“Đau…đừng…cầu xin anh, buông tha cho tôi…” Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên từ phương Đông tràn vào phòng, Ôn Lương không nhịn được đưa tay lên chặn ánh nắng chói chang, sau đó mới từ từ tỉnh dậy. Đêm qua … rốt cuộc cô đã làm gì? Ôn Lương dừng lại suy nghĩ, vẻ mặt suy tư, nhìn cảnh vật lạ lẫm xung quanh, toàn thân chấn động, ký ức từ từ ùa về trong trí óc. Cô vô cùng hoảng sợ ngồi bật dậy trên giường, nhưng vì cơ thể đau nhức, cô kêu lên một tiếng đau đớn. Chi bằng quay về. Cử động của cô làm người bên cạnh phát ra tiếng “A” bất mãn, nhíu mày cau có vì bị quấy rầy giấc mơ đẹp. Ôn Lương nghe thấy tiếng liền ngơ ngác quay đầu lại,khi nhìn thấy người đàn ông trên giường, sắc mặt cô tái nhợt, kinh ngạc, sợ hãi, hối hận … Đủ mọi loại cảm xúc phức tạp ập đến, cô hoảng loạnxoay người xuống giường, tay run rẩy nhặt quần áo vứt trên mặt đất. Cô mặc quần áo xong, quay đầu lại nhìn, người đàn ông trên giường vẫn chưa tỉnh dậy, với nét mày thanh tú khôi ngô,anh ta hẳn là mặt hàng tốt…
Chương 59
Kết Hôn Thay Thế: Được Chồng Như ÝTác giả: Ninh NinhTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Đau…đừng…cầu xin anh, buông tha cho tôi…” Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên từ phương Đông tràn vào phòng, Ôn Lương không nhịn được đưa tay lên chặn ánh nắng chói chang, sau đó mới từ từ tỉnh dậy. Đêm qua … rốt cuộc cô đã làm gì? Ôn Lương dừng lại suy nghĩ, vẻ mặt suy tư, nhìn cảnh vật lạ lẫm xung quanh, toàn thân chấn động, ký ức từ từ ùa về trong trí óc. Cô vô cùng hoảng sợ ngồi bật dậy trên giường, nhưng vì cơ thể đau nhức, cô kêu lên một tiếng đau đớn. Chi bằng quay về. Cử động của cô làm người bên cạnh phát ra tiếng “A” bất mãn, nhíu mày cau có vì bị quấy rầy giấc mơ đẹp. Ôn Lương nghe thấy tiếng liền ngơ ngác quay đầu lại,khi nhìn thấy người đàn ông trên giường, sắc mặt cô tái nhợt, kinh ngạc, sợ hãi, hối hận … Đủ mọi loại cảm xúc phức tạp ập đến, cô hoảng loạnxoay người xuống giường, tay run rẩy nhặt quần áo vứt trên mặt đất. Cô mặc quần áo xong, quay đầu lại nhìn, người đàn ông trên giường vẫn chưa tỉnh dậy, với nét mày thanh tú khôi ngô,anh ta hẳn là mặt hàng tốt… “Phó tiên sinh làm việc thật không quân tử! A Lương bởi vì lòng hiếu thuận của anh mới bán tranh cho anh, anh lại lừa gạt cô ấy,còn hại cô ấy từ bỏ cuộc thi!Thật sự là hơi quá đáng!”Phó Ngự Phong cười nhẹ:” Lừa gạt? Tôi không bao giờ gạt người.”Ôn Lương chỉ muốn trợn mắt nhìn anh xen thường, cũng không gạt người, haha!“Nhưng thật ra cô ôn Lương, có phải vì chữ hiếu của tôi mà cô ấy bán bức tranh cho tôi hay không, cô ấy phải biết rõ nhất!”Hơi thở của Ôn Lương trờ nênnặng nề hơn một chút. Giờ phút này, cô hít một hơi thật sâu và kéo Khổng Tự Bạch nói:“Anh Tự Bạch, đi thôi, đừng bận tâm đến tên tiểu nhân đê tiện này!”Tiểu nhân đê tiện?Phó Ngự Phong hai mắt tối sầm, nhìn chằm chằm ôn Lương phía sau Khổng Tự Bạch, cảnh cáo trong mắt hiện lên rất rõ ràng.Ôn Lương đã tính ra rõ ràng rồi, anh nhất quyết không buông tha cho cô, cô có nhượng bộ quá nhiều cũng vô ích.Khổng Tự Bạch vẫn còn rất tức giận, nhưng thấy ôn Lương liên tục thuyết phục mình, cho rằng cô là nạn nhân thực sự của vụ việc này, anh ta gật đầu:“Được rồi, A Lương, nghe lời em. Đối với một người như vậy, anhcũng không còn gì để nói nữa!”Ôn Lương bước tới thu dọn đồ đạc, điều chỉnh lại cảm xúc, cười nói với Khổng Tự Bạch:” Anh Tự Bạch, đi thôi!”Phó Ngự Phong bình tĩnh nhìn hai người đi khỏi, rồi lên tiếng trầm giọng hỏi thôn trưởng bên cạnh:“Hai người này ở trongthôn làm cái gì?”Thôn trưởng kinh hãi.“Tôi không biết, hẳn là tới để lấy cảnh. Nhưng rất hiếm khi có người đến đây vào tháng 11.”Phó Ngự Phong chế nhạo, “Lấy cảnh sao …”Khổng Tự Bạch và ôn Lương không đi bao xa thì tim được nhà trọ, hai người một người một phòng, chủ phòng hơi ngạc nhiên nhìn họ, hiển nhiên không ngờ cặp đôi trai tài gái sắc này lại ngủ phòng riêng.Bà ấy cười khà khà, vỗ vai KhổngTự Bạch:“Anh bạn trẻ, cách mạng chưa thành công, đồng chí còn cần cố gắng lên!”Khổng Tự Bạch:” Ách…”Ôn Lương ở phía trước không hiểu chuyện phương ngữ ở nơi này. Cô thấy gia chủ nói chuyện với Khổng Tự Bạch, trong lòng tưởng muốn giải thích, nghi ngờ nhìn về phía Khổng Tự Bạch:“Anh Tự Bạch, cô chủ nói gi vậy?”Khổng Tự Bạch hơi giật mình, bật người phản ứng. Anh ta đitới, trên mặt mang theo nụ cười:“Không có chuyện gì, bà ấy nói nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm ở đây tương đối lớn, chúng ta hãy chú ý giữ ấm.”ôn Lương nghe vậy trong lòng cũng ấm lên, nhìn về phía dì chủ nhà, và mỉm cười cảm ơn :“Cảm ơn dì!”Cô nói tiếng phổ thông Hà Lan, vừa nói xong, cô đã thấy khuôn mặt của chủ nhà hơi kỳ lạ, ngay sau đỏ, bà ấy đã liếc nhìn Khổng Tự Bạch với một nụ cười, mỉmcười, không nói gì với hai người, nói:“Mời đi cùng tôi.”Ôn Lương hiểu được câu này, bước nhanh theo chủ nhà, đi được hai bước liền phát hiện Khổng Tự Bạch không có đi theo. Ôn Lương cất bước quay lại nhìn anh ta, nụ cười lan tràn:“Anh Tự Bạch, nhanh đi thôi!”Khổng Tự Bạch cảm thấy tim mình loạn nhịp, mỉm cười.
“Phó tiên sinh làm việc thật không quân tử! A Lương bởi vì lòng hiếu thuận của anh mới bán tranh cho anh, anh lại lừa gạt cô ấy,
còn hại cô ấy từ bỏ cuộc thi!
Thật sự là hơi quá đáng!”
Phó Ngự Phong cười nhẹ:
” Lừa gạt? Tôi không bao giờ gạt người.”
Ôn Lương chỉ muốn trợn mắt nhìn anh xen thường, cũng không gạt người, haha!
“Nhưng thật ra cô ôn Lương, có phải vì chữ hiếu của tôi mà cô ấy bán bức tranh cho tôi hay không, cô ấy phải biết rõ nhất!”
Hơi thở của Ôn Lương trờ nên
nặng nề hơn một chút. Giờ phút này, cô hít một hơi thật sâu và kéo Khổng Tự Bạch nói:
“Anh Tự Bạch, đi thôi, đừng bận tâm đến tên tiểu nhân đê tiện này!”
Tiểu nhân đê tiện?
Phó Ngự Phong hai mắt tối sầm, nhìn chằm chằm ôn Lương phía sau Khổng Tự Bạch, cảnh cáo trong mắt hiện lên rất rõ ràng.
Ôn Lương đã tính ra rõ ràng rồi, anh nhất quyết không buông tha cho cô, cô có nhượng bộ quá nhiều cũng vô ích.
Khổng Tự Bạch vẫn còn rất tức giận, nhưng thấy ôn Lương liên tục thuyết phục mình, cho rằng cô là nạn nhân thực sự của vụ việc này, anh ta gật đầu:
“Được rồi, A Lương, nghe lời em. Đối với một người như vậy, anh
cũng không còn gì để nói nữa!”
Ôn Lương bước tới thu dọn đồ đạc, điều chỉnh lại cảm xúc, cười nói với Khổng Tự Bạch:
” Anh Tự Bạch, đi thôi!”
Phó Ngự Phong bình tĩnh nhìn hai người đi khỏi, rồi lên tiếng trầm giọng hỏi thôn trưởng bên cạnh:
“Hai người này ở trongthôn làm cái gì?”
Thôn trưởng kinh hãi.
“Tôi không biết, hẳn là tới để lấy cảnh. Nhưng rất hiếm khi có người đến đây vào tháng 11.”
Phó Ngự Phong chế nhạo, “Lấy cảnh sao …”
Khổng Tự Bạch và ôn Lương không đi bao xa thì tim được nhà trọ, hai người một người một phòng, chủ phòng hơi ngạc nhiên nhìn họ, hiển nhiên không ngờ cặp đôi trai tài gái sắc này lại ngủ phòng riêng.
Bà ấy cười khà khà, vỗ vai Khổng
Tự Bạch:
“Anh bạn trẻ, cách mạng chưa thành công, đồng chí còn cần cố gắng lên!”
Khổng Tự Bạch:” Ách…”
Ôn Lương ở phía trước không hiểu chuyện phương ngữ ở nơi này. Cô thấy gia chủ nói chuyện với Khổng Tự Bạch, trong lòng tưởng muốn giải thích, nghi ngờ nhìn về phía Khổng Tự Bạch:
“Anh Tự Bạch, cô chủ nói gi vậy?”
Khổng Tự Bạch hơi giật mình, bật người phản ứng. Anh ta đi
tới, trên mặt mang theo nụ cười:
“Không có chuyện gì, bà ấy nói nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm ở đây tương đối lớn, chúng ta hãy chú ý giữ ấm.”
ôn Lương nghe vậy trong lòng cũng ấm lên, nhìn về phía dì chủ nhà, và mỉm cười cảm ơn :
“Cảm ơn dì!”
Cô nói tiếng phổ thông Hà Lan, vừa nói xong, cô đã thấy khuôn mặt của chủ nhà hơi kỳ lạ, ngay sau đỏ, bà ấy đã liếc nhìn Khổng Tự Bạch với một nụ cười, mỉm
cười, không nói gì với hai người, nói:
“Mời đi cùng tôi.”
Ôn Lương hiểu được câu này, bước nhanh theo chủ nhà, đi được hai bước liền phát hiện Khổng Tự Bạch không có đi theo. Ôn Lương cất bước quay lại nhìn anh ta, nụ cười lan tràn:
“Anh Tự Bạch, nhanh đi thôi!”
Khổng Tự Bạch cảm thấy tim mình loạn nhịp, mỉm cười.
Kết Hôn Thay Thế: Được Chồng Như ÝTác giả: Ninh NinhTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Đau…đừng…cầu xin anh, buông tha cho tôi…” Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên từ phương Đông tràn vào phòng, Ôn Lương không nhịn được đưa tay lên chặn ánh nắng chói chang, sau đó mới từ từ tỉnh dậy. Đêm qua … rốt cuộc cô đã làm gì? Ôn Lương dừng lại suy nghĩ, vẻ mặt suy tư, nhìn cảnh vật lạ lẫm xung quanh, toàn thân chấn động, ký ức từ từ ùa về trong trí óc. Cô vô cùng hoảng sợ ngồi bật dậy trên giường, nhưng vì cơ thể đau nhức, cô kêu lên một tiếng đau đớn. Chi bằng quay về. Cử động của cô làm người bên cạnh phát ra tiếng “A” bất mãn, nhíu mày cau có vì bị quấy rầy giấc mơ đẹp. Ôn Lương nghe thấy tiếng liền ngơ ngác quay đầu lại,khi nhìn thấy người đàn ông trên giường, sắc mặt cô tái nhợt, kinh ngạc, sợ hãi, hối hận … Đủ mọi loại cảm xúc phức tạp ập đến, cô hoảng loạnxoay người xuống giường, tay run rẩy nhặt quần áo vứt trên mặt đất. Cô mặc quần áo xong, quay đầu lại nhìn, người đàn ông trên giường vẫn chưa tỉnh dậy, với nét mày thanh tú khôi ngô,anh ta hẳn là mặt hàng tốt… “Phó tiên sinh làm việc thật không quân tử! A Lương bởi vì lòng hiếu thuận của anh mới bán tranh cho anh, anh lại lừa gạt cô ấy,còn hại cô ấy từ bỏ cuộc thi!Thật sự là hơi quá đáng!”Phó Ngự Phong cười nhẹ:” Lừa gạt? Tôi không bao giờ gạt người.”Ôn Lương chỉ muốn trợn mắt nhìn anh xen thường, cũng không gạt người, haha!“Nhưng thật ra cô ôn Lương, có phải vì chữ hiếu của tôi mà cô ấy bán bức tranh cho tôi hay không, cô ấy phải biết rõ nhất!”Hơi thở của Ôn Lương trờ nênnặng nề hơn một chút. Giờ phút này, cô hít một hơi thật sâu và kéo Khổng Tự Bạch nói:“Anh Tự Bạch, đi thôi, đừng bận tâm đến tên tiểu nhân đê tiện này!”Tiểu nhân đê tiện?Phó Ngự Phong hai mắt tối sầm, nhìn chằm chằm ôn Lương phía sau Khổng Tự Bạch, cảnh cáo trong mắt hiện lên rất rõ ràng.Ôn Lương đã tính ra rõ ràng rồi, anh nhất quyết không buông tha cho cô, cô có nhượng bộ quá nhiều cũng vô ích.Khổng Tự Bạch vẫn còn rất tức giận, nhưng thấy ôn Lương liên tục thuyết phục mình, cho rằng cô là nạn nhân thực sự của vụ việc này, anh ta gật đầu:“Được rồi, A Lương, nghe lời em. Đối với một người như vậy, anhcũng không còn gì để nói nữa!”Ôn Lương bước tới thu dọn đồ đạc, điều chỉnh lại cảm xúc, cười nói với Khổng Tự Bạch:” Anh Tự Bạch, đi thôi!”Phó Ngự Phong bình tĩnh nhìn hai người đi khỏi, rồi lên tiếng trầm giọng hỏi thôn trưởng bên cạnh:“Hai người này ở trongthôn làm cái gì?”Thôn trưởng kinh hãi.“Tôi không biết, hẳn là tới để lấy cảnh. Nhưng rất hiếm khi có người đến đây vào tháng 11.”Phó Ngự Phong chế nhạo, “Lấy cảnh sao …”Khổng Tự Bạch và ôn Lương không đi bao xa thì tim được nhà trọ, hai người một người một phòng, chủ phòng hơi ngạc nhiên nhìn họ, hiển nhiên không ngờ cặp đôi trai tài gái sắc này lại ngủ phòng riêng.Bà ấy cười khà khà, vỗ vai KhổngTự Bạch:“Anh bạn trẻ, cách mạng chưa thành công, đồng chí còn cần cố gắng lên!”Khổng Tự Bạch:” Ách…”Ôn Lương ở phía trước không hiểu chuyện phương ngữ ở nơi này. Cô thấy gia chủ nói chuyện với Khổng Tự Bạch, trong lòng tưởng muốn giải thích, nghi ngờ nhìn về phía Khổng Tự Bạch:“Anh Tự Bạch, cô chủ nói gi vậy?”Khổng Tự Bạch hơi giật mình, bật người phản ứng. Anh ta đitới, trên mặt mang theo nụ cười:“Không có chuyện gì, bà ấy nói nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm ở đây tương đối lớn, chúng ta hãy chú ý giữ ấm.”ôn Lương nghe vậy trong lòng cũng ấm lên, nhìn về phía dì chủ nhà, và mỉm cười cảm ơn :“Cảm ơn dì!”Cô nói tiếng phổ thông Hà Lan, vừa nói xong, cô đã thấy khuôn mặt của chủ nhà hơi kỳ lạ, ngay sau đỏ, bà ấy đã liếc nhìn Khổng Tự Bạch với một nụ cười, mỉmcười, không nói gì với hai người, nói:“Mời đi cùng tôi.”Ôn Lương hiểu được câu này, bước nhanh theo chủ nhà, đi được hai bước liền phát hiện Khổng Tự Bạch không có đi theo. Ôn Lương cất bước quay lại nhìn anh ta, nụ cười lan tràn:“Anh Tự Bạch, nhanh đi thôi!”Khổng Tự Bạch cảm thấy tim mình loạn nhịp, mỉm cười.