“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 969
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 969“Cách đây không lâu, sau nhiều năm chuẩn bị, cuối cùng nhà họ Phương chúng tôi cũng trúng thầu một dự án lớn”.“Nhà họ Phương chúng tôi đã đã đổ rất nhiều tâm huyết vào dự án này, tiêu tốn không biết bao nhiêu nhân lực và tài lực”.“Có thể nói, lấy được dự án này cũng là một sự rủi ro phải đánh cược, một khi không nắm bắt cơ hội, nhà họ Phương chúng tôi ít nhất sẽ phải thụt lùi mười mấy năm”.“Tuy nhiên, nhờ sự nỗ lực, cuối cùng cũng đã coi như là nắm chắc được dự án này”.“Đáng lẽ ra là một chuyện mọi người đều vui, nhưng giữa đường lại có người đột ngột ngáng đường”.“Người đó đưa ra số tiền chưa đến một phần trăm của tổng kinh phí dự án, buộc chúng tôi phải chuyển dự án cho ông ta, hơn nữa còn ấn định thời gian”.“Thấy thời gian đang đến gần từng ngày, trên dưới nhà họ Phương chúng tôi đều vô cùng lo lắng. Bố tôi đã mấy ngày liên tiếp không ngủ rồi”.“Ban nãy là một người bạn ở Hỗ Thị gọi tới, cũng là người có máu mặt ở Hỗ Thị”.“Tôi nhờ anh ta đứng ra làm trung gian, tìm tới bên đó hòa giải một chút, nhưng anh ta vừa gọi lại cho tôi nói rằng thái độ bên đó rất cứng rắn, hoàn toàn không có khả năng hòa giải”.“Nhà họ Phương chúng tôi đã đầu tư quá nhiều vào dự án này, một khi chắp tay nhường cho người khác, hậu quả thật sự khó có thể tưởng tượng”.Sau khi nghe những lời của Phương Nhất Minh, Sở Phi Yến đau lòng nói: “Nhất Minh, xảy ra chuyện lớn như vậy, tại sao không nói với em một tiếng?”Phương Nhất Minh khẽ thở dài: “Anh không cố ý giấu em, chỉ là anh không muốn em ảnh hưởng bởi những cảm xúc tồi tệ này”.Nói xong, anh ta ngẩng đầu cười với Diệp Vĩnh Khang: “Anh Diệp, mấy chuyện lộn xộn này đều là chuyện riêng của nhà họ Phương chúng tôi, để anh chê cười rồi”.Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu, nghi ngờ nói: “Nhà họ Phương của anh cũng được coi là gia tộc lớn hàng đầu ở An Dương, có người ngồi lên đầu lên cổ như vậy mà không nghĩ tới việc phản kháng sao?”Phương Nhất Minh cười gượng lắc đầu nói: “Nhà họ Phương chúng tôi đương nhiên không phải dễ bị bắt nạt, nếu chuyện này đổi lại là người khác, chúng tôi nhất định sẽ không nể mặt như vậy”.“Nhưng lần này chúng tôi thực sự không đủ khả năng để khiêu khích người này, nếu vẫn cương quyết chuyện này như vậy, không chừng cả nhà họ Phương chúng tôi đều mất mạng”.“Ồ?”Diệp Vĩnh Khang tò mò hỏi: “Nghe anh nói như vậy, tôi lại rất muốn biết đây là người như thế nào, chẳng lẽ ông ta ba đầu sáu tay sao?”Phương Nhất Minh cười đáp: “Cái này thì không đúng, cũng chỉ là người bình thường hai tay một đầu, nhưng người này còn đáng sợ hơn nhiều so với yêu quái ba đầu sáu tay”.“Biệt danh của ông ta là Sư Tử Hà Đông, là một người vô cùng tàn độc, tính tình thất thường, không bao giờ làm việc theo quy tắc, mà toàn bộ dựa vào tính khí”.“Ông ta xây dựng một trang viên ngang với một cung điện ở vùng giáp ranh giữa An Dương và thành phố Bắc Châu”.“Trong bán kính hai mươi kilomet, ông ta đã khoanh thành vùng cấm, chỉ cần có người dám đột nhập mà không được phép, một khi bị ông ta bắt được thì không thể sống sót”.“Đám thuộc hạ của ông ta còn hung tợn hơn cả lang sói, bọn họ đều là như kẻ điên, hơn nữa cao thủ nhiều như mây, chỉ cần Sư Tử Hà Đông hạ lệnh, bọn họ không việc gì là không làm ra được”.“Không phải chỉ có mình nhà họ Phương chúng tôi, mà những gia tộc lớn, thế lực mạnh, ngay cả Vua Đông Hải, Vua Bắc Hải nghe đến cái tên Sư Tử Hà Đông cũng phải kiêng dè vài phần.
Chương 969
“Cách đây không lâu, sau nhiều năm chuẩn bị, cuối cùng nhà họ Phương chúng tôi cũng trúng thầu một dự án lớn”.
“Nhà họ Phương chúng tôi đã đã đổ rất nhiều tâm huyết vào dự án này, tiêu tốn không biết bao nhiêu nhân lực và tài lực”.
“Có thể nói, lấy được dự án này cũng là một sự rủi ro phải đánh cược, một khi không nắm bắt cơ hội, nhà họ Phương chúng tôi ít nhất sẽ phải thụt lùi mười mấy năm”.
“Tuy nhiên, nhờ sự nỗ lực, cuối cùng cũng đã coi như là nắm chắc được dự án này”.
“Đáng lẽ ra là một chuyện mọi người đều vui, nhưng giữa đường lại có người đột ngột ngáng đường”.
“Người đó đưa ra số tiền chưa đến một phần trăm của tổng kinh phí dự án, buộc chúng tôi phải chuyển dự án cho ông ta, hơn nữa còn ấn định thời gian”.
“Thấy thời gian đang đến gần từng ngày, trên dưới nhà họ Phương chúng tôi đều vô cùng lo lắng. Bố tôi đã mấy ngày liên tiếp không ngủ rồi”.
“Ban nãy là một người bạn ở Hỗ Thị gọi tới, cũng là người có máu mặt ở Hỗ Thị”.
“Tôi nhờ anh ta đứng ra làm trung gian, tìm tới bên đó hòa giải một chút, nhưng anh ta vừa gọi lại cho tôi nói rằng thái độ bên đó rất cứng rắn, hoàn toàn không có khả năng hòa giải”.
“Nhà họ Phương chúng tôi đã đầu tư quá nhiều vào dự án này, một khi chắp tay nhường cho người khác, hậu quả thật sự khó có thể tưởng tượng”.
Sau khi nghe những lời của Phương Nhất Minh, Sở Phi Yến đau lòng nói: “Nhất Minh, xảy ra chuyện lớn như vậy, tại sao không nói với em một tiếng?”
Phương Nhất Minh khẽ thở dài: “Anh không cố ý giấu em, chỉ là anh không muốn em ảnh hưởng bởi những cảm xúc tồi tệ này”.
Nói xong, anh ta ngẩng đầu cười với Diệp Vĩnh Khang: “Anh Diệp, mấy chuyện lộn xộn này đều là chuyện riêng của nhà họ Phương chúng tôi, để anh chê cười rồi”.
Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu, nghi ngờ nói: “Nhà họ Phương của anh cũng được coi là gia tộc lớn hàng đầu ở An Dương, có người ngồi lên đầu lên cổ như vậy mà không nghĩ tới việc phản kháng sao?”
Phương Nhất Minh cười gượng lắc đầu nói: “Nhà họ Phương chúng tôi đương nhiên không phải dễ bị bắt nạt, nếu chuyện này đổi lại là người khác, chúng tôi nhất định sẽ không nể mặt như vậy”.
“Nhưng lần này chúng tôi thực sự không đủ khả năng để khiêu khích người này, nếu vẫn cương quyết chuyện này như vậy, không chừng cả nhà họ Phương chúng tôi đều mất mạng”.
“Ồ?”
Diệp Vĩnh Khang tò mò hỏi: “Nghe anh nói như vậy, tôi lại rất muốn biết đây là người như thế nào, chẳng lẽ ông ta ba đầu sáu tay sao?”
Phương Nhất Minh cười đáp: “Cái này thì không đúng, cũng chỉ là người bình thường hai tay một đầu, nhưng người này còn đáng sợ hơn nhiều so với yêu quái ba đầu sáu tay”.
“Biệt danh của ông ta là Sư Tử Hà Đông, là một người vô cùng tàn độc, tính tình thất thường, không bao giờ làm việc theo quy tắc, mà toàn bộ dựa vào tính khí”.
“Ông ta xây dựng một trang viên ngang với một cung điện ở vùng giáp ranh giữa An Dương và thành phố Bắc Châu”.
“Trong bán kính hai mươi kilomet, ông ta đã khoanh thành vùng cấm, chỉ cần có người dám đột nhập mà không được phép, một khi bị ông ta bắt được thì không thể sống sót”.
“Đám thuộc hạ của ông ta còn hung tợn hơn cả lang sói, bọn họ đều là như kẻ điên, hơn nữa cao thủ nhiều như mây, chỉ cần Sư Tử Hà Đông hạ lệnh, bọn họ không việc gì là không làm ra được”.
“Không phải chỉ có mình nhà họ Phương chúng tôi, mà những gia tộc lớn, thế lực mạnh, ngay cả Vua Đông Hải, Vua Bắc Hải nghe đến cái tên Sư Tử Hà Đông cũng phải kiêng dè vài phần.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 969“Cách đây không lâu, sau nhiều năm chuẩn bị, cuối cùng nhà họ Phương chúng tôi cũng trúng thầu một dự án lớn”.“Nhà họ Phương chúng tôi đã đã đổ rất nhiều tâm huyết vào dự án này, tiêu tốn không biết bao nhiêu nhân lực và tài lực”.“Có thể nói, lấy được dự án này cũng là một sự rủi ro phải đánh cược, một khi không nắm bắt cơ hội, nhà họ Phương chúng tôi ít nhất sẽ phải thụt lùi mười mấy năm”.“Tuy nhiên, nhờ sự nỗ lực, cuối cùng cũng đã coi như là nắm chắc được dự án này”.“Đáng lẽ ra là một chuyện mọi người đều vui, nhưng giữa đường lại có người đột ngột ngáng đường”.“Người đó đưa ra số tiền chưa đến một phần trăm của tổng kinh phí dự án, buộc chúng tôi phải chuyển dự án cho ông ta, hơn nữa còn ấn định thời gian”.“Thấy thời gian đang đến gần từng ngày, trên dưới nhà họ Phương chúng tôi đều vô cùng lo lắng. Bố tôi đã mấy ngày liên tiếp không ngủ rồi”.“Ban nãy là một người bạn ở Hỗ Thị gọi tới, cũng là người có máu mặt ở Hỗ Thị”.“Tôi nhờ anh ta đứng ra làm trung gian, tìm tới bên đó hòa giải một chút, nhưng anh ta vừa gọi lại cho tôi nói rằng thái độ bên đó rất cứng rắn, hoàn toàn không có khả năng hòa giải”.“Nhà họ Phương chúng tôi đã đầu tư quá nhiều vào dự án này, một khi chắp tay nhường cho người khác, hậu quả thật sự khó có thể tưởng tượng”.Sau khi nghe những lời của Phương Nhất Minh, Sở Phi Yến đau lòng nói: “Nhất Minh, xảy ra chuyện lớn như vậy, tại sao không nói với em một tiếng?”Phương Nhất Minh khẽ thở dài: “Anh không cố ý giấu em, chỉ là anh không muốn em ảnh hưởng bởi những cảm xúc tồi tệ này”.Nói xong, anh ta ngẩng đầu cười với Diệp Vĩnh Khang: “Anh Diệp, mấy chuyện lộn xộn này đều là chuyện riêng của nhà họ Phương chúng tôi, để anh chê cười rồi”.Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu, nghi ngờ nói: “Nhà họ Phương của anh cũng được coi là gia tộc lớn hàng đầu ở An Dương, có người ngồi lên đầu lên cổ như vậy mà không nghĩ tới việc phản kháng sao?”Phương Nhất Minh cười gượng lắc đầu nói: “Nhà họ Phương chúng tôi đương nhiên không phải dễ bị bắt nạt, nếu chuyện này đổi lại là người khác, chúng tôi nhất định sẽ không nể mặt như vậy”.“Nhưng lần này chúng tôi thực sự không đủ khả năng để khiêu khích người này, nếu vẫn cương quyết chuyện này như vậy, không chừng cả nhà họ Phương chúng tôi đều mất mạng”.“Ồ?”Diệp Vĩnh Khang tò mò hỏi: “Nghe anh nói như vậy, tôi lại rất muốn biết đây là người như thế nào, chẳng lẽ ông ta ba đầu sáu tay sao?”Phương Nhất Minh cười đáp: “Cái này thì không đúng, cũng chỉ là người bình thường hai tay một đầu, nhưng người này còn đáng sợ hơn nhiều so với yêu quái ba đầu sáu tay”.“Biệt danh của ông ta là Sư Tử Hà Đông, là một người vô cùng tàn độc, tính tình thất thường, không bao giờ làm việc theo quy tắc, mà toàn bộ dựa vào tính khí”.“Ông ta xây dựng một trang viên ngang với một cung điện ở vùng giáp ranh giữa An Dương và thành phố Bắc Châu”.“Trong bán kính hai mươi kilomet, ông ta đã khoanh thành vùng cấm, chỉ cần có người dám đột nhập mà không được phép, một khi bị ông ta bắt được thì không thể sống sót”.“Đám thuộc hạ của ông ta còn hung tợn hơn cả lang sói, bọn họ đều là như kẻ điên, hơn nữa cao thủ nhiều như mây, chỉ cần Sư Tử Hà Đông hạ lệnh, bọn họ không việc gì là không làm ra được”.“Không phải chỉ có mình nhà họ Phương chúng tôi, mà những gia tộc lớn, thế lực mạnh, ngay cả Vua Đông Hải, Vua Bắc Hải nghe đến cái tên Sư Tử Hà Đông cũng phải kiêng dè vài phần.