Tác giả:

“Đau…đừng…cầu xin anh, buông tha cho tôi…” Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên từ phương Đông tràn vào phòng, Ôn Lương không nhịn được đưa tay lên chặn ánh nắng chói chang, sau đó mới từ từ tỉnh dậy. Đêm qua … rốt cuộc cô đã làm gì? Ôn Lương dừng lại suy nghĩ, vẻ mặt suy tư, nhìn cảnh vật lạ lẫm xung quanh, toàn thân chấn động, ký ức từ từ ùa về trong trí óc. Cô vô cùng hoảng sợ ngồi bật dậy trên giường, nhưng vì cơ thể đau nhức, cô kêu lên một tiếng đau đớn. Chi bằng quay về. Cử động của cô làm người bên cạnh phát ra tiếng “A” bất mãn, nhíu mày cau có vì bị quấy rầy giấc mơ đẹp. Ôn Lương nghe thấy tiếng liền ngơ ngác quay đầu lại,khi nhìn thấy người đàn ông trên giường, sắc mặt cô tái nhợt, kinh ngạc, sợ hãi, hối hận … Đủ mọi loại cảm xúc phức tạp ập đến, cô hoảng loạnxoay người xuống giường, tay run rẩy nhặt quần áo vứt trên mặt đất. Cô mặc quần áo xong, quay đầu lại nhìn, người đàn ông trên giường vẫn chưa tỉnh dậy, với nét mày thanh tú khôi ngô,anh ta hẳn là mặt hàng tốt…

Chương 63

Kết Hôn Thay Thế: Được Chồng Như ÝTác giả: Ninh NinhTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Đau…đừng…cầu xin anh, buông tha cho tôi…” Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên từ phương Đông tràn vào phòng, Ôn Lương không nhịn được đưa tay lên chặn ánh nắng chói chang, sau đó mới từ từ tỉnh dậy. Đêm qua … rốt cuộc cô đã làm gì? Ôn Lương dừng lại suy nghĩ, vẻ mặt suy tư, nhìn cảnh vật lạ lẫm xung quanh, toàn thân chấn động, ký ức từ từ ùa về trong trí óc. Cô vô cùng hoảng sợ ngồi bật dậy trên giường, nhưng vì cơ thể đau nhức, cô kêu lên một tiếng đau đớn. Chi bằng quay về. Cử động của cô làm người bên cạnh phát ra tiếng “A” bất mãn, nhíu mày cau có vì bị quấy rầy giấc mơ đẹp. Ôn Lương nghe thấy tiếng liền ngơ ngác quay đầu lại,khi nhìn thấy người đàn ông trên giường, sắc mặt cô tái nhợt, kinh ngạc, sợ hãi, hối hận … Đủ mọi loại cảm xúc phức tạp ập đến, cô hoảng loạnxoay người xuống giường, tay run rẩy nhặt quần áo vứt trên mặt đất. Cô mặc quần áo xong, quay đầu lại nhìn, người đàn ông trên giường vẫn chưa tỉnh dậy, với nét mày thanh tú khôi ngô,anh ta hẳn là mặt hàng tốt… Cô cúi đầu cắn môi, không biết nên trả lời Khổng Tự Bạch như thế nào, hít một hơi thật sâu nói với anh ta:“Anh Tự Bạch, xem ra đêm nay chúng ta không thể ở trong thôn được. Chúng ta không bằng đi ra ngoài trước, sau đó lại tính tiếp, được không?”Khổng Tự Bạch sẽ là một kẻ ngốc nếu lúc này anh ta không biết bất cứ điều gì. Anh ta cũng bình tĩnh lại, nhìn ôn Lương thật sâu, nhẹ gật đầu nói:“Được, vậy phiền Phó tiên sinhđưa chúng tôi đi một chuyến.”Dịch Phàm do dự một chút, vẫn là nói ra miệng:” Khổng tiên sinh không cần khách sáo, anh là bạn của phu nhân, tiện thể giúp anh là bình thường.”Khổng Tự Bạch: …Câu này nghe thật sự chói tai!Ôn Lương ở bên cạnh nhíu mày, nhìn Dịch Phàm, trầm giọng nói:“Thư ký Yi, đủ rồi! Chủ tịch củaanh đâu rồi, đưa tôi đi gặp anh ấy!”Dịch Phàm hơi sửng sốt, cậu chưa từng nhìn thấy Ôn Lương dịu dàng lại có thể tức giận như vậy, vội cúi đầu xuống.“Vâng, phu nhân!”Sau đó cậu lùi lại một bước, đặt tay lên nắm cửa xe, nhìn ôn Lương.Ôn Lương thật sự nghe cậu gọi tiếng phu nhân đủ rồi, nhưng không thể làm gì được, cô thở ra một hơi dài, nhìn Khổng TựBạch, cố nặn ra một nụ cười rồi nói:“Anh Tự Bạch, chuyện này nói sau. Em sẽ giải thích cho anh khi có cơ hội. Muộn rồi, chúng ta hãy ra khỏi làng trước đi!”Vẻ mặt của Khổng Tự Bạch có chút chán nản, rõ ràng là vì anh đã bị hai tiếng phu nhân của Dịch Phàm đánh mạnh, khi nghe lời Ôn Lương nói, anh ta ngẩng đầu liếc cô một cái, mím môi, cuối cùng im lặng gật đầu không hỏi gì nữa.Ôn Lương nhìn Khổng Tự Bạchlên xe phía sau, liền thu hồi ánh mắt và đi về phía xe của Phó Ngự Phong.Dịch Phàm kịp thời mở cửa xe, để lộ đôi lông mày sâu và đậm của Phó Ngự Phong, anh khịt mũi khi thấy cô lên xe.“Dịch Phàm, sao cậu lại để cô ta lên đây làm gì!”Dịch Phàm:….Chủ tịch, chẳng lẽ không phải anh đã cố ý dặn dò tôi là nhất định phải đưa phu nhân lên xe sao?Dịch Phàm nhìn thấy động tác của Ôn Lương hơi khựng lại, may mà cuối cùng cô cũng lên xe, không kịp chờ đợi đóng cửa lại, chạy tới ghế lái hai bước, đóng sầm cửa lại, vội vàng nói:“Khóa cửa, lái xe đi! ”ôn Lương:…Dịch Phàm không có tâm tình la nhiều như vậy, cậu chỉ biếu nếu Ôn tiều thư xuống xe phía sau, cậu nhất định phài chết!Xe của Phó Ngự Phong có rất nhiều không gian ở hàng ghếsau, có thể chứa 3 người đàn ông khỏe khoắn ngồi cạnh nhau mà không bị chen chúc.Sau khi Ôn Lương lên xe, cô cố hết sức ngồi bên cửa sổ, thở ra nặng nhọc, nhìn Phó Ngự Phong, trầm giọng nói:“Phó Ngự Phong, rốt cuộc anh đang làm cái gì vậy!”Phó Ngự Phong khẽ khịt mũi.“Ôn tiểu thư hỏi vấn đề quái lạ vậy, không phải cô chủ động lên xe của tôi sao? Bây giờ cô ở đây hỏi tôi muốn làm gì, cô khôngcảm thấy có chút không thích hợp sao?”Ôn Lương bị anh làm cho nghẹn họng, sắc mặt trở nên vô cùng tồi tệ.

Cô cúi đầu cắn môi, không biết nên trả lời Khổng Tự Bạch như thế nào, hít một hơi thật sâu nói với anh ta:

“Anh Tự Bạch, xem ra đêm nay chúng ta không thể ở trong thôn được. Chúng ta không bằng đi ra ngoài trước, sau đó lại tính tiếp, được không?”

Khổng Tự Bạch sẽ là một kẻ ngốc nếu lúc này anh ta không biết bất cứ điều gì. Anh ta cũng bình tĩnh lại, nhìn ôn Lương thật sâu, nhẹ gật đầu nói:

“Được, vậy phiền Phó tiên sinh

đưa chúng tôi đi một chuyến.”

Dịch Phàm do dự một chút, vẫn là nói ra miệng:

” Khổng tiên sinh không cần khách sáo, anh là bạn của phu nhân, tiện thể giúp anh là bình thường.”

Khổng Tự Bạch: …

Câu này nghe thật sự chói tai!

Ôn Lương ở bên cạnh nhíu mày, nhìn Dịch Phàm, trầm giọng nói:

“Thư ký Yi, đủ rồi! Chủ tịch của

anh đâu rồi, đưa tôi đi gặp anh ấy!”

Dịch Phàm hơi sửng sốt, cậu chưa từng nhìn thấy Ôn Lương dịu dàng lại có thể tức giận như vậy, vội cúi đầu xuống.

“Vâng, phu nhân!”

Sau đó cậu lùi lại một bước, đặt tay lên nắm cửa xe, nhìn ôn Lương.

Ôn Lương thật sự nghe cậu gọi tiếng phu nhân đủ rồi, nhưng không thể làm gì được, cô thở ra một hơi dài, nhìn Khổng Tự

Bạch, cố nặn ra một nụ cười rồi nói:

“Anh Tự Bạch, chuyện này nói sau. Em sẽ giải thích cho anh khi có cơ hội. Muộn rồi, chúng ta hãy ra khỏi làng trước đi!”

Vẻ mặt của Khổng Tự Bạch có chút chán nản, rõ ràng là vì anh đã bị hai tiếng phu nhân của Dịch Phàm đánh mạnh, khi nghe lời Ôn Lương nói, anh ta ngẩng đầu liếc cô một cái, mím môi, cuối cùng im lặng gật đầu không hỏi gì nữa.

Ôn Lương nhìn Khổng Tự Bạch

lên xe phía sau, liền thu hồi ánh mắt và đi về phía xe của Phó Ngự Phong.

Dịch Phàm kịp thời mở cửa xe, để lộ đôi lông mày sâu và đậm của Phó Ngự Phong, anh khịt mũi khi thấy cô lên xe.

“Dịch Phàm, sao cậu lại để cô ta lên đây làm gì!”

Dịch Phàm:….

Chủ tịch, chẳng lẽ không phải anh đã cố ý dặn dò tôi là nhất định phải đưa phu nhân lên xe sao?

Dịch Phàm nhìn thấy động tác của Ôn Lương hơi khựng lại, may mà cuối cùng cô cũng lên xe, không kịp chờ đợi đóng cửa lại, chạy tới ghế lái hai bước, đóng sầm cửa lại, vội vàng nói:

“Khóa cửa, lái xe đi! ”

ôn Lương:…

Dịch Phàm không có tâm tình la nhiều như vậy, cậu chỉ biếu nếu Ôn tiều thư xuống xe phía sau, cậu nhất định phài chết!

Xe của Phó Ngự Phong có rất nhiều không gian ở hàng ghế

sau, có thể chứa 3 người đàn ông khỏe khoắn ngồi cạnh nhau mà không bị chen chúc.

Sau khi Ôn Lương lên xe, cô cố hết sức ngồi bên cửa sổ, thở ra nặng nhọc, nhìn Phó Ngự Phong, trầm giọng nói:

“Phó Ngự Phong, rốt cuộc anh đang làm cái gì vậy!”

Phó Ngự Phong khẽ khịt mũi.

“Ôn tiểu thư hỏi vấn đề quái lạ vậy, không phải cô chủ động lên xe của tôi sao? Bây giờ cô ở đây hỏi tôi muốn làm gì, cô không

cảm thấy có chút không thích hợp sao?”

Ôn Lương bị anh làm cho nghẹn họng, sắc mặt trở nên vô cùng tồi tệ.

Kết Hôn Thay Thế: Được Chồng Như ÝTác giả: Ninh NinhTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Đau…đừng…cầu xin anh, buông tha cho tôi…” Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên từ phương Đông tràn vào phòng, Ôn Lương không nhịn được đưa tay lên chặn ánh nắng chói chang, sau đó mới từ từ tỉnh dậy. Đêm qua … rốt cuộc cô đã làm gì? Ôn Lương dừng lại suy nghĩ, vẻ mặt suy tư, nhìn cảnh vật lạ lẫm xung quanh, toàn thân chấn động, ký ức từ từ ùa về trong trí óc. Cô vô cùng hoảng sợ ngồi bật dậy trên giường, nhưng vì cơ thể đau nhức, cô kêu lên một tiếng đau đớn. Chi bằng quay về. Cử động của cô làm người bên cạnh phát ra tiếng “A” bất mãn, nhíu mày cau có vì bị quấy rầy giấc mơ đẹp. Ôn Lương nghe thấy tiếng liền ngơ ngác quay đầu lại,khi nhìn thấy người đàn ông trên giường, sắc mặt cô tái nhợt, kinh ngạc, sợ hãi, hối hận … Đủ mọi loại cảm xúc phức tạp ập đến, cô hoảng loạnxoay người xuống giường, tay run rẩy nhặt quần áo vứt trên mặt đất. Cô mặc quần áo xong, quay đầu lại nhìn, người đàn ông trên giường vẫn chưa tỉnh dậy, với nét mày thanh tú khôi ngô,anh ta hẳn là mặt hàng tốt… Cô cúi đầu cắn môi, không biết nên trả lời Khổng Tự Bạch như thế nào, hít một hơi thật sâu nói với anh ta:“Anh Tự Bạch, xem ra đêm nay chúng ta không thể ở trong thôn được. Chúng ta không bằng đi ra ngoài trước, sau đó lại tính tiếp, được không?”Khổng Tự Bạch sẽ là một kẻ ngốc nếu lúc này anh ta không biết bất cứ điều gì. Anh ta cũng bình tĩnh lại, nhìn ôn Lương thật sâu, nhẹ gật đầu nói:“Được, vậy phiền Phó tiên sinhđưa chúng tôi đi một chuyến.”Dịch Phàm do dự một chút, vẫn là nói ra miệng:” Khổng tiên sinh không cần khách sáo, anh là bạn của phu nhân, tiện thể giúp anh là bình thường.”Khổng Tự Bạch: …Câu này nghe thật sự chói tai!Ôn Lương ở bên cạnh nhíu mày, nhìn Dịch Phàm, trầm giọng nói:“Thư ký Yi, đủ rồi! Chủ tịch củaanh đâu rồi, đưa tôi đi gặp anh ấy!”Dịch Phàm hơi sửng sốt, cậu chưa từng nhìn thấy Ôn Lương dịu dàng lại có thể tức giận như vậy, vội cúi đầu xuống.“Vâng, phu nhân!”Sau đó cậu lùi lại một bước, đặt tay lên nắm cửa xe, nhìn ôn Lương.Ôn Lương thật sự nghe cậu gọi tiếng phu nhân đủ rồi, nhưng không thể làm gì được, cô thở ra một hơi dài, nhìn Khổng TựBạch, cố nặn ra một nụ cười rồi nói:“Anh Tự Bạch, chuyện này nói sau. Em sẽ giải thích cho anh khi có cơ hội. Muộn rồi, chúng ta hãy ra khỏi làng trước đi!”Vẻ mặt của Khổng Tự Bạch có chút chán nản, rõ ràng là vì anh đã bị hai tiếng phu nhân của Dịch Phàm đánh mạnh, khi nghe lời Ôn Lương nói, anh ta ngẩng đầu liếc cô một cái, mím môi, cuối cùng im lặng gật đầu không hỏi gì nữa.Ôn Lương nhìn Khổng Tự Bạchlên xe phía sau, liền thu hồi ánh mắt và đi về phía xe của Phó Ngự Phong.Dịch Phàm kịp thời mở cửa xe, để lộ đôi lông mày sâu và đậm của Phó Ngự Phong, anh khịt mũi khi thấy cô lên xe.“Dịch Phàm, sao cậu lại để cô ta lên đây làm gì!”Dịch Phàm:….Chủ tịch, chẳng lẽ không phải anh đã cố ý dặn dò tôi là nhất định phải đưa phu nhân lên xe sao?Dịch Phàm nhìn thấy động tác của Ôn Lương hơi khựng lại, may mà cuối cùng cô cũng lên xe, không kịp chờ đợi đóng cửa lại, chạy tới ghế lái hai bước, đóng sầm cửa lại, vội vàng nói:“Khóa cửa, lái xe đi! ”ôn Lương:…Dịch Phàm không có tâm tình la nhiều như vậy, cậu chỉ biếu nếu Ôn tiều thư xuống xe phía sau, cậu nhất định phài chết!Xe của Phó Ngự Phong có rất nhiều không gian ở hàng ghếsau, có thể chứa 3 người đàn ông khỏe khoắn ngồi cạnh nhau mà không bị chen chúc.Sau khi Ôn Lương lên xe, cô cố hết sức ngồi bên cửa sổ, thở ra nặng nhọc, nhìn Phó Ngự Phong, trầm giọng nói:“Phó Ngự Phong, rốt cuộc anh đang làm cái gì vậy!”Phó Ngự Phong khẽ khịt mũi.“Ôn tiểu thư hỏi vấn đề quái lạ vậy, không phải cô chủ động lên xe của tôi sao? Bây giờ cô ở đây hỏi tôi muốn làm gì, cô khôngcảm thấy có chút không thích hợp sao?”Ôn Lương bị anh làm cho nghẹn họng, sắc mặt trở nên vô cùng tồi tệ.

Chương 63