“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 978
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 978Nói xong, Hoàng Thử Lang ngẩng một góc 45o nhìn lên bầu trời, thở dài một hơi sau đó lắc đầu quay người đi về phía phòng khách.Quách Thụy Hoa ngơ ngác tại chỗ, ngẫm nghĩ những lời vừa nói của Hoàng Thử Lang.Đậu má, chẳng nhẽ Lão Hoàng lần này bị con đ* tình yêu quật thật rồi sao?“Lão Hoàng, anh nghĩ chuyện này ấy mà. Không cần phức tạp như vậy. Lát nữa chú cứ chuyển năm triệu vào thẻ của cô ấy rồi…”Đối với Quách Thụy Hoa, thứ có sức sát thương nhất trên đời luôn là tiền, chỉ cần có đủ tiền thì không chỉ khiến nhà vô địch quyền anh thế giới nằm bẹp trên võ đài mà có thể đưa cả mỹ nữ đẹp nhất thế giới lên giường.“Đó là một ý kiến hay đấy”.Lúc này, một giọng nói đặc biệt nhẹ nhàng đột nhiên vang lên từ cổng sân.“Tất nhiên đây là một ý kiến hay. Chỉ cần tiền …”Quách Thụy Hoa vừa nói được nửa chừng, đột nhiên nhận ra có gì đó không đúng, theo bản năng quay đầu nhìn về phía cổng sân, đột nhiên cảm thấy bụng nhộn nhạo hết cả lên, suýt nữa không nhịn được nôn ra tại chỗ.Ở cổng….. một người đàn ông duyên dáng đứng ở cửa, tô son môi đậm, mặc một chiếc quần jean thẳng bó, eo thon và tóc dài!Điều kinh tởm hơn là mặc dù người đàn ông này tràn đầy nữ tính, nhưng hắn vẫn có một ít râu trên cằm!“Mày là thằng nào, cút khỏi đây nhanh!”Quách Thụy Hoa ôm bụng khoát tay hết lần này đến lần khác, muốn tên kinh tởm này nhanh chóng rời khỏi tầm mắt.“Tên tôi là Tiểu Mai”.Tên đàn ông tóc dài cười nói, trên mặt không hề có nét tức giận nào: “Xin hỏi, Hoàng Thử Lang có ở nhà không?”“Tìm Lão Hoàng à?”Quách Thụy Hoa khẽ cau mày, sau khi nhận ra điều gì đó, không khỏi rùng mình một cái!“Đệch, Lão Hoàng, khẩu vị chú nặng thật đấy!”Quách Thụy Hoa ôm bụng xông vào phòng khách, than thở với Hoàng Thử Lang đang chán nản ngả trên ghế, nói: “Không phải chú uất ức lắm sao, khẩu vị nặng thế không uất ức mới lạ đấy! “Hoàng Thử Lang ngẩn người: “Khẩu vị? Khẩu vị Diệp Nhi rất nặng sao?”“Anh Hoàng, xin chào”.Lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng đột nhiên từ ngoài cửa truyền đến.“Ừ”.Hoàng Thử Lang khẽ gật đầu: “Cô… đậu má, yêu quái!”Sau khi nhìn thấy sự xuất hiện của đối phương, Hoàng Thử Lang kinh hoàng ngã khỏi ghế, đồng thời thuận tay kéo một thanh kiếm gỗ đào để xua đuổi ma quỷ từ bức tường phía trước xuống ngang người, cao giọng nói: “Tao nói cho mày biết, đừng có mà làm loạn!”“Anh Hoàng, anh thật là biết đùa, lần đầu tiên gặp mặt mà anh đã trêu chọc em như vậy rồi”.Tiểu Mai che miệng và cười khúc khích, không cảm thấy tức giận một chút nào.
Chương 978
Nói xong, Hoàng Thử Lang ngẩng một góc 45o nhìn lên bầu trời, thở dài một hơi sau đó lắc đầu quay người đi về phía phòng khách.
Quách Thụy Hoa ngơ ngác tại chỗ, ngẫm nghĩ những lời vừa nói của Hoàng Thử Lang.
Đậu má, chẳng nhẽ Lão Hoàng lần này bị con đ* tình yêu quật thật rồi sao?
“Lão Hoàng, anh nghĩ chuyện này ấy mà. Không cần phức tạp như vậy. Lát nữa chú cứ chuyển năm triệu vào thẻ của cô ấy rồi…”
Đối với Quách Thụy Hoa, thứ có sức sát thương nhất trên đời luôn là tiền, chỉ cần có đủ tiền thì không chỉ khiến nhà vô địch quyền anh thế giới nằm bẹp trên võ đài mà có thể đưa cả mỹ nữ đẹp nhất thế giới lên giường.
“Đó là một ý kiến hay đấy”.
Lúc này, một giọng nói đặc biệt nhẹ nhàng đột nhiên vang lên từ cổng sân.
“Tất nhiên đây là một ý kiến hay. Chỉ cần tiền …”
Quách Thụy Hoa vừa nói được nửa chừng, đột nhiên nhận ra có gì đó không đúng, theo bản năng quay đầu nhìn về phía cổng sân, đột nhiên cảm thấy bụng nhộn nhạo hết cả lên, suýt nữa không nhịn được nôn ra tại chỗ.
Ở cổng….. một người đàn ông duyên dáng đứng ở cửa, tô son môi đậm, mặc một chiếc quần jean thẳng bó, eo thon và tóc dài!
Điều kinh tởm hơn là mặc dù người đàn ông này tràn đầy nữ tính, nhưng hắn vẫn có một ít râu trên cằm!
“Mày là thằng nào, cút khỏi đây nhanh!”
Quách Thụy Hoa ôm bụng khoát tay hết lần này đến lần khác, muốn tên kinh tởm này nhanh chóng rời khỏi tầm mắt.
“Tên tôi là Tiểu Mai”.
Tên đàn ông tóc dài cười nói, trên mặt không hề có nét tức giận nào: “Xin hỏi, Hoàng Thử Lang có ở nhà không?”
“Tìm Lão Hoàng à?”
Quách Thụy Hoa khẽ cau mày, sau khi nhận ra điều gì đó, không khỏi rùng mình một cái!
“Đệch, Lão Hoàng, khẩu vị chú nặng thật đấy!”
Quách Thụy Hoa ôm bụng xông vào phòng khách, than thở với Hoàng Thử Lang đang chán nản ngả trên ghế, nói: “Không phải chú uất ức lắm sao, khẩu vị nặng thế không uất ức mới lạ đấy! “
Hoàng Thử Lang ngẩn người: “Khẩu vị? Khẩu vị Diệp Nhi rất nặng sao?”
“Anh Hoàng, xin chào”.
Lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng đột nhiên từ ngoài cửa truyền đến.
“Ừ”.
Hoàng Thử Lang khẽ gật đầu: “Cô… đậu má, yêu quái!”
Sau khi nhìn thấy sự xuất hiện của đối phương, Hoàng Thử Lang kinh hoàng ngã khỏi ghế, đồng thời thuận tay kéo một thanh kiếm gỗ đào để xua đuổi ma quỷ từ bức tường phía trước xuống ngang người, cao giọng nói: “Tao nói cho mày biết, đừng có mà làm loạn!”
“Anh Hoàng, anh thật là biết đùa, lần đầu tiên gặp mặt mà anh đã trêu chọc em như vậy rồi”.
Tiểu Mai che miệng và cười khúc khích, không cảm thấy tức giận một chút nào.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 978Nói xong, Hoàng Thử Lang ngẩng một góc 45o nhìn lên bầu trời, thở dài một hơi sau đó lắc đầu quay người đi về phía phòng khách.Quách Thụy Hoa ngơ ngác tại chỗ, ngẫm nghĩ những lời vừa nói của Hoàng Thử Lang.Đậu má, chẳng nhẽ Lão Hoàng lần này bị con đ* tình yêu quật thật rồi sao?“Lão Hoàng, anh nghĩ chuyện này ấy mà. Không cần phức tạp như vậy. Lát nữa chú cứ chuyển năm triệu vào thẻ của cô ấy rồi…”Đối với Quách Thụy Hoa, thứ có sức sát thương nhất trên đời luôn là tiền, chỉ cần có đủ tiền thì không chỉ khiến nhà vô địch quyền anh thế giới nằm bẹp trên võ đài mà có thể đưa cả mỹ nữ đẹp nhất thế giới lên giường.“Đó là một ý kiến hay đấy”.Lúc này, một giọng nói đặc biệt nhẹ nhàng đột nhiên vang lên từ cổng sân.“Tất nhiên đây là một ý kiến hay. Chỉ cần tiền …”Quách Thụy Hoa vừa nói được nửa chừng, đột nhiên nhận ra có gì đó không đúng, theo bản năng quay đầu nhìn về phía cổng sân, đột nhiên cảm thấy bụng nhộn nhạo hết cả lên, suýt nữa không nhịn được nôn ra tại chỗ.Ở cổng….. một người đàn ông duyên dáng đứng ở cửa, tô son môi đậm, mặc một chiếc quần jean thẳng bó, eo thon và tóc dài!Điều kinh tởm hơn là mặc dù người đàn ông này tràn đầy nữ tính, nhưng hắn vẫn có một ít râu trên cằm!“Mày là thằng nào, cút khỏi đây nhanh!”Quách Thụy Hoa ôm bụng khoát tay hết lần này đến lần khác, muốn tên kinh tởm này nhanh chóng rời khỏi tầm mắt.“Tên tôi là Tiểu Mai”.Tên đàn ông tóc dài cười nói, trên mặt không hề có nét tức giận nào: “Xin hỏi, Hoàng Thử Lang có ở nhà không?”“Tìm Lão Hoàng à?”Quách Thụy Hoa khẽ cau mày, sau khi nhận ra điều gì đó, không khỏi rùng mình một cái!“Đệch, Lão Hoàng, khẩu vị chú nặng thật đấy!”Quách Thụy Hoa ôm bụng xông vào phòng khách, than thở với Hoàng Thử Lang đang chán nản ngả trên ghế, nói: “Không phải chú uất ức lắm sao, khẩu vị nặng thế không uất ức mới lạ đấy! “Hoàng Thử Lang ngẩn người: “Khẩu vị? Khẩu vị Diệp Nhi rất nặng sao?”“Anh Hoàng, xin chào”.Lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng đột nhiên từ ngoài cửa truyền đến.“Ừ”.Hoàng Thử Lang khẽ gật đầu: “Cô… đậu má, yêu quái!”Sau khi nhìn thấy sự xuất hiện của đối phương, Hoàng Thử Lang kinh hoàng ngã khỏi ghế, đồng thời thuận tay kéo một thanh kiếm gỗ đào để xua đuổi ma quỷ từ bức tường phía trước xuống ngang người, cao giọng nói: “Tao nói cho mày biết, đừng có mà làm loạn!”“Anh Hoàng, anh thật là biết đùa, lần đầu tiên gặp mặt mà anh đã trêu chọc em như vậy rồi”.Tiểu Mai che miệng và cười khúc khích, không cảm thấy tức giận một chút nào.