Chương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ…
Chương 2805
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 2805“Anh đã quan sát hết tất cả bệnh nhân Viên Ngữ khám hôm qua một lần, không có phát hiện gì.” Đường Lăng không phải không tin Tô Khiết, mà anh thực sự không thấy gì.“Anh tua lại băng ghi hình, em nhìn thử xem.” Đường Lăng biết Tô Khiết ở phương diện này cực kỳ am hiểu, anh không nhìn ra chưa hẳn Khiết Khiết đã không nhìn ra, cho nên Đường Lăng nhanh chóng tua băng ghi hình lại từ đầu.Lúc này Tô Khiết ngồi trước màn hình, đôi mắt cô nhìn thẳng vào băng ghi hình trước mặt, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.Tô Khiết là chuyên gia tâm lý, cho nên lực chú ý của cô đều đặt trên mặt những bệnh nhân kia, cô luôn chú ý đến vẻ mặt những người đó.Đúng như Đường Lăng nói, sau khi cô nhìn tất cả biểu hiện của những bệnh nhân đó thì hoàn toàn không phát hiện ra điều gì bất thường.“Khiết Khiết, em cũng không phát hiện ra chuyện gì sao? Xem ra anh không phải quá vô dụng.” Hôm nay Đường Lăng đã chịu quá nhiều đả kích đến nỗi cũng tự hoài nghi bản thân mình.“Quay lại một lần nữa, mỗi bệnh nhân đều quay lại một lần.” Tô Khiết phân tích người kia thông qua bệnh nhân để đưa điện thoại cho Viên Ngữ, không phát hiện gì cũng không chứng minh được không có vấn đề.Rất có thể cô không để ý đến chuyện gì đó, có thể cô không chú ý đến chi tiết nào đó, đôi khi một chi tiết nhỏ cũng có thể thay đổi rất nhiều chuyện.Lúc trước cô đã có suy nghĩ người phía sau kia rất thông minh, rất có thể hắn sẽ tìm một lý do thích hợp để khiến người mang đồ cho hắn cảm giác đó là một chuyện rất bình thường.Nếu như vậy, người đưa đồ cho hắn sẽ không lộ ra biểu hiện gì quá khác lạ.“Được.” Đường Lăng cũng không hỏi nhiều, cũng không nói thêm gì, theo ý của Tô Khiết tua băng ghi hình lại từ đầu.Tô Khiết vẫn như cũ không nháy mắt nhìn chằm chằm màn hình, tiếp tục quan sát kỹ, chỉ là lần này Tô Khiết không quan sát lại nét mặt bệnh nhân, lần này cô quan sát tất cả những chi tiết nhỏ.Đường Lăng giúp cô tua băng ghi hình, bỏ qua thời gian những bệnh nhân ngồi trong phòng làm việc Viên Ngữ, chỉ tua đến lúc những bệnh nhân ra vào văn phòng.Đường Lăng đã xem mấy lần nên điều chỉnh băng ghi hình hết sức thành thạo.“Dừng một chút.” Lúc Tô Khiết nhìn một bệnh nhân ra khỏi phòng Viên Ngữ thì hô một tiếng.Tô Khiết vừa nói, Đường Lăng liền dừng hình ảnh lại.“Sao vậy? Có vấn đề gì sao? Người này nhìn rất bình thường mà.” Đường Lăng cẩn thận nhìn người trên màn hình, không phát hiện ra điều gì khác lạ.“Trong tay anh ta không có điện thoại, nhưng lúc anh ta đi vào trong tay có cầm một cái điện thoại di động.” Tô Khiết không chú ý đến nét mặt người đó, nét mặt người này hoàn toàn tự nhiên, không có chút gì đáng nghi.“Thật sao?” Đường Lăng ngẩn người, sau đó nhanh chóng tua lại băng ghi hình, quả nhiên thấy lúc bệnh nhân này đi vào trong tai trái có cầm một chiếc điện thoại.“Có thể bỏ vào trong túi mà, anh ta mặc áo khoác, chuyện như vậy cũng là bình thường, nhưng cũng không phải chỉ có mình anh ta, tại sao em lại cảm thấy anh ta có vấn đề?” Đường Lăng không phải không tin Tô Khiết, mà là khách quan phân tích.Đường Lăng điều chỉnh lại lúc bệnh nhân này đi ra khỏi văn phòng Viên Ngữ: “Túi áo bên trái anh ta hơi trùng xuống, cho nên có thể điện thoại anh ta bỏ vào túi.”Tô Khiết không giải thích mà điều chỉnh một góc khác trong camera, trong video, người kia đứng quay lưng lại với bọn họ nhưng vẫn có thể nhìn rõ túi áo của anh ta.
Chương 2805
“Anh đã quan sát hết tất cả bệnh nhân Viên Ngữ khám hôm qua một lần, không có phát hiện gì.” Đường Lăng không phải không tin Tô Khiết, mà anh thực sự không thấy gì.
“Anh tua lại băng ghi hình, em nhìn thử xem.” Đường Lăng biết Tô Khiết ở phương diện này cực kỳ am hiểu, anh không nhìn ra chưa hẳn Khiết Khiết đã không nhìn ra, cho nên Đường Lăng nhanh chóng tua băng ghi hình lại từ đầu.
Lúc này Tô Khiết ngồi trước màn hình, đôi mắt cô nhìn thẳng vào băng ghi hình trước mặt, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.
Tô Khiết là chuyên gia tâm lý, cho nên lực chú ý của cô đều đặt trên mặt những bệnh nhân kia, cô luôn chú ý đến vẻ mặt những người đó.
Đúng như Đường Lăng nói, sau khi cô nhìn tất cả biểu hiện của những bệnh nhân đó thì hoàn toàn không phát hiện ra điều gì bất thường.
“Khiết Khiết, em cũng không phát hiện ra chuyện gì sao? Xem ra anh không phải quá vô dụng.” Hôm nay Đường Lăng đã chịu quá nhiều đả kích đến nỗi cũng tự hoài nghi bản thân mình.
“Quay lại một lần nữa, mỗi bệnh nhân đều quay lại một lần.” Tô Khiết phân tích người kia thông qua bệnh nhân để đưa điện thoại cho Viên Ngữ, không phát hiện gì cũng không chứng minh được không có vấn đề.
Rất có thể cô không để ý đến chuyện gì đó, có thể cô không chú ý đến chi tiết nào đó, đôi khi một chi tiết nhỏ cũng có thể thay đổi rất nhiều chuyện.
Lúc trước cô đã có suy nghĩ người phía sau kia rất thông minh, rất có thể hắn sẽ tìm một lý do thích hợp để khiến người mang đồ cho hắn cảm giác đó là một chuyện rất bình thường.
Nếu như vậy, người đưa đồ cho hắn sẽ không lộ ra biểu hiện gì quá khác lạ.
“Được.” Đường Lăng cũng không hỏi nhiều, cũng không nói thêm gì, theo ý của Tô Khiết tua băng ghi hình lại từ đầu.
Tô Khiết vẫn như cũ không nháy mắt nhìn chằm chằm màn hình, tiếp tục quan sát kỹ, chỉ là lần này Tô Khiết không quan sát lại nét mặt bệnh nhân, lần này cô quan sát tất cả những chi tiết nhỏ.
Đường Lăng giúp cô tua băng ghi hình, bỏ qua thời gian những bệnh nhân ngồi trong phòng làm việc Viên Ngữ, chỉ tua đến lúc những bệnh nhân ra vào văn phòng.
Đường Lăng đã xem mấy lần nên điều chỉnh băng ghi hình hết sức thành thạo.
“Dừng một chút.” Lúc Tô Khiết nhìn một bệnh nhân ra khỏi phòng Viên Ngữ thì hô một tiếng.
Tô Khiết vừa nói, Đường Lăng liền dừng hình ảnh lại.
“Sao vậy? Có vấn đề gì sao? Người này nhìn rất bình thường mà.” Đường Lăng cẩn thận nhìn người trên màn hình, không phát hiện ra điều gì khác lạ.
“Trong tay anh ta không có điện thoại, nhưng lúc anh ta đi vào trong tay có cầm một cái điện thoại di động.” Tô Khiết không chú ý đến nét mặt người đó, nét mặt người này hoàn toàn tự nhiên, không có chút gì đáng nghi.
“Thật sao?” Đường Lăng ngẩn người, sau đó nhanh chóng tua lại băng ghi hình, quả nhiên thấy lúc bệnh nhân này đi vào trong tai trái có cầm một chiếc điện thoại.
“Có thể bỏ vào trong túi mà, anh ta mặc áo khoác, chuyện như vậy cũng là bình thường, nhưng cũng không phải chỉ có mình anh ta, tại sao em lại cảm thấy anh ta có vấn đề?” Đường Lăng không phải không tin Tô Khiết, mà là khách quan phân tích.
Đường Lăng điều chỉnh lại lúc bệnh nhân này đi ra khỏi văn phòng Viên Ngữ: “Túi áo bên trái anh ta hơi trùng xuống, cho nên có thể điện thoại anh ta bỏ vào túi.”
Tô Khiết không giải thích mà điều chỉnh một góc khác trong camera, trong video, người kia đứng quay lưng lại với bọn họ nhưng vẫn có thể nhìn rõ túi áo của anh ta.
Cô Vợ Câm Quá Bá ĐạoTác giả: Hạ Tư ThuầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Ở khách sạn Long Châu, khách sạn cao cấp nhất sang trọng nhất ở thành phố A. Phòng 2211, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ nằm ở trên giường, màu đỏ tươi đẹp như lửa đỏ kèm theo làn da trắng tựa tuyết, phong thái hoàn toàn tự nhiên, giống như có thể lập tức hút hồn phách của người ta ra vậy. Người phụ nữ trên giường từ từ mở mắt, cảm giác trong thân thể khác thường khiến cô liền biến sắc. Cô bị người ta bỏ thuốc à? Mà điều càng làm cho cô kinh hãi hơn là lúc này có một người đang đứng ở trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. “Cô tỉnh rồi à? Vậy thì bắt đầu đi.” Người đàn ông đứng ở trước giường cười thâm hiểm và tiến lại gần cô. Trong phòng khách có một người phụ nữ đeo khẩu trang và kính đen che kín mặt đứng ở cửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô trên giường với vẻ lạnh lùng tà ác giống như rắn độc. Tô Khiết híp mắt lại khi đối diện với ánh mắt như rắn độc kia. Người phụ nữ này là ai? Là người cô quen biết sao? Tô Khiết nhìn ra được, người phụ nữ che kín mặt này mới là chủ… Chương 2805“Anh đã quan sát hết tất cả bệnh nhân Viên Ngữ khám hôm qua một lần, không có phát hiện gì.” Đường Lăng không phải không tin Tô Khiết, mà anh thực sự không thấy gì.“Anh tua lại băng ghi hình, em nhìn thử xem.” Đường Lăng biết Tô Khiết ở phương diện này cực kỳ am hiểu, anh không nhìn ra chưa hẳn Khiết Khiết đã không nhìn ra, cho nên Đường Lăng nhanh chóng tua băng ghi hình lại từ đầu.Lúc này Tô Khiết ngồi trước màn hình, đôi mắt cô nhìn thẳng vào băng ghi hình trước mặt, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.Tô Khiết là chuyên gia tâm lý, cho nên lực chú ý của cô đều đặt trên mặt những bệnh nhân kia, cô luôn chú ý đến vẻ mặt những người đó.Đúng như Đường Lăng nói, sau khi cô nhìn tất cả biểu hiện của những bệnh nhân đó thì hoàn toàn không phát hiện ra điều gì bất thường.“Khiết Khiết, em cũng không phát hiện ra chuyện gì sao? Xem ra anh không phải quá vô dụng.” Hôm nay Đường Lăng đã chịu quá nhiều đả kích đến nỗi cũng tự hoài nghi bản thân mình.“Quay lại một lần nữa, mỗi bệnh nhân đều quay lại một lần.” Tô Khiết phân tích người kia thông qua bệnh nhân để đưa điện thoại cho Viên Ngữ, không phát hiện gì cũng không chứng minh được không có vấn đề.Rất có thể cô không để ý đến chuyện gì đó, có thể cô không chú ý đến chi tiết nào đó, đôi khi một chi tiết nhỏ cũng có thể thay đổi rất nhiều chuyện.Lúc trước cô đã có suy nghĩ người phía sau kia rất thông minh, rất có thể hắn sẽ tìm một lý do thích hợp để khiến người mang đồ cho hắn cảm giác đó là một chuyện rất bình thường.Nếu như vậy, người đưa đồ cho hắn sẽ không lộ ra biểu hiện gì quá khác lạ.“Được.” Đường Lăng cũng không hỏi nhiều, cũng không nói thêm gì, theo ý của Tô Khiết tua băng ghi hình lại từ đầu.Tô Khiết vẫn như cũ không nháy mắt nhìn chằm chằm màn hình, tiếp tục quan sát kỹ, chỉ là lần này Tô Khiết không quan sát lại nét mặt bệnh nhân, lần này cô quan sát tất cả những chi tiết nhỏ.Đường Lăng giúp cô tua băng ghi hình, bỏ qua thời gian những bệnh nhân ngồi trong phòng làm việc Viên Ngữ, chỉ tua đến lúc những bệnh nhân ra vào văn phòng.Đường Lăng đã xem mấy lần nên điều chỉnh băng ghi hình hết sức thành thạo.“Dừng một chút.” Lúc Tô Khiết nhìn một bệnh nhân ra khỏi phòng Viên Ngữ thì hô một tiếng.Tô Khiết vừa nói, Đường Lăng liền dừng hình ảnh lại.“Sao vậy? Có vấn đề gì sao? Người này nhìn rất bình thường mà.” Đường Lăng cẩn thận nhìn người trên màn hình, không phát hiện ra điều gì khác lạ.“Trong tay anh ta không có điện thoại, nhưng lúc anh ta đi vào trong tay có cầm một cái điện thoại di động.” Tô Khiết không chú ý đến nét mặt người đó, nét mặt người này hoàn toàn tự nhiên, không có chút gì đáng nghi.“Thật sao?” Đường Lăng ngẩn người, sau đó nhanh chóng tua lại băng ghi hình, quả nhiên thấy lúc bệnh nhân này đi vào trong tai trái có cầm một chiếc điện thoại.“Có thể bỏ vào trong túi mà, anh ta mặc áo khoác, chuyện như vậy cũng là bình thường, nhưng cũng không phải chỉ có mình anh ta, tại sao em lại cảm thấy anh ta có vấn đề?” Đường Lăng không phải không tin Tô Khiết, mà là khách quan phân tích.Đường Lăng điều chỉnh lại lúc bệnh nhân này đi ra khỏi văn phòng Viên Ngữ: “Túi áo bên trái anh ta hơi trùng xuống, cho nên có thể điện thoại anh ta bỏ vào túi.”Tô Khiết không giải thích mà điều chỉnh một góc khác trong camera, trong video, người kia đứng quay lưng lại với bọn họ nhưng vẫn có thể nhìn rõ túi áo của anh ta.