Chương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ…
Chương 2804
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 2804“Cô đi tìm ban lãnh đạo bệnh viện nói chuyện.” Tô Khiết không có thời gian để ý đến bệnh nhân này, nhưng phải công nhận cô ta cũng đủ xui xẻo.Tô Khiết nhanh chóng đến văn phòng Viên Ngữ, cô cẩn thận tìm trong phòng một lần cũng không phát hiện có gì kì lạ, đương nhiên cũng không thấy cái điện thoại nào.Tô Khiết đột nhiên dừng lại, mắt đảo qua toàn bộ văn phòng, sau đó đi về phía hồ nước phía trước.Trong hồ rất sạch, không có gì cả.Đột nhiên Tô Khiết ngồi xuống, trực tiếp rút ống nước thải ra, ống nước thải nối với đường ống nước.Vì phía trong có rác và nước bẩn nên phần nối ống nước thải và ống nước cực kỳ bẩn, Tô Khiết không quan tâm đ ến chuyện này, định dùng tay thò vào.“Để anh.” Nguyễn Hạo thần ngồi xuống cạnh Tô Khiết, lấy ống nước trong tay cô, sau đó lôi rác còn sót lại bên trong đó ra.Trong số rác còn lưu lại bên trong, Nguyễn Hạo thần tìm ra vài miếng điện thoại vỡ.Mặc dù Viên Ngữ đập vỡ điện thoại nhưng có một số mảnh vỡ khá lớn, vì đường ống có lưới chặn rác nên những mảnh vỡ lớn đó bị chặn lại.“Xem ra người kia dùng điện thoại khác để liên hệ với Viên Ngữ.” Tô Khiết nhìn thấy mảnh vỡ điện thoại càng chắc chắn với suy đoán của mình: “Không thể không nói người kia rất lợi hại, có thể khiến Viên Ngữ phải tiêu hủy điện thoại.”“Đáng tiếc không tìm được sim.” Nguyễn Hạo thần cẩn thận tìm nhưng không thấy sim điện thoại, chắc đã bị trôi vào cống thoát nước.“Anh cho người đi tìm hiểu xem điện thoại này làm bằng gì, do ai sản xuất nhé? Biết đâu có thêm thông tin hữu ích.” Nguyễn Hạo thần cầm mấy mảnh vỡ điện thoại lên, lấy một tờ giấy bọc lại.“Từng bước của người kia có thể nói là không chê vào đâu được, em cảm thấy chắc chắn đây không phải là nhãn hiệu phổ biến, rất có thể là chế tạo riêng, sợ không dễ tìm được.” Tô Khiết ý thức được sự lợi hại của người kia, cho nên cô cảm thấy đối phương không có khả năng để lại sơ hở rõ ràng như vậy.“Vậy tra những chỗ chế tạo riêng, anh không tin không tìm ra được.” Mắt Nguyễn Hạo thần trầm xuống, giọng cũng lạnh đi, anh không tin người kia có thể giấu được tất cả.“Chúng ta đến phòng giám sát xem băng ghi hình hôm qua xem, nếu em đoán không sai, điện thoại này chắc chắn là do bệnh nhân nào đó mang vào văn phòng đưa cho Viên Ngữ.” Tô Khiết đã tìm thấy điện thoại, đối với điều này càng thêm chắc chắn.Bây giờ Viên Ngữ đã đập chiếc điện thoại này, vậy cách nhanh nhất chính là tìm ra người đưa chiếc điện thoại này cho Viên Ngữ.Tô Khiết nhanh chóng đến phòng giám sát, Đường Lăng đang xem băng ghi hình ngày hôm qua, đúng lúc đến đoạn Viên Ngữ khám cho bệnh nhân.“Mắt anh cũng muốn rơi ra đến nơi rồi mà vẫn chưa có phát hiện gì mới, em tìm được gì rồi sao?” Đường Lăng thấy Tô Khiết đến thì ngồi dậy hoạt động thân thể một chút.“Hôm qua người kia có đưa cho Viên Ngữ một chiếc điện thoại, người đó dùng chiếc điện thoại này để liên hệ với Viên Ngữ.”Tô Khiết đơn giản nói cho Đường Lăng một câu.“Người kia đưa điện thoại cho Viên Ngữ kiểu gì? Vì sao anh không thấy?” Đường Lăng sửng sốt nhìn Tô Khiết, chẳng lẽ người kia có thể đi xuyên tường sao?“Khả năng lớn nhất là lợi dụng bệnh nhân mang vào.” Tô Khiết vừa nói vừa ngồi xuống nhìn màn hình trước mắt, bắt đầu nhìn băng ghi hình.
Chương 2804
“Cô đi tìm ban lãnh đạo bệnh viện nói chuyện.” Tô Khiết không có thời gian để ý đến bệnh nhân này, nhưng phải công nhận cô ta cũng đủ xui xẻo.
Tô Khiết nhanh chóng đến văn phòng Viên Ngữ, cô cẩn thận tìm trong phòng một lần cũng không phát hiện có gì kì lạ, đương nhiên cũng không thấy cái điện thoại nào.
Tô Khiết đột nhiên dừng lại, mắt đảo qua toàn bộ văn phòng, sau đó đi về phía hồ nước phía trước.
Trong hồ rất sạch, không có gì cả.
Đột nhiên Tô Khiết ngồi xuống, trực tiếp rút ống nước thải ra, ống nước thải nối với đường ống nước.
Vì phía trong có rác và nước bẩn nên phần nối ống nước thải và ống nước cực kỳ bẩn, Tô Khiết không quan tâm đ ến chuyện này, định dùng tay thò vào.
“Để anh.” Nguyễn Hạo thần ngồi xuống cạnh Tô Khiết, lấy ống nước trong tay cô, sau đó lôi rác còn sót lại bên trong đó ra.
Trong số rác còn lưu lại bên trong, Nguyễn Hạo thần tìm ra vài miếng điện thoại vỡ.
Mặc dù Viên Ngữ đập vỡ điện thoại nhưng có một số mảnh vỡ khá lớn, vì đường ống có lưới chặn rác nên những mảnh vỡ lớn đó bị chặn lại.
“Xem ra người kia dùng điện thoại khác để liên hệ với Viên Ngữ.” Tô Khiết nhìn thấy mảnh vỡ điện thoại càng chắc chắn với suy đoán của mình: “Không thể không nói người kia rất lợi hại, có thể khiến Viên Ngữ phải tiêu hủy điện thoại.”
“Đáng tiếc không tìm được sim.” Nguyễn Hạo thần cẩn thận tìm nhưng không thấy sim điện thoại, chắc đã bị trôi vào cống thoát nước.
“Anh cho người đi tìm hiểu xem điện thoại này làm bằng gì, do ai sản xuất nhé? Biết đâu có thêm thông tin hữu ích.” Nguyễn Hạo thần cầm mấy mảnh vỡ điện thoại lên, lấy một tờ giấy bọc lại.
“Từng bước của người kia có thể nói là không chê vào đâu được, em cảm thấy chắc chắn đây không phải là nhãn hiệu phổ biến, rất có thể là chế tạo riêng, sợ không dễ tìm được.” Tô Khiết ý thức được sự lợi hại của người kia, cho nên cô cảm thấy đối phương không có khả năng để lại sơ hở rõ ràng như vậy.
“Vậy tra những chỗ chế tạo riêng, anh không tin không tìm ra được.” Mắt Nguyễn Hạo thần trầm xuống, giọng cũng lạnh đi, anh không tin người kia có thể giấu được tất cả.
“Chúng ta đến phòng giám sát xem băng ghi hình hôm qua xem, nếu em đoán không sai, điện thoại này chắc chắn là do bệnh nhân nào đó mang vào văn phòng đưa cho Viên Ngữ.” Tô Khiết đã tìm thấy điện thoại, đối với điều này càng thêm chắc chắn.
Bây giờ Viên Ngữ đã đập chiếc điện thoại này, vậy cách nhanh nhất chính là tìm ra người đưa chiếc điện thoại này cho Viên Ngữ.
Tô Khiết nhanh chóng đến phòng giám sát, Đường Lăng đang xem băng ghi hình ngày hôm qua, đúng lúc đến đoạn Viên Ngữ khám cho bệnh nhân.
“Mắt anh cũng muốn rơi ra đến nơi rồi mà vẫn chưa có phát hiện gì mới, em tìm được gì rồi sao?” Đường Lăng thấy Tô Khiết đến thì ngồi dậy hoạt động thân thể một chút.
“Hôm qua người kia có đưa cho Viên Ngữ một chiếc điện thoại, người đó dùng chiếc điện thoại này để liên hệ với Viên Ngữ.”
Tô Khiết đơn giản nói cho Đường Lăng một câu.
“Người kia đưa điện thoại cho Viên Ngữ kiểu gì? Vì sao anh không thấy?” Đường Lăng sửng sốt nhìn Tô Khiết, chẳng lẽ người kia có thể đi xuyên tường sao?
“Khả năng lớn nhất là lợi dụng bệnh nhân mang vào.” Tô Khiết vừa nói vừa ngồi xuống nhìn màn hình trước mắt, bắt đầu nhìn băng ghi hình.
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 2804“Cô đi tìm ban lãnh đạo bệnh viện nói chuyện.” Tô Khiết không có thời gian để ý đến bệnh nhân này, nhưng phải công nhận cô ta cũng đủ xui xẻo.Tô Khiết nhanh chóng đến văn phòng Viên Ngữ, cô cẩn thận tìm trong phòng một lần cũng không phát hiện có gì kì lạ, đương nhiên cũng không thấy cái điện thoại nào.Tô Khiết đột nhiên dừng lại, mắt đảo qua toàn bộ văn phòng, sau đó đi về phía hồ nước phía trước.Trong hồ rất sạch, không có gì cả.Đột nhiên Tô Khiết ngồi xuống, trực tiếp rút ống nước thải ra, ống nước thải nối với đường ống nước.Vì phía trong có rác và nước bẩn nên phần nối ống nước thải và ống nước cực kỳ bẩn, Tô Khiết không quan tâm đ ến chuyện này, định dùng tay thò vào.“Để anh.” Nguyễn Hạo thần ngồi xuống cạnh Tô Khiết, lấy ống nước trong tay cô, sau đó lôi rác còn sót lại bên trong đó ra.Trong số rác còn lưu lại bên trong, Nguyễn Hạo thần tìm ra vài miếng điện thoại vỡ.Mặc dù Viên Ngữ đập vỡ điện thoại nhưng có một số mảnh vỡ khá lớn, vì đường ống có lưới chặn rác nên những mảnh vỡ lớn đó bị chặn lại.“Xem ra người kia dùng điện thoại khác để liên hệ với Viên Ngữ.” Tô Khiết nhìn thấy mảnh vỡ điện thoại càng chắc chắn với suy đoán của mình: “Không thể không nói người kia rất lợi hại, có thể khiến Viên Ngữ phải tiêu hủy điện thoại.”“Đáng tiếc không tìm được sim.” Nguyễn Hạo thần cẩn thận tìm nhưng không thấy sim điện thoại, chắc đã bị trôi vào cống thoát nước.“Anh cho người đi tìm hiểu xem điện thoại này làm bằng gì, do ai sản xuất nhé? Biết đâu có thêm thông tin hữu ích.” Nguyễn Hạo thần cầm mấy mảnh vỡ điện thoại lên, lấy một tờ giấy bọc lại.“Từng bước của người kia có thể nói là không chê vào đâu được, em cảm thấy chắc chắn đây không phải là nhãn hiệu phổ biến, rất có thể là chế tạo riêng, sợ không dễ tìm được.” Tô Khiết ý thức được sự lợi hại của người kia, cho nên cô cảm thấy đối phương không có khả năng để lại sơ hở rõ ràng như vậy.“Vậy tra những chỗ chế tạo riêng, anh không tin không tìm ra được.” Mắt Nguyễn Hạo thần trầm xuống, giọng cũng lạnh đi, anh không tin người kia có thể giấu được tất cả.“Chúng ta đến phòng giám sát xem băng ghi hình hôm qua xem, nếu em đoán không sai, điện thoại này chắc chắn là do bệnh nhân nào đó mang vào văn phòng đưa cho Viên Ngữ.” Tô Khiết đã tìm thấy điện thoại, đối với điều này càng thêm chắc chắn.Bây giờ Viên Ngữ đã đập chiếc điện thoại này, vậy cách nhanh nhất chính là tìm ra người đưa chiếc điện thoại này cho Viên Ngữ.Tô Khiết nhanh chóng đến phòng giám sát, Đường Lăng đang xem băng ghi hình ngày hôm qua, đúng lúc đến đoạn Viên Ngữ khám cho bệnh nhân.“Mắt anh cũng muốn rơi ra đến nơi rồi mà vẫn chưa có phát hiện gì mới, em tìm được gì rồi sao?” Đường Lăng thấy Tô Khiết đến thì ngồi dậy hoạt động thân thể một chút.“Hôm qua người kia có đưa cho Viên Ngữ một chiếc điện thoại, người đó dùng chiếc điện thoại này để liên hệ với Viên Ngữ.”Tô Khiết đơn giản nói cho Đường Lăng một câu.“Người kia đưa điện thoại cho Viên Ngữ kiểu gì? Vì sao anh không thấy?” Đường Lăng sửng sốt nhìn Tô Khiết, chẳng lẽ người kia có thể đi xuyên tường sao?“Khả năng lớn nhất là lợi dụng bệnh nhân mang vào.” Tô Khiết vừa nói vừa ngồi xuống nhìn màn hình trước mắt, bắt đầu nhìn băng ghi hình.