Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 130: Chương 130

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sở Trầnvậy mà đã phế bỏ độc công của hắn.Chỉ dùng một vài động tác đánh tay tưởng chừng dễ dàng, vậy mà thực sự đã đem một thân độc công của hắn phế bỏ.Hắn một thân khổ tu mấy chục năm, tan thành hư vô.“Ngươi…”Độc sư áo đen ngồi phịch xuống đất, trong lòng khó tin, hai mắt vô hồn, “Ngươi làm như thế nào?”Độc công của Vạn Độc Mônngười ngoài sao có thể phế bỏ?Trong mắt độc sư áo đen, chỉ có nhân vật cấp bậc trưởng lão của Vạn Độc Môn mới có thể làm được điều này.Cho dù Sở Trần có năng lực g**t ch*t hắn, cũng không thể phế bỏ độc công của hắn.Nhưng trên thực tế, Sờ Trầnlại dễ dàng phế bỏ nó.“Chỉ là thủ đoạn phế bỏ độc công, có thể làm khó ta sao?”Sờ Trần nhìn độc sư áo đen,“Nếu như ta không có thực lực, người ngã xuống đất bây giờ chính là vợ chồng ta.Phế đi độc công của ngươi có thể coi là quả báo của ngươi, nếu không đồng ý, ngươi có thể trở về Vạn Độc Môn, để Môn chủ của ngươi tới gặp ta.”Sở Trần chắp tay sau lưng nhàn nhạt, “Cút đi.”Độc sư áo đen chật vật đứng lên, ngẩng đầu nhìn thoáng quaSỞ Trần, đáy mắt sâu kìm nén sự oán hận.Mọi thứ của hắn đều bị hủy trongtay người thanh niên trước mặt này, làm sao có thể không hận?Độc sư áo đen nghiến răng, xoay người rời đi.Sờ Trần quay đầu nhìn lại, thấy Tống Nhan đã đi xuống lầu, không khỏi giật mình, “Vợ, sao em lại xuống đây?”Tống Nhan nhìn về hướng Độc sư áo đen rời đi, ánh mắt của cô không khỏi lộ ra vẻ lo lắng, “Hắn rõ ràng rời đi mang theo rất nhiều oán hận, sẽ không quay lại trả thù anh chứ?”“Độc công của hắn đã bị anh phế, cho dù có khôi phục lại, chỉ sợ ngay cả Tiểu Thu đều đánh không lại.”Sở Trần cười, “Nếu hắn trở về gọi viện binh, cũng không cần quá lo lắng,chồng em có chín vị sư phụ, mỗi người đều là sự tồn tại mà chỉ cầm nhổ một miếng nước bọt đã có thể nhấn chìm Vạn Độc Môn.”Tống Nhan,”…”Sở Trần lần đầu tiên nói hắn có chín vị sư phụ, lúc đỏ Tống Nhan cảm thấy Sờ Trầnlà đang khoáclác.Nhưng hôm nay Sở Trần biểu hiện ra thực lực cường đại như vậy, Tống Nhan liền có chút tin tưởng.Đương nhiên, Sở Trần nói câu sau cùng, Tống Nhan cảm thấy Sở Trầnnói quá nhẹ nhàng đi.“Tống Mục Dương một nhà khoảng thời gian này ngơ ngoe muốn động thủ, một trong các nguyên nhân, chính là có tên Độc Sư này làm chỗ dựasau lưng, hiện tại tên Độc Sư đã không còn, Tống Mục Dương một nhàcoi như nghĩ chó cùng rứt giậu, cũng lật không nổi.:Sở Trần cười nói..

Sở Trầnvậy mà đã phế bỏ độc công của hắn.

Chỉ dùng một vài động tác đánh tay tưởng chừng dễ dàng, vậy mà thực sự đã đem một thân độc công của hắn phế bỏ.

Hắn một thân khổ tu mấy chục năm, tan thành hư vô.

“Ngươi…”

Độc sư áo đen ngồi phịch xuống đất, trong lòng khó tin, hai mắt vô hồn, “Ngươi làm như thế nào?”

Độc công của Vạn Độc Môn

người ngoài sao có thể phế bỏ?

Trong mắt độc sư áo đen, chỉ có nhân vật cấp bậc trưởng lão của Vạn Độc Môn mới có thể làm được điều này.

Cho dù Sở Trần có năng lực g**t ch*t hắn, cũng không thể phế bỏ độc công của hắn.

Nhưng trên thực tế, Sờ Trầnlại dễ dàng phế bỏ nó.

“Chỉ là thủ đoạn phế bỏ độc công, có thể làm khó ta sao?”

Sờ Trần nhìn độc sư áo đen,

“Nếu như ta không có thực lực, người ngã xuống đất bây giờ chính là vợ chồng ta.

Phế đi độc công của ngươi có thể coi là quả báo của ngươi, nếu không đồng ý, ngươi có thể trở về Vạn Độc Môn, để Môn chủ của ngươi tới gặp ta.

Sở Trần chắp tay sau lưng nhàn nhạt, “Cút đi.

Độc sư áo đen chật vật đứng lên, ngẩng đầu nhìn thoáng quaSỞ Trần, đáy mắt sâu kìm nén sự oán hận.

Mọi thứ của hắn đều bị hủy trong

tay người thanh niên trước mặt này, làm sao có thể không hận?

Độc sư áo đen nghiến răng, xoay người rời đi.

Sờ Trần quay đầu nhìn lại, thấy Tống Nhan đã đi xuống lầu, không khỏi giật mình, “Vợ, sao em lại xuống đây?”

Tống Nhan nhìn về hướng Độc sư áo đen rời đi, ánh mắt của cô không khỏi lộ ra vẻ lo lắng, “Hắn rõ ràng rời đi mang theo rất nhiều oán hận, sẽ không quay lại trả thù anh chứ?”

“Độc công của hắn đã bị anh phế, cho dù có khôi phục lại, chỉ sợ ngay cả Tiểu Thu đều đánh không lại.

Sở Trần cười, “Nếu hắn trở về gọi viện binh, cũng không cần quá lo lắng,chồng em có chín vị sư phụ, mỗi người đều là sự tồn tại mà chỉ cầm nhổ một miếng nước bọt đã có thể nhấn chìm Vạn Độc Môn.

Tống Nhan,”…”

Sở Trần lần đầu tiên nói hắn có chín vị sư phụ, lúc đỏ Tống Nhan cảm thấy Sờ Trầnlà đang khoác

lác.

Nhưng hôm nay Sở Trần biểu hiện ra thực lực cường đại như vậy, Tống Nhan liền có chút tin tưởng.

Đương nhiên, Sở Trần nói câu sau cùng, Tống Nhan cảm thấy Sở Trầnnói quá nhẹ nhàng đi.

“Tống Mục Dương một nhà khoảng thời gian này ngơ ngoe muốn động thủ, một trong các nguyên nhân, chính là có tên Độc Sư này làm chỗ dựasau lưng, hiện tại tên Độc Sư đã không còn, Tống Mục Dương một nhà

coi như nghĩ chó cùng rứt giậu, cũng lật không nổi.

:

Sở Trần cười nói.

.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sở Trầnvậy mà đã phế bỏ độc công của hắn.Chỉ dùng một vài động tác đánh tay tưởng chừng dễ dàng, vậy mà thực sự đã đem một thân độc công của hắn phế bỏ.Hắn một thân khổ tu mấy chục năm, tan thành hư vô.“Ngươi…”Độc sư áo đen ngồi phịch xuống đất, trong lòng khó tin, hai mắt vô hồn, “Ngươi làm như thế nào?”Độc công của Vạn Độc Mônngười ngoài sao có thể phế bỏ?Trong mắt độc sư áo đen, chỉ có nhân vật cấp bậc trưởng lão của Vạn Độc Môn mới có thể làm được điều này.Cho dù Sở Trần có năng lực g**t ch*t hắn, cũng không thể phế bỏ độc công của hắn.Nhưng trên thực tế, Sờ Trầnlại dễ dàng phế bỏ nó.“Chỉ là thủ đoạn phế bỏ độc công, có thể làm khó ta sao?”Sờ Trần nhìn độc sư áo đen,“Nếu như ta không có thực lực, người ngã xuống đất bây giờ chính là vợ chồng ta.Phế đi độc công của ngươi có thể coi là quả báo của ngươi, nếu không đồng ý, ngươi có thể trở về Vạn Độc Môn, để Môn chủ của ngươi tới gặp ta.”Sở Trần chắp tay sau lưng nhàn nhạt, “Cút đi.”Độc sư áo đen chật vật đứng lên, ngẩng đầu nhìn thoáng quaSỞ Trần, đáy mắt sâu kìm nén sự oán hận.Mọi thứ của hắn đều bị hủy trongtay người thanh niên trước mặt này, làm sao có thể không hận?Độc sư áo đen nghiến răng, xoay người rời đi.Sờ Trần quay đầu nhìn lại, thấy Tống Nhan đã đi xuống lầu, không khỏi giật mình, “Vợ, sao em lại xuống đây?”Tống Nhan nhìn về hướng Độc sư áo đen rời đi, ánh mắt của cô không khỏi lộ ra vẻ lo lắng, “Hắn rõ ràng rời đi mang theo rất nhiều oán hận, sẽ không quay lại trả thù anh chứ?”“Độc công của hắn đã bị anh phế, cho dù có khôi phục lại, chỉ sợ ngay cả Tiểu Thu đều đánh không lại.”Sở Trần cười, “Nếu hắn trở về gọi viện binh, cũng không cần quá lo lắng,chồng em có chín vị sư phụ, mỗi người đều là sự tồn tại mà chỉ cầm nhổ một miếng nước bọt đã có thể nhấn chìm Vạn Độc Môn.”Tống Nhan,”…”Sở Trần lần đầu tiên nói hắn có chín vị sư phụ, lúc đỏ Tống Nhan cảm thấy Sờ Trầnlà đang khoáclác.Nhưng hôm nay Sở Trần biểu hiện ra thực lực cường đại như vậy, Tống Nhan liền có chút tin tưởng.Đương nhiên, Sở Trần nói câu sau cùng, Tống Nhan cảm thấy Sở Trầnnói quá nhẹ nhàng đi.“Tống Mục Dương một nhà khoảng thời gian này ngơ ngoe muốn động thủ, một trong các nguyên nhân, chính là có tên Độc Sư này làm chỗ dựasau lưng, hiện tại tên Độc Sư đã không còn, Tống Mục Dương một nhàcoi như nghĩ chó cùng rứt giậu, cũng lật không nổi.:Sở Trần cười nói..

Chương 130: Chương 130