Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…
Chương 710
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 710Lục Hương Cầm rất thương Lục Dĩ Mai, cho dù ba mẹ mình như vậy, cũng luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, không muốn gây bất cứ phiền phức gì cho bà ta!“Một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện như Dĩ Mai, sao lại làm những chuyện đó chứ? Con người ai mà không từng mắc lỗi, thật sự không thể cho thêm một cơ hội sao?”Bây giờ xảy ra chuyện như vậy, bà ta sao cũng không chấp nhận!Bà ta sao mà tin được con bé sẽ làm loại chuyện này?Cho dù đã làm! Bà ta cũng cảm thấy có thể tha thứ.“Ba, bây giờ Lý Tang Du đã chết rồi, Lục Huyền Lâm làm cái gì cũng vô dụng! Nó tại sao cứ phải kiên trì như vậy? Lẽ nào thật sự muốn vì một người chết mà phá tan nhà họ Lục hay sao?” Lục Hương Cầm ngồi phịch xuống sô pha, đổ trà vào trong thùng rác bên trọng, cuối cùng ngay cả ly trà cũng vứt.Dù sao ở trong lòng Lục Huyền Lâm, những người nhà như bọn họ vẫn không bằng một người chết!“Hừ! Nếu đã làm ra chuyện thẹn với lòng thì phải chấp nhận hậu quả! Con cho rằng Dĩ Mai không biết sao?” Ông cụ Lục gõ chiếc gậy của mình, có hơi tức giận.Người chết thì thế nào? Còn không phải là vì Dĩ Mai hay sao?Lục Hương Cầm không nói chuyện nữa, ở đâu đó âm thầm bật khóc.Phòng khách yên tĩnh trở lại, Lục Huyền Lâm bèn dừng nghe trộm, trở về phòng của mình.Anh hiểu tâm trạng của Lục Hương Cầm, nếu không phải bằng chứng thép, ngay cả anh cũng luôn không tin Lục Dĩ Mai lại làm ra những chuyện đó.Một chị lớn luôn được mình tôn trọng, vậy mà luôn vạch kế hoạch loại bỏ Lý Tang Du khỏi thế giới này, một lần không thành thì thêm lần nữa!Không hiểu Lục Dĩ Mai rốt cuộc tại sao lại có nỗi hận sâu đến vậy với Lý Tang Du?Trước khi diễn ra phiên tòa, Lục Huyền Lâm đã đi thăm Lục Dĩ Mai.Nhìn thấy Lục Dĩ Mai ở trong nhà giam đã lâu, sắc mặt đã không còn như trước, mái tóc luôn được chăm sóc cẩn thận cũng trở nên khô xơ.Nhưng cô ta nhìn trông vẫn điềm tĩnh như vậy, cho dù nhìn thấy Lục Huyền Lâm, trên mặt cũng rất bình tĩnh.“Không có gì muốn nói với tôi sao?” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Câu đầu tiên là Lục Huyền Lâm nói trước.Anh đã không có sự phẫn nộ của lúc đó, giọng điệu cũng trở nên thản nhiên, có thể là vì biết Lý Tang Du còn sống, nhìn thấy Lục Dĩ Mai anh vậy mà có chút không nhẫn tâm.Lát nữa người của nhà họ Lục nhìn thấy bộ dạng bây giờ của Lục Dĩ Mai chỉ sợ sẽ càng đau lòng hơn.Một câu này trôi qua rất lâu, Lục Dĩ Mai mới mở miệng.Khóe miệng của cô ta ẩn hiện ý cười, trong đôi mắt ảm đạm bỗng có ánh sáng: “Nói cái gì? Có cái gì để nói?”Đó đều là ý mỉa mai, Lục Huyền Lâm nhìn mà rất không thoải mái.Lục Dĩ Mai nhìn trông vẫn không có chút áy náy nào hết, trong lòng anh cảm giác gì cũng không có.“Chị có rất nhiều điều muốn nói với tôi, mà điều tôi quan tâm nhất chính là chị tại sao muốn nhằm vào Tang Du ở mọi nơi, cho dù cô ấy thoát được hết lần này đến lần khác, chị cũng không từ bỏ, lẽ nào giữa hai người thật sự có thâm thù đại hận gì sao?”Hơn nữa thâm thù đại hận này một chút manh mối cũng không có, khiến anh không biết đâu mà lần!
CHƯƠNG 710
Lục Hương Cầm rất thương Lục Dĩ Mai, cho dù ba mẹ mình như vậy, cũng luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, không muốn gây bất cứ phiền phức gì cho bà ta!
“Một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện như Dĩ Mai, sao lại làm những chuyện đó chứ? Con người ai mà không từng mắc lỗi, thật sự không thể cho thêm một cơ hội sao?”
Bây giờ xảy ra chuyện như vậy, bà ta sao cũng không chấp nhận!
Bà ta sao mà tin được con bé sẽ làm loại chuyện này?
Cho dù đã làm! Bà ta cũng cảm thấy có thể tha thứ.
“Ba, bây giờ Lý Tang Du đã chết rồi, Lục Huyền Lâm làm cái gì cũng vô dụng! Nó tại sao cứ phải kiên trì như vậy? Lẽ nào thật sự muốn vì một người chết mà phá tan nhà họ Lục hay sao?” Lục Hương Cầm ngồi phịch xuống sô pha, đổ trà vào trong thùng rác bên trọng, cuối cùng ngay cả ly trà cũng vứt.
Dù sao ở trong lòng Lục Huyền Lâm, những người nhà như bọn họ vẫn không bằng một người chết!
“Hừ! Nếu đã làm ra chuyện thẹn với lòng thì phải chấp nhận hậu quả! Con cho rằng Dĩ Mai không biết sao?” Ông cụ Lục gõ chiếc gậy của mình, có hơi tức giận.
Người chết thì thế nào? Còn không phải là vì Dĩ Mai hay sao?
Lục Hương Cầm không nói chuyện nữa, ở đâu đó âm thầm bật khóc.
Phòng khách yên tĩnh trở lại, Lục Huyền Lâm bèn dừng nghe trộm, trở về phòng của mình.
Anh hiểu tâm trạng của Lục Hương Cầm, nếu không phải bằng chứng thép, ngay cả anh cũng luôn không tin Lục Dĩ Mai lại làm ra những chuyện đó.
Một chị lớn luôn được mình tôn trọng, vậy mà luôn vạch kế hoạch loại bỏ Lý Tang Du khỏi thế giới này, một lần không thành thì thêm lần nữa!
Không hiểu Lục Dĩ Mai rốt cuộc tại sao lại có nỗi hận sâu đến vậy với Lý Tang Du?
Trước khi diễn ra phiên tòa, Lục Huyền Lâm đã đi thăm Lục Dĩ Mai.
Nhìn thấy Lục Dĩ Mai ở trong nhà giam đã lâu, sắc mặt đã không còn như trước, mái tóc luôn được chăm sóc cẩn thận cũng trở nên khô xơ.
Nhưng cô ta nhìn trông vẫn điềm tĩnh như vậy, cho dù nhìn thấy Lục Huyền Lâm, trên mặt cũng rất bình tĩnh.
“Không có gì muốn nói với tôi sao?” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Câu đầu tiên là Lục Huyền Lâm nói trước.
Anh đã không có sự phẫn nộ của lúc đó, giọng điệu cũng trở nên thản nhiên, có thể là vì biết Lý Tang Du còn sống, nhìn thấy Lục Dĩ Mai anh vậy mà có chút không nhẫn tâm.
Lát nữa người của nhà họ Lục nhìn thấy bộ dạng bây giờ của Lục Dĩ Mai chỉ sợ sẽ càng đau lòng hơn.
Một câu này trôi qua rất lâu, Lục Dĩ Mai mới mở miệng.
Khóe miệng của cô ta ẩn hiện ý cười, trong đôi mắt ảm đạm bỗng có ánh sáng: “Nói cái gì? Có cái gì để nói?”
Đó đều là ý mỉa mai, Lục Huyền Lâm nhìn mà rất không thoải mái.
Lục Dĩ Mai nhìn trông vẫn không có chút áy náy nào hết, trong lòng anh cảm giác gì cũng không có.
“Chị có rất nhiều điều muốn nói với tôi, mà điều tôi quan tâm nhất chính là chị tại sao muốn nhằm vào Tang Du ở mọi nơi, cho dù cô ấy thoát được hết lần này đến lần khác, chị cũng không từ bỏ, lẽ nào giữa hai người thật sự có thâm thù đại hận gì sao?”
Hơn nữa thâm thù đại hận này một chút manh mối cũng không có, khiến anh không biết đâu mà lần!
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 710Lục Hương Cầm rất thương Lục Dĩ Mai, cho dù ba mẹ mình như vậy, cũng luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, không muốn gây bất cứ phiền phức gì cho bà ta!“Một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện như Dĩ Mai, sao lại làm những chuyện đó chứ? Con người ai mà không từng mắc lỗi, thật sự không thể cho thêm một cơ hội sao?”Bây giờ xảy ra chuyện như vậy, bà ta sao cũng không chấp nhận!Bà ta sao mà tin được con bé sẽ làm loại chuyện này?Cho dù đã làm! Bà ta cũng cảm thấy có thể tha thứ.“Ba, bây giờ Lý Tang Du đã chết rồi, Lục Huyền Lâm làm cái gì cũng vô dụng! Nó tại sao cứ phải kiên trì như vậy? Lẽ nào thật sự muốn vì một người chết mà phá tan nhà họ Lục hay sao?” Lục Hương Cầm ngồi phịch xuống sô pha, đổ trà vào trong thùng rác bên trọng, cuối cùng ngay cả ly trà cũng vứt.Dù sao ở trong lòng Lục Huyền Lâm, những người nhà như bọn họ vẫn không bằng một người chết!“Hừ! Nếu đã làm ra chuyện thẹn với lòng thì phải chấp nhận hậu quả! Con cho rằng Dĩ Mai không biết sao?” Ông cụ Lục gõ chiếc gậy của mình, có hơi tức giận.Người chết thì thế nào? Còn không phải là vì Dĩ Mai hay sao?Lục Hương Cầm không nói chuyện nữa, ở đâu đó âm thầm bật khóc.Phòng khách yên tĩnh trở lại, Lục Huyền Lâm bèn dừng nghe trộm, trở về phòng của mình.Anh hiểu tâm trạng của Lục Hương Cầm, nếu không phải bằng chứng thép, ngay cả anh cũng luôn không tin Lục Dĩ Mai lại làm ra những chuyện đó.Một chị lớn luôn được mình tôn trọng, vậy mà luôn vạch kế hoạch loại bỏ Lý Tang Du khỏi thế giới này, một lần không thành thì thêm lần nữa!Không hiểu Lục Dĩ Mai rốt cuộc tại sao lại có nỗi hận sâu đến vậy với Lý Tang Du?Trước khi diễn ra phiên tòa, Lục Huyền Lâm đã đi thăm Lục Dĩ Mai.Nhìn thấy Lục Dĩ Mai ở trong nhà giam đã lâu, sắc mặt đã không còn như trước, mái tóc luôn được chăm sóc cẩn thận cũng trở nên khô xơ.Nhưng cô ta nhìn trông vẫn điềm tĩnh như vậy, cho dù nhìn thấy Lục Huyền Lâm, trên mặt cũng rất bình tĩnh.“Không có gì muốn nói với tôi sao?” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Câu đầu tiên là Lục Huyền Lâm nói trước.Anh đã không có sự phẫn nộ của lúc đó, giọng điệu cũng trở nên thản nhiên, có thể là vì biết Lý Tang Du còn sống, nhìn thấy Lục Dĩ Mai anh vậy mà có chút không nhẫn tâm.Lát nữa người của nhà họ Lục nhìn thấy bộ dạng bây giờ của Lục Dĩ Mai chỉ sợ sẽ càng đau lòng hơn.Một câu này trôi qua rất lâu, Lục Dĩ Mai mới mở miệng.Khóe miệng của cô ta ẩn hiện ý cười, trong đôi mắt ảm đạm bỗng có ánh sáng: “Nói cái gì? Có cái gì để nói?”Đó đều là ý mỉa mai, Lục Huyền Lâm nhìn mà rất không thoải mái.Lục Dĩ Mai nhìn trông vẫn không có chút áy náy nào hết, trong lòng anh cảm giác gì cũng không có.“Chị có rất nhiều điều muốn nói với tôi, mà điều tôi quan tâm nhất chính là chị tại sao muốn nhằm vào Tang Du ở mọi nơi, cho dù cô ấy thoát được hết lần này đến lần khác, chị cũng không từ bỏ, lẽ nào giữa hai người thật sự có thâm thù đại hận gì sao?”Hơn nữa thâm thù đại hận này một chút manh mối cũng không có, khiến anh không biết đâu mà lần!