“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 75: Chương 75
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Bây giờ Hoàng Giang Hồng cảm thấy rằng, ngoại trừ bức chữ này, mọi thứ khác đều là vẽ bậy, baogồm cả bức chữ vừa rồi của Hoàng Ngọc Hài, bức chữ của hắn còn lâu mới có thể so sánh được.Hoàng Ngọc Hải như muốn hộc máu,niềm vui sướng của hắn ta chỉ thoáng qua chưa đầy một giây thì anh ta đã bị dội một gáo nước lạnh.Hắn không ngừng hít sâu, thần sắc biến ảo, âm trầm bất định, ánh mắt lơ đãng rơi vào bút tích phía dưới bức chữ, “Tống gia, Sở Trần.”Hoàng Ngọc Hải nháy mắt cảmgiác như bị sét đánh ngang tai, bất động không nhúc nhích.Thế mà lại là hắn!Hoàng Ngọc Hải đã phong bế chuyện xảy ra ờ quán bar Thiên Hàovào đêm qua, không ai sẽ dám nói ra, nhưng mà dù gì chuyện xảy ra đã khắc sâu trong tâm trí hắn.Sau khi quỳ xuống xấu hổ, đến ngay cả ý nghĩ muốn trả thù cũng phải dập tắt, bởi vì hắn không biết lai lịch của môn phái bí ẩn phía sau Sở Trần,dưới tình huống không nắm chắccó thể đốiphó với Sở Trầnthì hắn không dám đi trả thù.Hắn đã gọi điện cho Diệp Thiếu Hoàng để tiết lộ tung tích của Sờ Trần, hắn là muốn lợi dụng tay chân của Diệp Thiếu Hoàng để biết được toàn bộ thực lực của Sở Trần, nhưng làm cho hắn phải thất vọng là Diệp Thiếu Hoàng nửa điểm động tĩnh cũng không có.Mà Sờ Trần, như thể bóng ma cuốn lấy hắnvậy, giờ đây lại xuất hiện ở trước mặt hắn trong hoàn cảnh này càng khiến sự tức giận của hắn tăng lên.Bức chữ này không ngợ là lại từ tay Sở Trần viết ra.Mặc dù bức chữ mà Hoàng Ngọc Hảilấy ra là do trưởng bối trong sư môn ban tặng, thế nhưng về phần giám định và thưởng thức hắn vẫn là có chút mắt nhìn.“Tống gia, Sở Trần?”Lúc này Hoàng Giang Hồng cũng nhìn thấy bốn chữ này, không khỏi sửng sốt.“Người nhà họ Tống, sao lại họ Sở?”“ông nội, Sở Trần này là con rể ở nhà họ Tống”Hoàng Ngọc Hải dừng lại một lúc, bổ sung thêm, “Tên này nổi tiếng ngu ngốc ở Thiền Thành, bức chữ này chưa chắc đã từ trong tay hắn viết ra.”Hoàng Ngọc Hải ánh mắt hơi sáng lên.Nhất định là như vậy.Để trở mình khởi thế, chắc hẳnSỞ Trầnđã mua một bức chữ với giá cao, giống như hắn là nhờ các vị trưởng bối trong sư mônđưa cho, có lẽ Sở Trần cũng đã làm như vậy.Đôi mắt của Hoàng Giang Hồng nheo lại.Thiền Thành tiểu ngốc tử, con rể ở nhờ?“Bức chữ này, không thể nghi ngờ là vô cùng tốt, nhưng thân phận của Sở Trầnchỉ sợ không đủ tư cách để treo lên.” Hoàng Ngọc Hảinhịn không được nói thêm một câu.Hoàng Giang Hồng nhìn Hoàng Ngọc Hải.Hoàng Ngọc Hải có chút chột dạ, vội vàng gục đầu xuống, bộ dáng cung kính nghe.“Ông nội đã nói rồi con cháu nhà họ Hoàng chúng ta không cần phải quá khiêm tốn.”Hoàng Giang Hồng nói, “Nhưng mà, con cháu nhà họ Hoàng, khi làm bất cứ chuyện gì cũng phải có chuẩn tắc.Người giỏi nhất sẽ giành được chiến thắng, ông không thấy bức thư pháp thứ hai nào viết tốt hơn so với bức của Sở Trần.Trước khi có bức thư pháp viết hay hơn Sở Trần xuất hiện, bất kể thân phận của cậu talà gì, bức củaSỞ Trần sẽ được chọn là ‘Thanh’.”“Vâng, con đã rõ thưa ông nội!”Hoàng Ngọc Hải vội vàng gật đầu, “Con đã biết sai.”Sở Trần không biết, những chữ hắn viết ra đã được lão gia tử của nhà họ Hoàng nhìn trúng.Lúc này, hắn đã cùng Tống Nhan đến nhà hàng Điểm Tụ Lâu.Đây là một nhà hàng danh tiếng lâu năm ở Thiền Thành.“Sở Trần, anh một đường cứ hí hoáy dùng điện thoại làm gì vậy?”Tống Nhan không khỏi tò mò hỏi, cô chưa từng thấy Sở Trần nghịch điện thoại di động bao giờ.Sở Trần nói, “Anh đang cùng với Diệp Thiếu Hoàng tâm sự, để xem liệu chúng ta có thể khôi phục dự án hợp tác ba bên hay không.Anhthấy được cha em rấtcoi trọng dự án này.”Tống Nhan, “Ngậm miệng đi.”
Bây giờ Hoàng Giang Hồng cảm thấy rằng, ngoại trừ bức chữ này, mọi thứ khác đều là vẽ bậy, bao
gồm cả bức chữ vừa rồi của Hoàng Ngọc Hài, bức chữ của hắn còn lâu mới có thể so sánh được.
Hoàng Ngọc Hải như muốn hộc máu,niềm vui sướng của hắn ta chỉ thoáng qua chưa đầy một giây thì anh ta đã bị dội một gáo nước lạnh.
Hắn không ngừng hít sâu, thần sắc biến ảo, âm trầm bất định, ánh mắt lơ đãng rơi vào bút tích phía dưới bức chữ, “Tống gia, Sở Trần.
”
Hoàng Ngọc Hải nháy mắt cảm
giác như bị sét đánh ngang tai, bất động không nhúc nhích.
Thế mà lại là hắn!
Hoàng Ngọc Hải đã phong bế chuyện xảy ra ờ quán bar Thiên Hàovào đêm qua, không ai sẽ dám nói ra, nhưng mà dù gì chuyện xảy ra đã khắc sâu trong tâm trí hắn.
Sau khi quỳ xuống xấu hổ, đến ngay cả ý nghĩ muốn trả thù cũng phải dập tắt, bởi vì hắn không biết lai lịch của môn phái bí ẩn phía sau Sở Trần,dưới tình huống không nắm chắccó thể đối
phó với Sở Trầnthì hắn không dám đi trả thù.
Hắn đã gọi điện cho Diệp Thiếu Hoàng để tiết lộ tung tích của Sờ Trần, hắn là muốn lợi dụng tay chân của Diệp Thiếu Hoàng để biết được toàn bộ thực lực của Sở Trần, nhưng làm cho hắn phải thất vọng là Diệp Thiếu Hoàng nửa điểm động tĩnh cũng không có.
Mà Sờ Trần, như thể bóng ma cuốn lấy hắnvậy, giờ đây lại xuất hiện ở trước mặt hắn trong hoàn cảnh này càng khiến sự tức giận của hắn tăng lên.
Bức chữ này không ngợ là lại từ tay Sở Trần viết ra.
Mặc dù bức chữ mà Hoàng Ngọc Hảilấy ra là do trưởng bối trong sư môn ban tặng, thế nhưng về phần giám định và thưởng thức hắn vẫn là có chút mắt nhìn.
“Tống gia, Sở Trần?”
Lúc này Hoàng Giang Hồng cũng nhìn thấy bốn chữ này, không khỏi sửng sốt.
“Người nhà họ Tống, sao lại họ Sở?”
“ông nội, Sở Trần này là con rể ở nhà họ Tống”
Hoàng Ngọc Hải dừng lại một lúc, bổ sung thêm, “Tên này nổi tiếng ngu ngốc ở Thiền Thành, bức chữ này chưa chắc đã từ trong tay hắn viết ra.
”
Hoàng Ngọc Hải ánh mắt hơi sáng lên.
Nhất định là như vậy.
Để trở mình khởi thế, chắc hẳnSỞ Trầnđã mua một bức chữ với giá cao, giống như hắn là nhờ các vị trưởng bối trong sư môn
đưa cho, có lẽ Sở Trần cũng đã làm như vậy.
Đôi mắt của Hoàng Giang Hồng nheo lại.
Thiền Thành tiểu ngốc tử, con rể ở nhờ?
“Bức chữ này, không thể nghi ngờ là vô cùng tốt, nhưng thân phận của Sở Trầnchỉ sợ không đủ tư cách để treo lên.
” Hoàng Ngọc Hảinhịn không được nói thêm một câu.
Hoàng Giang Hồng nhìn Hoàng Ngọc Hải.
Hoàng Ngọc Hải có chút chột dạ, vội vàng gục đầu xuống, bộ dáng cung kính nghe.
“Ông nội đã nói rồi con cháu nhà họ Hoàng chúng ta không cần phải quá khiêm tốn.
”
Hoàng Giang Hồng nói, “Nhưng mà, con cháu nhà họ Hoàng, khi làm bất cứ chuyện gì cũng phải có chuẩn tắc.
Người giỏi nhất sẽ giành được chiến thắng, ông không thấy bức thư pháp thứ hai nào viết tốt hơn so với bức của Sở Trần.
Trước khi có bức thư pháp viết hay hơn Sở Trần xuất hiện, bất kể thân phận của cậu ta
là gì, bức củaSỞ Trần sẽ được chọn là ‘Thanh’.
”
“Vâng, con đã rõ thưa ông nội!”
Hoàng Ngọc Hải vội vàng gật đầu, “Con đã biết sai.
”
Sở Trần không biết, những chữ hắn viết ra đã được lão gia tử của nhà họ Hoàng nhìn trúng.
Lúc này, hắn đã cùng Tống Nhan đến nhà hàng Điểm Tụ Lâu.
Đây là một nhà hàng danh tiếng lâu năm ở Thiền Thành.
“Sở Trần, anh một đường cứ hí hoáy dùng điện thoại làm gì vậy?”
Tống Nhan không khỏi tò mò hỏi, cô chưa từng thấy Sở Trần nghịch điện thoại di động bao giờ.
Sở Trần nói, “Anh đang cùng với Diệp Thiếu Hoàng tâm sự, để xem liệu chúng ta có thể khôi phục dự án hợp tác ba bên hay không.
Anhthấy được cha em rất
coi trọng dự án này.
”
Tống Nhan, “Ngậm miệng đi.
”
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Bây giờ Hoàng Giang Hồng cảm thấy rằng, ngoại trừ bức chữ này, mọi thứ khác đều là vẽ bậy, baogồm cả bức chữ vừa rồi của Hoàng Ngọc Hài, bức chữ của hắn còn lâu mới có thể so sánh được.Hoàng Ngọc Hải như muốn hộc máu,niềm vui sướng của hắn ta chỉ thoáng qua chưa đầy một giây thì anh ta đã bị dội một gáo nước lạnh.Hắn không ngừng hít sâu, thần sắc biến ảo, âm trầm bất định, ánh mắt lơ đãng rơi vào bút tích phía dưới bức chữ, “Tống gia, Sở Trần.”Hoàng Ngọc Hải nháy mắt cảmgiác như bị sét đánh ngang tai, bất động không nhúc nhích.Thế mà lại là hắn!Hoàng Ngọc Hải đã phong bế chuyện xảy ra ờ quán bar Thiên Hàovào đêm qua, không ai sẽ dám nói ra, nhưng mà dù gì chuyện xảy ra đã khắc sâu trong tâm trí hắn.Sau khi quỳ xuống xấu hổ, đến ngay cả ý nghĩ muốn trả thù cũng phải dập tắt, bởi vì hắn không biết lai lịch của môn phái bí ẩn phía sau Sở Trần,dưới tình huống không nắm chắccó thể đốiphó với Sở Trầnthì hắn không dám đi trả thù.Hắn đã gọi điện cho Diệp Thiếu Hoàng để tiết lộ tung tích của Sờ Trần, hắn là muốn lợi dụng tay chân của Diệp Thiếu Hoàng để biết được toàn bộ thực lực của Sở Trần, nhưng làm cho hắn phải thất vọng là Diệp Thiếu Hoàng nửa điểm động tĩnh cũng không có.Mà Sờ Trần, như thể bóng ma cuốn lấy hắnvậy, giờ đây lại xuất hiện ở trước mặt hắn trong hoàn cảnh này càng khiến sự tức giận của hắn tăng lên.Bức chữ này không ngợ là lại từ tay Sở Trần viết ra.Mặc dù bức chữ mà Hoàng Ngọc Hảilấy ra là do trưởng bối trong sư môn ban tặng, thế nhưng về phần giám định và thưởng thức hắn vẫn là có chút mắt nhìn.“Tống gia, Sở Trần?”Lúc này Hoàng Giang Hồng cũng nhìn thấy bốn chữ này, không khỏi sửng sốt.“Người nhà họ Tống, sao lại họ Sở?”“ông nội, Sở Trần này là con rể ở nhà họ Tống”Hoàng Ngọc Hải dừng lại một lúc, bổ sung thêm, “Tên này nổi tiếng ngu ngốc ở Thiền Thành, bức chữ này chưa chắc đã từ trong tay hắn viết ra.”Hoàng Ngọc Hải ánh mắt hơi sáng lên.Nhất định là như vậy.Để trở mình khởi thế, chắc hẳnSỞ Trầnđã mua một bức chữ với giá cao, giống như hắn là nhờ các vị trưởng bối trong sư mônđưa cho, có lẽ Sở Trần cũng đã làm như vậy.Đôi mắt của Hoàng Giang Hồng nheo lại.Thiền Thành tiểu ngốc tử, con rể ở nhờ?“Bức chữ này, không thể nghi ngờ là vô cùng tốt, nhưng thân phận của Sở Trầnchỉ sợ không đủ tư cách để treo lên.” Hoàng Ngọc Hảinhịn không được nói thêm một câu.Hoàng Giang Hồng nhìn Hoàng Ngọc Hải.Hoàng Ngọc Hải có chút chột dạ, vội vàng gục đầu xuống, bộ dáng cung kính nghe.“Ông nội đã nói rồi con cháu nhà họ Hoàng chúng ta không cần phải quá khiêm tốn.”Hoàng Giang Hồng nói, “Nhưng mà, con cháu nhà họ Hoàng, khi làm bất cứ chuyện gì cũng phải có chuẩn tắc.Người giỏi nhất sẽ giành được chiến thắng, ông không thấy bức thư pháp thứ hai nào viết tốt hơn so với bức của Sở Trần.Trước khi có bức thư pháp viết hay hơn Sở Trần xuất hiện, bất kể thân phận của cậu talà gì, bức củaSỞ Trần sẽ được chọn là ‘Thanh’.”“Vâng, con đã rõ thưa ông nội!”Hoàng Ngọc Hải vội vàng gật đầu, “Con đã biết sai.”Sở Trần không biết, những chữ hắn viết ra đã được lão gia tử của nhà họ Hoàng nhìn trúng.Lúc này, hắn đã cùng Tống Nhan đến nhà hàng Điểm Tụ Lâu.Đây là một nhà hàng danh tiếng lâu năm ở Thiền Thành.“Sở Trần, anh một đường cứ hí hoáy dùng điện thoại làm gì vậy?”Tống Nhan không khỏi tò mò hỏi, cô chưa từng thấy Sở Trần nghịch điện thoại di động bao giờ.Sở Trần nói, “Anh đang cùng với Diệp Thiếu Hoàng tâm sự, để xem liệu chúng ta có thể khôi phục dự án hợp tác ba bên hay không.Anhthấy được cha em rấtcoi trọng dự án này.”Tống Nhan, “Ngậm miệng đi.”