Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 78: Chương 78

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Phản ứng của nhà họ Hạ trước tin đồn này là điều khiến cô lo lắng nhất.“Anh Bắc, bị những tên đồng trang lứa giễu cợt, anh sẽ không có cách nào, nhưng mà anh sẽ khôngthiếu kinh nghiệm đối phó với lão gia tử đi?” Sở Trần hỏi.“Hừ, tôi đã nói thẳng với lão gia tử, trong vòng một tháng sẽ thành lập công ty dược phẩm Bắc Trần.Trong vòng ba tháng, Bắc Trần nhất định sẽ tiến vào thị trường Thiền Thành.”Hạ Bắc nói tiếp, “Tôi còn ờ trước mặt lão gia hung hăng khen ngợi cậu, nói cậu là người tài giỏi, có thể trọng dụng, Tiểu Trần, đừng có để tôi phải mất mặt trước mặtlão gia tử.”Vừa dứt lời, sắc mặt Tống Nhan đã không khỏi đại biến.Trong vòng ba tháng.đánh thẳng vào thị trường Thiền Thành.“Đây thực sự là một thử thách.”Ánh mắt Hạ Ngôn Hoan lộ ra vẻ phấn khích, hắn thích thú như là với cảm giác đang tung tăng trong các trung tâm mua sắm, “Tiểu thưTống Nhan, cô nghĩ thế nào?”Tống Nhan liếc nhìn cuốn sổ kếhoạch trên tay mình, ánh mắt lóe lên tia kiên định.Sau khi đã chắc chắn, liền gật đầu.“Tốt rồi!”Sở Trần mỉm cười, “Anh Bắc, anh có một người chú tư linh hoạt và cơ trí, tôi có một người vợ thông minh và đảm đang.Hai chúng ta song kiếm hợp bích chắc chắn sẽ làm cho chế dượcBắc Trần tỏa sáng rực rỡ.”Hạ Bắc cười haha.xúc động cầm taySỞ Trần, “Tôi đã sớm nói rồi, thiếu gia thứ ba nhà họ Hạ và con rể thứ ba nhà họ Tống nhấtđịnh là một sự kết hợp hoàn hảo.”Hạ Ngôn Hoan,”…”Tống Nhan,Đây tuyệt đối là tổ hợp kết hợp không biết xấu hổ với nhau.Trong phòng chung, Hạ Ngôn HoancùngTống Nhan đã nói chuyện cặn kẽ về việc triển khai các công việc sắp tới, từ vị trí vàn phòng đến sản phẩm đầu tiên sẽ tung ra thị trường đều đã lên kế hoạch chi tiết.Sở Trần và Hạ Bắc uống trà và ăn điểm tâm với nhau.Trong bệnh viện Nhân dân Thiền Thành.Tống Khánh Bằng như tắm mình trong gió xuân, trên môi mang theo nụ cười, tay cầm bó hoa tươi.Diệp thiếu giatự mình gọi điện trực tiếp cho hắn tới gặp anh ấy để thảo luận về các vấn đề hợp tác.Điều này khiến Tống Khánh Bằngcó cảm giác vui sướng đếnhồi hộp.Hắn không thể chờ đợi được liền vội vàng chạy qua.Đẩy cửa phòng bệnh ra, Tống Khánh Bằngba chân bốn cẳng chạy tới vội vàng chào hỏi, “Diệp Thiếu gia, ngài đã cảm thấy khá hơn chút nào chưa?”Diệp Thiếu Hoàng nhìn Tống Khánh Bằng, trong mắt chợt lóe lên một tia lạnh lùng, “Mày thực sự hy vọng tao tốt lên hay vẫn là không tốt đi?”Tống Khánh Bằngbỗng nhiênnhư bị dội một chậu nước lạnh xuống đầu, toàn thân vô ý thức giật bắn mình, hắn vội vàng nở nụ cười làm lảnh,” Đương nhiên tôi hy vọng Diệp Thiếu ngài sớm khỏe lại.”“Cũng chưa chắc đâu.”Bên cạnh, Diệp Mẫu nhìn chằm chằm Tống Khánh Bằng lạnh lùng và nghiêm nghị, “Tôi nghe nói sáng nay, cậu bị một con rắn nhỏ màu đen cắn,đau đớn đến lăn lộn trên mặt đất, hiện tại thì sao, không phảicậu lại đã bình an vô sự rồi.Nọc rắn đối với nhà họ Tống của cậu thật không đángnhắc tới mà.”Tống Khánh Bằng sắc mặt đột nhiên trở nên đại biến, đồng tử mờ to đến cực điểm, toàn thân run lên, lui về phía sau hai bước, “Diệp Thiếu, ngàingàn vạn lần không được nghe lời của tên ngốcSỞ đó nói.Tôi đã gặp phải con rắn đen vào sáng nay, nhưng nó chỉ cắn vào quần áo của tôi… Nhất định làSỞ Trần thấy Diệp Thiếu Hoàng chuẩn bị hợp tác với nhà chúng ta cho nên cố tinh khích bác, ly gián để gây mất hòa.”

Phản ứng của nhà họ Hạ trước tin đồn này là điều khiến cô lo lắng nhất.

“Anh Bắc, bị những tên đồng trang lứa giễu cợt, anh sẽ không có cách nào, nhưng mà anh sẽ khôngthiếu kinh nghiệm đối phó với lão gia tử đi?” Sở Trần hỏi.

“Hừ, tôi đã nói thẳng với lão gia tử, trong vòng một tháng sẽ thành lập công ty dược phẩm Bắc Trần.

Trong vòng ba tháng, Bắc Trần nhất định sẽ tiến vào thị trường Thiền Thành.”

Hạ Bắc nói tiếp, “Tôi còn ờ trước mặt lão gia hung hăng khen ngợi cậu, nói cậu là người tài giỏi, có thể trọng dụng, Tiểu Trần, đừng có để tôi phải mất mặt trước mặt

lão gia tử.”

Vừa dứt lời, sắc mặt Tống Nhan đã không khỏi đại biến.

Trong vòng ba tháng.đánh thẳng vào thị trường Thiền Thành.

“Đây thực sự là một thử thách.”

Ánh mắt Hạ Ngôn Hoan lộ ra vẻ phấn khích, hắn thích thú như là với cảm giác đang tung tăng trong các trung tâm mua sắm, “Tiểu thưTống Nhan, cô nghĩ thế nào?”

Tống Nhan liếc nhìn cuốn sổ kế

hoạch trên tay mình, ánh mắt lóe lên tia kiên định.

Sau khi đã chắc chắn, liền gật đầu.

“Tốt rồi!”

Sở Trần mỉm cười, “Anh Bắc, anh có một người chú tư linh hoạt và cơ trí, tôi có một người vợ thông minh và đảm đang.

Hai chúng ta song kiếm hợp bích chắc chắn sẽ làm cho chế dượcBắc Trần tỏa sáng rực rỡ.”

Hạ Bắc cười haha.xúc động cầm taySỞ Trần, “Tôi đã sớm nói rồi, thiếu gia thứ ba nhà họ Hạ và con rể thứ ba nhà họ Tống nhất

định là một sự kết hợp hoàn hảo.”

Hạ Ngôn Hoan,”…”

Tống Nhan,

Đây tuyệt đối là tổ hợp kết hợp không biết xấu hổ với nhau.

Trong phòng chung, Hạ Ngôn HoancùngTống Nhan đã nói chuyện cặn kẽ về việc triển khai các công việc sắp tới, từ vị trí vàn phòng đến sản phẩm đầu tiên sẽ tung ra thị trường đều đã lên kế hoạch chi tiết.

Sở Trần và Hạ Bắc uống trà và ăn điểm tâm với nhau.

Trong bệnh viện Nhân dân Thiền Thành.

Tống Khánh Bằng như tắm mình trong gió xuân, trên môi mang theo nụ cười, tay cầm bó hoa tươi.

Diệp thiếu giatự mình gọi điện trực tiếp cho hắn tới gặp anh ấy để thảo luận về các vấn đề hợp tác.

Điều này khiến Tống Khánh Bằngcó cảm giác vui sướng đến

hồi hộp.

Hắn không thể chờ đợi được liền vội vàng chạy qua.

Đẩy cửa phòng bệnh ra, Tống Khánh Bằngba chân bốn cẳng chạy tới vội vàng chào hỏi, “Diệp Thiếu gia, ngài đã cảm thấy khá hơn chút nào chưa?”

Diệp Thiếu Hoàng nhìn Tống Khánh Bằng, trong mắt chợt lóe lên một tia lạnh lùng, “Mày thực sự hy vọng tao tốt lên hay vẫn là không tốt đi?”

Tống Khánh Bằngbỗng nhiên

như bị dội một chậu nước lạnh xuống đầu, toàn thân vô ý thức giật bắn mình, hắn vội vàng nở nụ cười làm lảnh,” Đương nhiên tôi hy vọng Diệp Thiếu ngài sớm khỏe lại.”

“Cũng chưa chắc đâu.”

Bên cạnh, Diệp Mẫu nhìn chằm chằm Tống Khánh Bằng lạnh lùng và nghiêm nghị, “Tôi nghe nói sáng nay, cậu bị một con rắn nhỏ màu đen cắn,đau đớn đến lăn lộn trên mặt đất, hiện tại thì sao, không phảicậu lại đã bình an vô sự rồi.

Nọc rắn đối với nhà họ Tống của cậu thật không đáng

nhắc tới mà.”

Tống Khánh Bằng sắc mặt đột nhiên trở nên đại biến, đồng tử mờ to đến cực điểm, toàn thân run lên, lui về phía sau hai bước, “Diệp Thiếu, ngàingàn vạn lần không được nghe lời của tên ngốcSỞ đó nói.

Tôi đã gặp phải con rắn đen vào sáng nay, nhưng nó chỉ cắn vào quần áo của tôi… Nhất định làSỞ Trần thấy Diệp Thiếu Hoàng chuẩn bị hợp tác với nhà chúng ta cho nên cố tinh khích bác, ly gián để gây mất hòa.”

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Phản ứng của nhà họ Hạ trước tin đồn này là điều khiến cô lo lắng nhất.“Anh Bắc, bị những tên đồng trang lứa giễu cợt, anh sẽ không có cách nào, nhưng mà anh sẽ khôngthiếu kinh nghiệm đối phó với lão gia tử đi?” Sở Trần hỏi.“Hừ, tôi đã nói thẳng với lão gia tử, trong vòng một tháng sẽ thành lập công ty dược phẩm Bắc Trần.Trong vòng ba tháng, Bắc Trần nhất định sẽ tiến vào thị trường Thiền Thành.”Hạ Bắc nói tiếp, “Tôi còn ờ trước mặt lão gia hung hăng khen ngợi cậu, nói cậu là người tài giỏi, có thể trọng dụng, Tiểu Trần, đừng có để tôi phải mất mặt trước mặtlão gia tử.”Vừa dứt lời, sắc mặt Tống Nhan đã không khỏi đại biến.Trong vòng ba tháng.đánh thẳng vào thị trường Thiền Thành.“Đây thực sự là một thử thách.”Ánh mắt Hạ Ngôn Hoan lộ ra vẻ phấn khích, hắn thích thú như là với cảm giác đang tung tăng trong các trung tâm mua sắm, “Tiểu thưTống Nhan, cô nghĩ thế nào?”Tống Nhan liếc nhìn cuốn sổ kếhoạch trên tay mình, ánh mắt lóe lên tia kiên định.Sau khi đã chắc chắn, liền gật đầu.“Tốt rồi!”Sở Trần mỉm cười, “Anh Bắc, anh có một người chú tư linh hoạt và cơ trí, tôi có một người vợ thông minh và đảm đang.Hai chúng ta song kiếm hợp bích chắc chắn sẽ làm cho chế dượcBắc Trần tỏa sáng rực rỡ.”Hạ Bắc cười haha.xúc động cầm taySỞ Trần, “Tôi đã sớm nói rồi, thiếu gia thứ ba nhà họ Hạ và con rể thứ ba nhà họ Tống nhấtđịnh là một sự kết hợp hoàn hảo.”Hạ Ngôn Hoan,”…”Tống Nhan,Đây tuyệt đối là tổ hợp kết hợp không biết xấu hổ với nhau.Trong phòng chung, Hạ Ngôn HoancùngTống Nhan đã nói chuyện cặn kẽ về việc triển khai các công việc sắp tới, từ vị trí vàn phòng đến sản phẩm đầu tiên sẽ tung ra thị trường đều đã lên kế hoạch chi tiết.Sở Trần và Hạ Bắc uống trà và ăn điểm tâm với nhau.Trong bệnh viện Nhân dân Thiền Thành.Tống Khánh Bằng như tắm mình trong gió xuân, trên môi mang theo nụ cười, tay cầm bó hoa tươi.Diệp thiếu giatự mình gọi điện trực tiếp cho hắn tới gặp anh ấy để thảo luận về các vấn đề hợp tác.Điều này khiến Tống Khánh Bằngcó cảm giác vui sướng đếnhồi hộp.Hắn không thể chờ đợi được liền vội vàng chạy qua.Đẩy cửa phòng bệnh ra, Tống Khánh Bằngba chân bốn cẳng chạy tới vội vàng chào hỏi, “Diệp Thiếu gia, ngài đã cảm thấy khá hơn chút nào chưa?”Diệp Thiếu Hoàng nhìn Tống Khánh Bằng, trong mắt chợt lóe lên một tia lạnh lùng, “Mày thực sự hy vọng tao tốt lên hay vẫn là không tốt đi?”Tống Khánh Bằngbỗng nhiênnhư bị dội một chậu nước lạnh xuống đầu, toàn thân vô ý thức giật bắn mình, hắn vội vàng nở nụ cười làm lảnh,” Đương nhiên tôi hy vọng Diệp Thiếu ngài sớm khỏe lại.”“Cũng chưa chắc đâu.”Bên cạnh, Diệp Mẫu nhìn chằm chằm Tống Khánh Bằng lạnh lùng và nghiêm nghị, “Tôi nghe nói sáng nay, cậu bị một con rắn nhỏ màu đen cắn,đau đớn đến lăn lộn trên mặt đất, hiện tại thì sao, không phảicậu lại đã bình an vô sự rồi.Nọc rắn đối với nhà họ Tống của cậu thật không đángnhắc tới mà.”Tống Khánh Bằng sắc mặt đột nhiên trở nên đại biến, đồng tử mờ to đến cực điểm, toàn thân run lên, lui về phía sau hai bước, “Diệp Thiếu, ngàingàn vạn lần không được nghe lời của tên ngốcSỞ đó nói.Tôi đã gặp phải con rắn đen vào sáng nay, nhưng nó chỉ cắn vào quần áo của tôi… Nhất định làSỞ Trần thấy Diệp Thiếu Hoàng chuẩn bị hợp tác với nhà chúng ta cho nên cố tinh khích bác, ly gián để gây mất hòa.”

Chương 78: Chương 78