Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 977

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 977“Hai câu thơ này thể hiện cùng một loại cảm xúc. Phải biết đâu là chính đâu là phụ chứ. Điều quan trọng là trải nghiệm cảm xúc, không nên chỉ nhìn câu chữ bề ngoài”.“Được được được, chú nói cái gì thì là cái đó, không dài dòng chuyện này nữa được không”.Quách Thụy Hoa hận không thể tát cho mình mấy cái bạt tai, thầm mắng mình tại sao tiếp lời cái câu này.“Nếu chú đã không nói, anh đây cũng không hỏi nữa”.Quách Thụy Hoa thở dài nói: “Nhưng anh cũng nói một câu, có việc gì cần đến người anh này thì cứ nói với anh”.“Haha, chuyện này anh thật sự không giúp được”.Hoàng Thử Lang đứng dậy đi tới một cây hoa trà, hai tay vắt sau lưng, thở dài nói: “Nói cho anh biết cũng không sao, có biết sao tôi đau lòng không? Vì tình yêu đó”.“Cái gì?”Quách Thụy Hoa lại sững sờ: “Yêu? Chú yêu rồi? Là ai?”Hoàng Thử Lang khẽ lắc đầu: “Chính vì người ta không yêu tôi nên tôi mới buồn lòng đây”.Quách Thụy Hoa vỗ trán nói: “Ây gu, anh còn tưởng chuyện gì, ra là không tán được gái à?”“Là cô nào, nói cho anh biết đi, người anh đây sẽ ra tay giúp chú, anh không tin, với thân phận của Lão Hoàng chú mà lại không cưa được người ta?”Hoàng Thử Lang cười nhạt một tiếng: “Anh nghĩ tôi sẽ yêu một người th* t*c thèm muốn địa vị của tôi sao?”“Người phụ nữ mà tôi yêu đương nhiên là không giống bất cứ cô gái nào trên đời”.Quách Thụy Hoa càng thêm hứng thú: “Ồ, vậy chú mau nói đi, rốt cuộc là ai, anh cũng muốn biết dáng dấp cô gái này trông ra sao”Một nét dịu dàng hiện lên trong mắt Hoàng Thử Lang, khóe miệng nở nụ cười hạnh phúc, trong lời nói có chút ngọt ngào và một chút ngượng ngùng: “Nàng tiên của lòng tôi chính là Hạ Huyền Trúc…”“Đệch!”Quách Thụy Hoa toát mồ hôi lạnh: “Lão Hoàng, cụ nội chú chứ, đến vợ của anh Diệp mà chú cũng dám ngó đến à, đậu xanh rau má, mau bỏ cái ý nghĩ đó đi, để anh Diệp biết thì … ““Anh cuống lên cái đéo gì vậy!”Hoàng Thử Lang trừng mắt nhìn Quách Thụy Hoa, sau đó nói: “Tôi đang nói về trợ lý của cô Hạ Huyền Trúc, Thiên Diệp Nhi”.“Đậu, làm anh đây sợ muốn chết”.Quách Thụy Hoa thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, Hạ Huyền Trúc chính là ngòi nổ của Diệp Vĩnh Khang, dám ngó ngàng đến chị dâu chả khác nào muốn Diệp Vĩnh Khang xé xác ra làm trăm mảnh.“Lão Hoàng, chú chỉ muốn chơi chơi thôi, hay là…”Quách Thụy Hoa vẫn không tin Hoàng Thử Lang mới hôm nào còn đang bảo ông ta giới thiệu cho mấy em gái giờ đã bị ‘con đ* tình yêu’ quật.“Tôi chỉ muốn chơi chơi thôi”.Hoàng Thử Lang cười với Quách Thụy Hoa.“Ầy, anh đã nói mà, anh còn không biết lão Hoàng chú hay…”Quách Thụy Hoa gật đầu, cho rằng điều này rất hợp với tính cách của Hoàng Thử Lang.Nhưng ông ta chưa kịp nói xong, Hoàng Thử Lang đã nói tiếp: “Nhưng tôi muốn chơi cô ấy cả đời này, hơn nữa cả đời này chỉ chơi một mình cô ấy”.

Chương 977

“Hai câu thơ này thể hiện cùng một loại cảm xúc. Phải biết đâu là chính đâu là phụ chứ. Điều quan trọng là trải nghiệm cảm xúc, không nên chỉ nhìn câu chữ bề ngoài”.

“Được được được, chú nói cái gì thì là cái đó, không dài dòng chuyện này nữa được không”.

Quách Thụy Hoa hận không thể tát cho mình mấy cái bạt tai, thầm mắng mình tại sao tiếp lời cái câu này.

“Nếu chú đã không nói, anh đây cũng không hỏi nữa”.

Quách Thụy Hoa thở dài nói: “Nhưng anh cũng nói một câu, có việc gì cần đến người anh này thì cứ nói với anh”.

“Haha, chuyện này anh thật sự không giúp được”.

Hoàng Thử Lang đứng dậy đi tới một cây hoa trà, hai tay vắt sau lưng, thở dài nói: “Nói cho anh biết cũng không sao, có biết sao tôi đau lòng không? Vì tình yêu đó”.

“Cái gì?”

Quách Thụy Hoa lại sững sờ: “Yêu? Chú yêu rồi? Là ai?”

Hoàng Thử Lang khẽ lắc đầu: “Chính vì người ta không yêu tôi nên tôi mới buồn lòng đây”.

Quách Thụy Hoa vỗ trán nói: “Ây gu, anh còn tưởng chuyện gì, ra là không tán được gái à?”

“Là cô nào, nói cho anh biết đi, người anh đây sẽ ra tay giúp chú, anh không tin, với thân phận của Lão Hoàng chú mà lại không cưa được người ta?”

Hoàng Thử Lang cười nhạt một tiếng: “Anh nghĩ tôi sẽ yêu một người th* t*c thèm muốn địa vị của tôi sao?”

“Người phụ nữ mà tôi yêu đương nhiên là không giống bất cứ cô gái nào trên đời”.

Quách Thụy Hoa càng thêm hứng thú: “Ồ, vậy chú mau nói đi, rốt cuộc là ai, anh cũng muốn biết dáng dấp cô gái này trông ra sao”

Một nét dịu dàng hiện lên trong mắt Hoàng Thử Lang, khóe miệng nở nụ cười hạnh phúc, trong lời nói có chút ngọt ngào và một chút ngượng ngùng: “Nàng tiên của lòng tôi chính là Hạ Huyền Trúc…”

“Đệch!”

Quách Thụy Hoa toát mồ hôi lạnh: “Lão Hoàng, cụ nội chú chứ, đến vợ của anh Diệp mà chú cũng dám ngó đến à, đậu xanh rau má, mau bỏ cái ý nghĩ đó đi, để anh Diệp biết thì … “

“Anh cuống lên cái đéo gì vậy!”

Hoàng Thử Lang trừng mắt nhìn Quách Thụy Hoa, sau đó nói: “Tôi đang nói về trợ lý của cô Hạ Huyền Trúc, Thiên Diệp Nhi”.

“Đậu, làm anh đây sợ muốn chết”.

Quách Thụy Hoa thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, Hạ Huyền Trúc chính là ngòi nổ của Diệp Vĩnh Khang, dám ngó ngàng đến chị dâu chả khác nào muốn Diệp Vĩnh Khang xé xác ra làm trăm mảnh.

“Lão Hoàng, chú chỉ muốn chơi chơi thôi, hay là…”

Quách Thụy Hoa vẫn không tin Hoàng Thử Lang mới hôm nào còn đang bảo ông ta giới thiệu cho mấy em gái giờ đã bị ‘con đ* tình yêu’ quật.

“Tôi chỉ muốn chơi chơi thôi”.

Hoàng Thử Lang cười với Quách Thụy Hoa.

“Ầy, anh đã nói mà, anh còn không biết lão Hoàng chú hay…”

Quách Thụy Hoa gật đầu, cho rằng điều này rất hợp với tính cách của Hoàng Thử Lang.

Nhưng ông ta chưa kịp nói xong, Hoàng Thử Lang đã nói tiếp: “Nhưng tôi muốn chơi cô ấy cả đời này, hơn nữa cả đời này chỉ chơi một mình cô ấy”.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 977“Hai câu thơ này thể hiện cùng một loại cảm xúc. Phải biết đâu là chính đâu là phụ chứ. Điều quan trọng là trải nghiệm cảm xúc, không nên chỉ nhìn câu chữ bề ngoài”.“Được được được, chú nói cái gì thì là cái đó, không dài dòng chuyện này nữa được không”.Quách Thụy Hoa hận không thể tát cho mình mấy cái bạt tai, thầm mắng mình tại sao tiếp lời cái câu này.“Nếu chú đã không nói, anh đây cũng không hỏi nữa”.Quách Thụy Hoa thở dài nói: “Nhưng anh cũng nói một câu, có việc gì cần đến người anh này thì cứ nói với anh”.“Haha, chuyện này anh thật sự không giúp được”.Hoàng Thử Lang đứng dậy đi tới một cây hoa trà, hai tay vắt sau lưng, thở dài nói: “Nói cho anh biết cũng không sao, có biết sao tôi đau lòng không? Vì tình yêu đó”.“Cái gì?”Quách Thụy Hoa lại sững sờ: “Yêu? Chú yêu rồi? Là ai?”Hoàng Thử Lang khẽ lắc đầu: “Chính vì người ta không yêu tôi nên tôi mới buồn lòng đây”.Quách Thụy Hoa vỗ trán nói: “Ây gu, anh còn tưởng chuyện gì, ra là không tán được gái à?”“Là cô nào, nói cho anh biết đi, người anh đây sẽ ra tay giúp chú, anh không tin, với thân phận của Lão Hoàng chú mà lại không cưa được người ta?”Hoàng Thử Lang cười nhạt một tiếng: “Anh nghĩ tôi sẽ yêu một người th* t*c thèm muốn địa vị của tôi sao?”“Người phụ nữ mà tôi yêu đương nhiên là không giống bất cứ cô gái nào trên đời”.Quách Thụy Hoa càng thêm hứng thú: “Ồ, vậy chú mau nói đi, rốt cuộc là ai, anh cũng muốn biết dáng dấp cô gái này trông ra sao”Một nét dịu dàng hiện lên trong mắt Hoàng Thử Lang, khóe miệng nở nụ cười hạnh phúc, trong lời nói có chút ngọt ngào và một chút ngượng ngùng: “Nàng tiên của lòng tôi chính là Hạ Huyền Trúc…”“Đệch!”Quách Thụy Hoa toát mồ hôi lạnh: “Lão Hoàng, cụ nội chú chứ, đến vợ của anh Diệp mà chú cũng dám ngó đến à, đậu xanh rau má, mau bỏ cái ý nghĩ đó đi, để anh Diệp biết thì … ““Anh cuống lên cái đéo gì vậy!”Hoàng Thử Lang trừng mắt nhìn Quách Thụy Hoa, sau đó nói: “Tôi đang nói về trợ lý của cô Hạ Huyền Trúc, Thiên Diệp Nhi”.“Đậu, làm anh đây sợ muốn chết”.Quách Thụy Hoa thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, Hạ Huyền Trúc chính là ngòi nổ của Diệp Vĩnh Khang, dám ngó ngàng đến chị dâu chả khác nào muốn Diệp Vĩnh Khang xé xác ra làm trăm mảnh.“Lão Hoàng, chú chỉ muốn chơi chơi thôi, hay là…”Quách Thụy Hoa vẫn không tin Hoàng Thử Lang mới hôm nào còn đang bảo ông ta giới thiệu cho mấy em gái giờ đã bị ‘con đ* tình yêu’ quật.“Tôi chỉ muốn chơi chơi thôi”.Hoàng Thử Lang cười với Quách Thụy Hoa.“Ầy, anh đã nói mà, anh còn không biết lão Hoàng chú hay…”Quách Thụy Hoa gật đầu, cho rằng điều này rất hợp với tính cách của Hoàng Thử Lang.Nhưng ông ta chưa kịp nói xong, Hoàng Thử Lang đã nói tiếp: “Nhưng tôi muốn chơi cô ấy cả đời này, hơn nữa cả đời này chỉ chơi một mình cô ấy”.

Chương 977