quả phiền phức, có thể lăn lộn được tới danh hiệu siêu sao quốc tế thì địa vị cũng không chỉ đơn giản như trong giới giải trí.
Những người này có sức ảnh hưởng cực kỳ lớn, sức kêu gọi cũng vô cùng mạnh mẽ, hầu như phía sau đều được các thế lực lớn chống lưng, thậm chí một số người còn có mối liên hệ chặt chẽ với thế lực nào đó trong thế giới ngầm.
Không phải Diệp Vĩnh Khang sợ, mà thực tế muốn làm vậy thì e rằng phải mất chút thời gian, nhưng lễ khai trương sắp diễn ra.
Lẽ nào thật sự phải gọi điện thoại cho cô ấy sao?
Ở một khía cạnh khác mà nói, một khi cuộc gọi này được kết nối, rắc rối mà Diệp Vĩnh Khang phải đối mặt cũng sẽ không ít hơn với việc trực tiếp trói nhóm siêu sao ấy đến đây.
“Ôi, vì vợ của mình thôi”.
Nghĩ xong, Diệp Vĩnh Khang bất chấp bấm gọi cuộc điện thoại khiến tim anh đập thình thịch, sau đó hạ thấp âm thanh, dùng một giọng nói vô cùng đáng khinh nói: “Alo, Nasha phải không, tôi là Diệp Vĩnh Khang…”
“A a a a, Vĩnh Khang, thật sự là anh sao a a a a a a a a!”
Đầu bên kia truyền tới một giọng một người phụ nữ như bom hạt nhân phát nổ.
Diệp Vĩnh Khang khóc không ra nước mắt, xem ra đã nhiều năm rồi mà cô gái đó vẫn y nguyên như lúc ban đầu, lần này xem ra là rắc rối lớn rồi, haiz!
Phòng làm việc.
Hạ Huyền Trúc và Quách Thụy Hoa mong đợi chờ một hồi lâu vẫn không thấy Diệp Vĩnh Khang đâu, đang định gọi điện thoại cho anh thì đột nhiên nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang ủ rũ bước vào, vẻ mặt hơi buồn bực.
Nhìn thấy vẻ mặt của anh, Quách Thụy Hoa thở dài một hơi thất vọng, đoán rằng chuyện này gần như là thất bại rồi.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 864Ở đầu bên kia Sử Nam Bắc cười lớn trách chuyện khốn khiếp mà Diệp Vĩnh Khang đã làm trong quá khứ.“Chết tiệt, hôm nay cậu muốn tạo phản đúng không? Tôi cảnh cáo cậu, sau này cậu còn dám nhắc…”“Được rồi được rồi, tôi không nhắc nữa được chưa!”Sử Nam Bắc không nhịn được mà cắt ngang.“Anh là đại ca anh nói cũng vậy thôi, tôi cũng không thể ra mặt được”.“Nhưng nếu anh thật sự có việc gấp, với ảnh hưởng của anh, trói người bắt thẳng đến Giang Bắc cũng không phải là việc khó”.“Dù sao nên làm thế nào anh tự mình cân nhắc, à, đúng rồi, báo với anh một tiếng, chuyện danh sách cơ bản là đã xong xuôi rồi, chỉ còn lại vài người, ước chừng trong tháng này có thể đưa tới hết cho anh”.Diệp Vĩnh Khang gật đầu nói: “Được rồi, cậu làm việc tiếp đi, nhớ kỹ, tuyệt đối không được tiết lộ về chuyện này nửa lời, cứ như vậy đã”.Sau khi cúp điện thoại, Diệp Vĩnh Khang cảm thán khả năng làm việc của Sử Nam Bắc, anh dự đoán nhiệm vụ về bản danh sách đó, nhanh nhất cũng phải mất hơn nửa năm.Không ngờ chỉ chưa đầy hai tháng Sử Nam Bắc đã giải quyết thỏa đáng, không thể không nói là mặc dù thỉnh thoảng đầu óc thằng nhãi này hơi chậm chạp, nhưng một khi nghiêm túc bộ não ấy lại hữu dụng đến bất ngờ.Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đã bắt đầu lộ ra vẻ khó xử.Mặc dù Sử Nam Bắc nói không sai, Diệp Vĩnh Khang thực sự có nhiều biện pháp khiến cho mấy người được gọi là siêu sao quốc tế phải lập tức chạy đến Giang Bắc.Nhưng chuyện này sẽ để lại hậu quả phiền phức, có thể lăn lộn được tới danh hiệu siêu sao quốc tế thì địa vị cũng không chỉ đơn giản như trong giới giải trí.Những người này có sức ảnh hưởng cực kỳ lớn, sức kêu gọi cũng vô cùng mạnh mẽ, hầu như phía sau đều được các thế lực lớn chống lưng, thậm chí một số người còn có mối liên hệ chặt chẽ với thế lực nào đó trong thế giới ngầm.Không phải Diệp Vĩnh Khang sợ, mà thực tế muốn làm vậy thì e rằng phải mất chút thời gian, nhưng lễ khai trương sắp diễn ra.Lẽ nào thật sự phải gọi điện thoại cho cô ấy sao?Ở một khía cạnh khác mà nói, một khi cuộc gọi này được kết nối, rắc rối mà Diệp Vĩnh Khang phải đối mặt cũng sẽ không ít hơn với việc trực tiếp trói nhóm siêu sao ấy đến đây.“Ôi, vì vợ của mình thôi”.Nghĩ xong, Diệp Vĩnh Khang bất chấp bấm gọi cuộc điện thoại khiến tim anh đập thình thịch, sau đó hạ thấp âm thanh, dùng một giọng nói vô cùng đáng khinh nói: “Alo, Nasha phải không, tôi là Diệp Vĩnh Khang…”“A a a a, Vĩnh Khang, thật sự là anh sao a a a a a a a a!”Đầu bên kia truyền tới một giọng một người phụ nữ như bom hạt nhân phát nổ.Diệp Vĩnh Khang khóc không ra nước mắt, xem ra đã nhiều năm rồi mà cô gái đó vẫn y nguyên như lúc ban đầu, lần này xem ra là rắc rối lớn rồi, haiz!Phòng làm việc.Hạ Huyền Trúc và Quách Thụy Hoa mong đợi chờ một hồi lâu vẫn không thấy Diệp Vĩnh Khang đâu, đang định gọi điện thoại cho anh thì đột nhiên nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang ủ rũ bước vào, vẻ mặt hơi buồn bực.Nhìn thấy vẻ mặt của anh, Quách Thụy Hoa thở dài một hơi thất vọng, đoán rằng chuyện này gần như là thất bại rồi.