Tác giả:

Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…

Chương 709

Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 709Nhưng bây giờ nếu Lý Tang Du chưa nhắc đến chuyện này thì anh cũng không thể nói.Lý Tang Du luôn rất tôn kính ông cụ Lục, chuyện cô còn sống lại không nói cho ông cụ, có thể là có nguyên nhân gì đó.“Được.”Lục Huyền Lâm lại lần nữa có chuyện của mình, ông cụ Lục rất an ủi, không giống 6 năm nay cứ lủi thủi một mình là được.Vết thương trong lòng cũng coi như có dấu hiệu lành lại rồi.“Lục Huyền Lâm, cháu về rồi!”Vẻ mặt lo lắng trên mặt Lục Hương Cầm đang bê ly trà đi vào lập tức biến thành vui mừng.Lục Huyền Lâm cảm thấy Lục Hương Cầm lại muốn nói gì đó với anh rồi: “Vâng, cô, cháu còn có việc nên về phòng trước.”Nhất định là cầu xin cho Lục Dĩ Mai.“Haizz, Lục Huyền Lâm, cô có dọa người như vậy sao? Gặp mặt là đi, trong nhà có Long Tỉnh thượng hạng, cháu không phải thích sao? Cô đi pha một ly cho cháu, cháu từ từ thưởng thức trà với ông nội.” Lục Hương Cầm sau khi đưa trà cho ông cụ Lục thì đi vào bếp.Lời Lục Huyền Lâm còn chưa kịp nói, chỉ đành ở lại.“Cháu đừng nghe cô cháu nói những lời đó, cháu về phòng đi.” Ông cụ Lục lập tức nhìn ra trong lòng cháu trai mình đang nghĩ cái gì.“Ông nội, ông không cảm thấy chuyện cháu làm quá đáng sao?”“Nếu đã làm ra loại chuyện này thì nên chịu sự trừng phạt, Dĩ Mai chắc chắn cũng biết rõ bản thân.”Cả nhà họ Lục, chỉ có một mình ông cụ Lục ủng hộ anh, Lục Huyền Lâm gật đầu: “Cảm ơn ông nội đã hiểu.”“Ừ, sau ngày mai, hy vọng Tang Du dưới chín suốt biết được.”Nghe thấy câu nói này, Lục Huyền Lâm suýt nữa trượt chân.Đến lúc đó nếu ông cụ Lục biết Lý Tang Du còn sống thì ngượng rồi, vẫn là đi hỏi thử Lý Tang Du có thể nói cho người khác tin cô còn sống sớm hơn chút không.Cứ cảm thấy những lời quan tâm này đều là đang mắng người.“Ba, Lục Huyền Lâm đâu?”Lục Huyền Lâm vừa lên tầng thì Lục Hương Cầm đi ra, không thấy Lục Huyền Lâm đâu, trong lòng bà ta lập tức nổi nóng: “Ba, ba sao không giữ Lục Huyền Lâm lại?”“Là ba bảo nó lên tầng, dù sao con nói, Lục Huyền Lâm cũng không nghe.”Muốn nghe sớm đã nghe rồi, cần thiết tốn nước bọt sao?“Ba, vậy ba nói thay con đi! Con đã hỏi luật sư rồi, ít nhất cũng phải 15 năm, lẽ nào ba thật sự nhẫn tâm để Dĩ Mai mấy chục năm tiếp theo phải sống trong tù sao?”Lục Hương Cầm nói rồi lại khóc, tuy Lục Dĩ Mai không phải là con gái ruột của bà ta, nhưng bà ta đã chăm sóc mấy chục năm mà!Từ sau khi mẹ của Lục Dĩ Mai qua đời, ba cũng mặc kệ nó, luôn xa cách, là một thành viên của nhà họ Lục, một năm lại không gặp được mấy lần.Ngay cả bên ngoài cũng sắp không biết người như này rồi.Nếu không phải chuyện này quá nghiêm trọng, chỉ sợ cũng sẽ không quay về! Cho dù quay về, cũng vô dụng, ngay cả con gái của mình cũng không giúp cầu xin.

CHƯƠNG 709

Nhưng bây giờ nếu Lý Tang Du chưa nhắc đến chuyện này thì anh cũng không thể nói.

Lý Tang Du luôn rất tôn kính ông cụ Lục, chuyện cô còn sống lại không nói cho ông cụ, có thể là có nguyên nhân gì đó.

“Được.”

Lục Huyền Lâm lại lần nữa có chuyện của mình, ông cụ Lục rất an ủi, không giống 6 năm nay cứ lủi thủi một mình là được.

Vết thương trong lòng cũng coi như có dấu hiệu lành lại rồi.

“Lục Huyền Lâm, cháu về rồi!”

Vẻ mặt lo lắng trên mặt Lục Hương Cầm đang bê ly trà đi vào lập tức biến thành vui mừng.

Lục Huyền Lâm cảm thấy Lục Hương Cầm lại muốn nói gì đó với anh rồi: “Vâng, cô, cháu còn có việc nên về phòng trước.”

Nhất định là cầu xin cho Lục Dĩ Mai.

“Haizz, Lục Huyền Lâm, cô có dọa người như vậy sao? Gặp mặt là đi, trong nhà có Long Tỉnh thượng hạng, cháu không phải thích sao? Cô đi pha một ly cho cháu, cháu từ từ thưởng thức trà với ông nội.” Lục Hương Cầm sau khi đưa trà cho ông cụ Lục thì đi vào bếp.

Lời Lục Huyền Lâm còn chưa kịp nói, chỉ đành ở lại.

“Cháu đừng nghe cô cháu nói những lời đó, cháu về phòng đi.” Ông cụ Lục lập tức nhìn ra trong lòng cháu trai mình đang nghĩ cái gì.

“Ông nội, ông không cảm thấy chuyện cháu làm quá đáng sao?”

“Nếu đã làm ra loại chuyện này thì nên chịu sự trừng phạt, Dĩ Mai chắc chắn cũng biết rõ bản thân.”

Cả nhà họ Lục, chỉ có một mình ông cụ Lục ủng hộ anh, Lục Huyền Lâm gật đầu: “Cảm ơn ông nội đã hiểu.”

“Ừ, sau ngày mai, hy vọng Tang Du dưới chín suốt biết được.”

Nghe thấy câu nói này, Lục Huyền Lâm suýt nữa trượt chân.

Đến lúc đó nếu ông cụ Lục biết Lý Tang Du còn sống thì ngượng rồi, vẫn là đi hỏi thử Lý Tang Du có thể nói cho người khác tin cô còn sống sớm hơn chút không.

Cứ cảm thấy những lời quan tâm này đều là đang mắng người.

“Ba, Lục Huyền Lâm đâu?”

Lục Huyền Lâm vừa lên tầng thì Lục Hương Cầm đi ra, không thấy Lục Huyền Lâm đâu, trong lòng bà ta lập tức nổi nóng: “Ba, ba sao không giữ Lục Huyền Lâm lại?”

“Là ba bảo nó lên tầng, dù sao con nói, Lục Huyền Lâm cũng không nghe.”

Muốn nghe sớm đã nghe rồi, cần thiết tốn nước bọt sao?

“Ba, vậy ba nói thay con đi! Con đã hỏi luật sư rồi, ít nhất cũng phải 15 năm, lẽ nào ba thật sự nhẫn tâm để Dĩ Mai mấy chục năm tiếp theo phải sống trong tù sao?”

Lục Hương Cầm nói rồi lại khóc, tuy Lục Dĩ Mai không phải là con gái ruột của bà ta, nhưng bà ta đã chăm sóc mấy chục năm mà!

Từ sau khi mẹ của Lục Dĩ Mai qua đời, ba cũng mặc kệ nó, luôn xa cách, là một thành viên của nhà họ Lục, một năm lại không gặp được mấy lần.

Ngay cả bên ngoài cũng sắp không biết người như này rồi.

Nếu không phải chuyện này quá nghiêm trọng, chỉ sợ cũng sẽ không quay về! Cho dù quay về, cũng vô dụng, ngay cả con gái của mình cũng không giúp cầu xin.

Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 709Nhưng bây giờ nếu Lý Tang Du chưa nhắc đến chuyện này thì anh cũng không thể nói.Lý Tang Du luôn rất tôn kính ông cụ Lục, chuyện cô còn sống lại không nói cho ông cụ, có thể là có nguyên nhân gì đó.“Được.”Lục Huyền Lâm lại lần nữa có chuyện của mình, ông cụ Lục rất an ủi, không giống 6 năm nay cứ lủi thủi một mình là được.Vết thương trong lòng cũng coi như có dấu hiệu lành lại rồi.“Lục Huyền Lâm, cháu về rồi!”Vẻ mặt lo lắng trên mặt Lục Hương Cầm đang bê ly trà đi vào lập tức biến thành vui mừng.Lục Huyền Lâm cảm thấy Lục Hương Cầm lại muốn nói gì đó với anh rồi: “Vâng, cô, cháu còn có việc nên về phòng trước.”Nhất định là cầu xin cho Lục Dĩ Mai.“Haizz, Lục Huyền Lâm, cô có dọa người như vậy sao? Gặp mặt là đi, trong nhà có Long Tỉnh thượng hạng, cháu không phải thích sao? Cô đi pha một ly cho cháu, cháu từ từ thưởng thức trà với ông nội.” Lục Hương Cầm sau khi đưa trà cho ông cụ Lục thì đi vào bếp.Lời Lục Huyền Lâm còn chưa kịp nói, chỉ đành ở lại.“Cháu đừng nghe cô cháu nói những lời đó, cháu về phòng đi.” Ông cụ Lục lập tức nhìn ra trong lòng cháu trai mình đang nghĩ cái gì.“Ông nội, ông không cảm thấy chuyện cháu làm quá đáng sao?”“Nếu đã làm ra loại chuyện này thì nên chịu sự trừng phạt, Dĩ Mai chắc chắn cũng biết rõ bản thân.”Cả nhà họ Lục, chỉ có một mình ông cụ Lục ủng hộ anh, Lục Huyền Lâm gật đầu: “Cảm ơn ông nội đã hiểu.”“Ừ, sau ngày mai, hy vọng Tang Du dưới chín suốt biết được.”Nghe thấy câu nói này, Lục Huyền Lâm suýt nữa trượt chân.Đến lúc đó nếu ông cụ Lục biết Lý Tang Du còn sống thì ngượng rồi, vẫn là đi hỏi thử Lý Tang Du có thể nói cho người khác tin cô còn sống sớm hơn chút không.Cứ cảm thấy những lời quan tâm này đều là đang mắng người.“Ba, Lục Huyền Lâm đâu?”Lục Huyền Lâm vừa lên tầng thì Lục Hương Cầm đi ra, không thấy Lục Huyền Lâm đâu, trong lòng bà ta lập tức nổi nóng: “Ba, ba sao không giữ Lục Huyền Lâm lại?”“Là ba bảo nó lên tầng, dù sao con nói, Lục Huyền Lâm cũng không nghe.”Muốn nghe sớm đã nghe rồi, cần thiết tốn nước bọt sao?“Ba, vậy ba nói thay con đi! Con đã hỏi luật sư rồi, ít nhất cũng phải 15 năm, lẽ nào ba thật sự nhẫn tâm để Dĩ Mai mấy chục năm tiếp theo phải sống trong tù sao?”Lục Hương Cầm nói rồi lại khóc, tuy Lục Dĩ Mai không phải là con gái ruột của bà ta, nhưng bà ta đã chăm sóc mấy chục năm mà!Từ sau khi mẹ của Lục Dĩ Mai qua đời, ba cũng mặc kệ nó, luôn xa cách, là một thành viên của nhà họ Lục, một năm lại không gặp được mấy lần.Ngay cả bên ngoài cũng sắp không biết người như này rồi.Nếu không phải chuyện này quá nghiêm trọng, chỉ sợ cũng sẽ không quay về! Cho dù quay về, cũng vô dụng, ngay cả con gái của mình cũng không giúp cầu xin.

Chương 709