“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 970
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 970“Sư Tử Hà Đông?”Nghe thấy vậy, Diệp Vĩnh Khang nở nụ cười thú vị: “Cái tên này cũng hay ho thật đấy, tôi rất muốn xem xem người thật sẽ trông như thế nào, có phải thật sự giống với một con sư tử hay không ha ha”.Dứt lời, anh ngẩng đầu nhìn Phương Nhất Minh rồi cười nói: “Ông ta quy định thời gian bao lâu?”Phương Nhất Minh khẽ thở dài nói: “Vẫn còn năm ngày, sau năm ngày thì thật sự không biết nên đối diện ra sao nữa”.Diệp Vĩnh Khang lắc đầu cười nói: “Chuyện này anh không cần phải lo lắng quá, năm ngày nữa tôi sẽ thay nhà họ Phương mấy người đi ký hợp đồng với ông ta”.“Anh Diệp, nhưng mà…”“Được rồi, dừng, chuyện này cứ quyết định như vậy đi”.Diệp Vĩnh Khang nâng ly lên, khẽ cười nói: “Cạn ly!”Phương Nhất Minh mấp máy miệng, cuối cùng vẫn đành nuốt xuống những lời định nói.Thật ra anh ta muốn nói là mặc dù anh ta biết anh Diệp không phải người phàm, thế nhưng tên Sư Tử Hà Đông kia thì cũng chẳng phải người mà là một con dã thú điên cuồng, hơn nữa vẫn luôn là một con dã thú đặc biệt mạnh mẽ, thực lực không chỉ lớn mạnh hơn một chút so với nhà họ Mã ban đầu thôi.Còn về mười hai Cầm Tinh Vương khi trước của nhà họ Mã, so với bầy dã thú dưới trướng Sư Tử Hà Đông thì rõ ràng chỉ như một bầy cừu non ngoan ngoãn!Trong lòng Phương Nhất Minh sốt sắng như lửa đốt, Diệp Vĩnh Khang lại tỏ ra quá mức bình thản.Bởi vì đối với anh, Sư Tử Hà Đông cũng được, Hổ Cái Hà Đông cũng xong, nhiều nhất thì cũng chỉ là mấy con kiến to xác một chút mà thôi.Còn về chuyện Diệp Vĩnh Khang vẫn luôn không thích mấy chuyện phiền phức mà tại sao lại chủ động nhúng tay vào chuyện này thì có ba nguyên nhân chính.Thứ nhất, anh rất tán thưởng Phương Nhất Minh, ấn tượng về người này không tệ.Thứ hai anh làm vậy cũng coi như giúp Sở Phi Yến, dù là trước đây anh cố ý hay vô ý thì chuyện xảy ra với nhà họ Sở vẫn có liên quan đến việc anh lấy đi Tử Kim Lan, cũng coi như là một món nợ với Sở Phi Yến.Thứ ba, Diệp Vĩnh Khang thật sự không coi Sư Tử Hà Đông ra gì, đối với anh mà nói, thuận tiện giẫm chết mấy con kiến cũng chẳng phải chuyện phiền phức gì.Cùng lúc này.Tại điểm giao nhau giữa thành phố An Dương và thành phố Bắc Châu.Nơi này có phong cảnh tuyệt đẹp với hoa cỏ phong phú tốt tươi đua nhau khoe sắc.Theo lý mà nói, nơi này tuyệt đối là một địa điểm tuyệt vời để nghỉ dưỡng, dã ngoại, vui chơi, chụp ảnh.Nếu như dùng với mục đích thương mại, khai thác thành cảnh điểm du lịch thì cũng chắc chắn sẽ là một món hời lớn.Thế nhưng một nơi có phong cảnh tuyệt đẹp như vậy lại rất ít khi có người dám đặt chân nửa bước vào trong phạm vi mười kilomet.Bởi vì người xây dựng nơi này có ý xây thành một trang viên vô cùng xa hoa, có một con sư tử vô cùng hung dữ sống bên trong trang viên, toàn bộ nơi này đều là lãnh địa của ông ta.Nếu như ai dám tự ý đặt chân nửa bước vào nơi này thì nhất định sẽ bị nó cắn xé cho không còn một mấu xương nào!
Chương 970
“Sư Tử Hà Đông?”
Nghe thấy vậy, Diệp Vĩnh Khang nở nụ cười thú vị: “Cái tên này cũng hay ho thật đấy, tôi rất muốn xem xem người thật sẽ trông như thế nào, có phải thật sự giống với một con sư tử hay không ha ha”.
Dứt lời, anh ngẩng đầu nhìn Phương Nhất Minh rồi cười nói: “Ông ta quy định thời gian bao lâu?”
Phương Nhất Minh khẽ thở dài nói: “Vẫn còn năm ngày, sau năm ngày thì thật sự không biết nên đối diện ra sao nữa”.
Diệp Vĩnh Khang lắc đầu cười nói: “Chuyện này anh không cần phải lo lắng quá, năm ngày nữa tôi sẽ thay nhà họ Phương mấy người đi ký hợp đồng với ông ta”.
“Anh Diệp, nhưng mà…”
“Được rồi, dừng, chuyện này cứ quyết định như vậy đi”.
Diệp Vĩnh Khang nâng ly lên, khẽ cười nói: “Cạn ly!”
Phương Nhất Minh mấp máy miệng, cuối cùng vẫn đành nuốt xuống những lời định nói.
Thật ra anh ta muốn nói là mặc dù anh ta biết anh Diệp không phải người phàm, thế nhưng tên Sư Tử Hà Đông kia thì cũng chẳng phải người mà là một con dã thú điên cuồng, hơn nữa vẫn luôn là một con dã thú đặc biệt mạnh mẽ, thực lực không chỉ lớn mạnh hơn một chút so với nhà họ Mã ban đầu thôi.
Còn về mười hai Cầm Tinh Vương khi trước của nhà họ Mã, so với bầy dã thú dưới trướng Sư Tử Hà Đông thì rõ ràng chỉ như một bầy cừu non ngoan ngoãn!
Trong lòng Phương Nhất Minh sốt sắng như lửa đốt, Diệp Vĩnh Khang lại tỏ ra quá mức bình thản.
Bởi vì đối với anh, Sư Tử Hà Đông cũng được, Hổ Cái Hà Đông cũng xong, nhiều nhất thì cũng chỉ là mấy con kiến to xác một chút mà thôi.
Còn về chuyện Diệp Vĩnh Khang vẫn luôn không thích mấy chuyện phiền phức mà tại sao lại chủ động nhúng tay vào chuyện này thì có ba nguyên nhân chính.
Thứ nhất, anh rất tán thưởng Phương Nhất Minh, ấn tượng về người này không tệ.
Thứ hai anh làm vậy cũng coi như giúp Sở Phi Yến, dù là trước đây anh cố ý hay vô ý thì chuyện xảy ra với nhà họ Sở vẫn có liên quan đến việc anh lấy đi Tử Kim Lan, cũng coi như là một món nợ với Sở Phi Yến.
Thứ ba, Diệp Vĩnh Khang thật sự không coi Sư Tử Hà Đông ra gì, đối với anh mà nói, thuận tiện giẫm chết mấy con kiến cũng chẳng phải chuyện phiền phức gì.
Cùng lúc này.
Tại điểm giao nhau giữa thành phố An Dương và thành phố Bắc Châu.
Nơi này có phong cảnh tuyệt đẹp với hoa cỏ phong phú tốt tươi đua nhau khoe sắc.
Theo lý mà nói, nơi này tuyệt đối là một địa điểm tuyệt vời để nghỉ dưỡng, dã ngoại, vui chơi, chụp ảnh.
Nếu như dùng với mục đích thương mại, khai thác thành cảnh điểm du lịch thì cũng chắc chắn sẽ là một món hời lớn.
Thế nhưng một nơi có phong cảnh tuyệt đẹp như vậy lại rất ít khi có người dám đặt chân nửa bước vào trong phạm vi mười kilomet.
Bởi vì người xây dựng nơi này có ý xây thành một trang viên vô cùng xa hoa, có một con sư tử vô cùng hung dữ sống bên trong trang viên, toàn bộ nơi này đều là lãnh địa của ông ta.
Nếu như ai dám tự ý đặt chân nửa bước vào nơi này thì nhất định sẽ bị nó cắn xé cho không còn một mấu xương nào!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 970“Sư Tử Hà Đông?”Nghe thấy vậy, Diệp Vĩnh Khang nở nụ cười thú vị: “Cái tên này cũng hay ho thật đấy, tôi rất muốn xem xem người thật sẽ trông như thế nào, có phải thật sự giống với một con sư tử hay không ha ha”.Dứt lời, anh ngẩng đầu nhìn Phương Nhất Minh rồi cười nói: “Ông ta quy định thời gian bao lâu?”Phương Nhất Minh khẽ thở dài nói: “Vẫn còn năm ngày, sau năm ngày thì thật sự không biết nên đối diện ra sao nữa”.Diệp Vĩnh Khang lắc đầu cười nói: “Chuyện này anh không cần phải lo lắng quá, năm ngày nữa tôi sẽ thay nhà họ Phương mấy người đi ký hợp đồng với ông ta”.“Anh Diệp, nhưng mà…”“Được rồi, dừng, chuyện này cứ quyết định như vậy đi”.Diệp Vĩnh Khang nâng ly lên, khẽ cười nói: “Cạn ly!”Phương Nhất Minh mấp máy miệng, cuối cùng vẫn đành nuốt xuống những lời định nói.Thật ra anh ta muốn nói là mặc dù anh ta biết anh Diệp không phải người phàm, thế nhưng tên Sư Tử Hà Đông kia thì cũng chẳng phải người mà là một con dã thú điên cuồng, hơn nữa vẫn luôn là một con dã thú đặc biệt mạnh mẽ, thực lực không chỉ lớn mạnh hơn một chút so với nhà họ Mã ban đầu thôi.Còn về mười hai Cầm Tinh Vương khi trước của nhà họ Mã, so với bầy dã thú dưới trướng Sư Tử Hà Đông thì rõ ràng chỉ như một bầy cừu non ngoan ngoãn!Trong lòng Phương Nhất Minh sốt sắng như lửa đốt, Diệp Vĩnh Khang lại tỏ ra quá mức bình thản.Bởi vì đối với anh, Sư Tử Hà Đông cũng được, Hổ Cái Hà Đông cũng xong, nhiều nhất thì cũng chỉ là mấy con kiến to xác một chút mà thôi.Còn về chuyện Diệp Vĩnh Khang vẫn luôn không thích mấy chuyện phiền phức mà tại sao lại chủ động nhúng tay vào chuyện này thì có ba nguyên nhân chính.Thứ nhất, anh rất tán thưởng Phương Nhất Minh, ấn tượng về người này không tệ.Thứ hai anh làm vậy cũng coi như giúp Sở Phi Yến, dù là trước đây anh cố ý hay vô ý thì chuyện xảy ra với nhà họ Sở vẫn có liên quan đến việc anh lấy đi Tử Kim Lan, cũng coi như là một món nợ với Sở Phi Yến.Thứ ba, Diệp Vĩnh Khang thật sự không coi Sư Tử Hà Đông ra gì, đối với anh mà nói, thuận tiện giẫm chết mấy con kiến cũng chẳng phải chuyện phiền phức gì.Cùng lúc này.Tại điểm giao nhau giữa thành phố An Dương và thành phố Bắc Châu.Nơi này có phong cảnh tuyệt đẹp với hoa cỏ phong phú tốt tươi đua nhau khoe sắc.Theo lý mà nói, nơi này tuyệt đối là một địa điểm tuyệt vời để nghỉ dưỡng, dã ngoại, vui chơi, chụp ảnh.Nếu như dùng với mục đích thương mại, khai thác thành cảnh điểm du lịch thì cũng chắc chắn sẽ là một món hời lớn.Thế nhưng một nơi có phong cảnh tuyệt đẹp như vậy lại rất ít khi có người dám đặt chân nửa bước vào trong phạm vi mười kilomet.Bởi vì người xây dựng nơi này có ý xây thành một trang viên vô cùng xa hoa, có một con sư tử vô cùng hung dữ sống bên trong trang viên, toàn bộ nơi này đều là lãnh địa của ông ta.Nếu như ai dám tự ý đặt chân nửa bước vào nơi này thì nhất định sẽ bị nó cắn xé cho không còn một mấu xương nào!