“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 133: Chương 133
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Cả hai kết hợp lại, không có bất cứ nghi vấn nào.Bọn họ tuyệt đối không thừa nhận.“Là tên Độc Sư.Chính tay hắn đặt độc châm vào roi.”Tống Khánh Ưng vội vàng nói.Tống Trường Thanh chậm rãi đứng dậy, quay lại nhìn bài vị của tổ tiên, thắp ba nén hương rồi lấy xuống một cuốn gia phả cổ.“Quốc có quốc pháp, gia có gia quy.Từ khi gia quy của Tống gia được chế định đến nay, đời đời kiếp kiếp, tất cả đều tuân theo.Tuy nhiên, chưa bao giờ có một người con cháu nhà họ Tống nào bị xóa tên khỏi gia phả vì vi phạm các quy tắc của gia đình.”Tống Trường Thanh chậm rãi lật qua cuốn gia phả, “Trên cuốn gia phả của ta, có rất nhiều người nổi tiếng trong giới kinh doanh.Bọnhọ đều dựa vào thực lực của bản thân,lưu lại truyền kỳ trong giới kinh doanh, cuốn gia phả này không thể bị làm bẩn.”Tống Trường Thanh cầm lấy cây gia phả, đối mặt với nhà Tống Mục Dương lớn tiếng nói:” Tống Mục Dương, cha hỏi con, hành động của con hôm nay có xứng với liệt tổ liệt tông nhà họ Tống không?”“Cha … “Tống Mục Dương đột nhiên cảm thấy vô cùng sợ hãi trong lòng.Tống Trường Thanh cầm bút lậtlên một trang của cuốn gia phả.“Liệt tổ liệt tông của nhà họ Tống ở trên.Hôm nay Tống Trường Thanhđem năm người con nhà họ Tốngtrục xuấtra khỏi Tống gia, kể từ đâyxóa sổ khỏi gia phả nhà họ Tống.”Tống Trường Thanh trên gia phả liền vạch năm nét bút.Sự tuyệt vọng và cầu khẩn của cả nhàTống Mục Dươngđã hoàn toàn vô ích, hết thảy đã thành kết cục đã định.“Ông nội, ông không công bằng.”Tống Khánh Long đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt trợn to đỏ bừng, tức giận gầm lên, “Năm đó,Tống Thiên Dương hại chết mẹ cháu, không phải đã vi phạm gia quy sao? Tại sao không trục xuất ông ta ra khỏi nhà họ Tống? Ngược lạicòn để Tống Thiên Dương làm gia chủ nhà họ Tống!“Thật nực cười.”.
Cả hai kết hợp lại, không có bất cứ nghi vấn nào.
Bọn họ tuyệt đối không thừa nhận.
“Là tên Độc Sư.
Chính tay hắn đặt độc châm vào roi.”
Tống Khánh Ưng vội vàng nói.
Tống Trường Thanh chậm rãi đứng dậy, quay lại nhìn bài vị của tổ tiên, thắp ba nén hương rồi lấy xuống một cuốn gia phả cổ.
“Quốc có quốc pháp, gia có gia quy.
Từ khi gia quy của Tống gia được chế định đến nay, đời đời kiếp kiếp, tất cả đều tuân theo.
Tuy nhiên, chưa bao giờ có một người con cháu nhà họ Tống nào bị xóa tên khỏi gia phả vì vi phạm các quy tắc của gia đình.”
Tống Trường Thanh chậm rãi lật qua cuốn gia phả, “Trên cuốn gia phả của ta, có rất nhiều người nổi tiếng trong giới kinh doanh.
Bọn
họ đều dựa vào thực lực của bản thân,lưu lại truyền kỳ trong giới kinh doanh, cuốn gia phả này không thể bị làm bẩn.”
Tống Trường Thanh cầm lấy cây gia phả, đối mặt với nhà Tống Mục Dương lớn tiếng nói:” Tống Mục Dương, cha hỏi con, hành động của con hôm nay có xứng với liệt tổ liệt tông nhà họ Tống không?”
“Cha … “Tống Mục Dương đột nhiên cảm thấy vô cùng sợ hãi trong lòng.
Tống Trường Thanh cầm bút lật
lên một trang của cuốn gia phả.
“Liệt tổ liệt tông của nhà họ Tống ở trên.
Hôm nay Tống Trường Thanhđem năm người con nhà họ Tốngtrục xuấtra khỏi Tống gia, kể từ đâyxóa sổ khỏi gia phả nhà họ Tống.”
Tống Trường Thanh trên gia phả liền vạch năm nét bút.
Sự tuyệt vọng và cầu khẩn của cả nhàTống Mục Dươngđã hoàn toàn vô ích, hết thảy đã thành kết cục đã định.
“Ông nội, ông không công bằng.”
Tống Khánh Long đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt trợn to đỏ bừng, tức giận gầm lên, “Năm đó,Tống Thiên Dương hại chết mẹ cháu, không phải đã vi phạm gia quy sao? Tại sao không trục xuất ông ta ra khỏi nhà họ Tống? Ngược lạicòn để Tống Thiên Dương làm gia chủ nhà họ Tống!
“Thật nực cười.”.
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Cả hai kết hợp lại, không có bất cứ nghi vấn nào.Bọn họ tuyệt đối không thừa nhận.“Là tên Độc Sư.Chính tay hắn đặt độc châm vào roi.”Tống Khánh Ưng vội vàng nói.Tống Trường Thanh chậm rãi đứng dậy, quay lại nhìn bài vị của tổ tiên, thắp ba nén hương rồi lấy xuống một cuốn gia phả cổ.“Quốc có quốc pháp, gia có gia quy.Từ khi gia quy của Tống gia được chế định đến nay, đời đời kiếp kiếp, tất cả đều tuân theo.Tuy nhiên, chưa bao giờ có một người con cháu nhà họ Tống nào bị xóa tên khỏi gia phả vì vi phạm các quy tắc của gia đình.”Tống Trường Thanh chậm rãi lật qua cuốn gia phả, “Trên cuốn gia phả của ta, có rất nhiều người nổi tiếng trong giới kinh doanh.Bọnhọ đều dựa vào thực lực của bản thân,lưu lại truyền kỳ trong giới kinh doanh, cuốn gia phả này không thể bị làm bẩn.”Tống Trường Thanh cầm lấy cây gia phả, đối mặt với nhà Tống Mục Dương lớn tiếng nói:” Tống Mục Dương, cha hỏi con, hành động của con hôm nay có xứng với liệt tổ liệt tông nhà họ Tống không?”“Cha … “Tống Mục Dương đột nhiên cảm thấy vô cùng sợ hãi trong lòng.Tống Trường Thanh cầm bút lậtlên một trang của cuốn gia phả.“Liệt tổ liệt tông của nhà họ Tống ở trên.Hôm nay Tống Trường Thanhđem năm người con nhà họ Tốngtrục xuấtra khỏi Tống gia, kể từ đâyxóa sổ khỏi gia phả nhà họ Tống.”Tống Trường Thanh trên gia phả liền vạch năm nét bút.Sự tuyệt vọng và cầu khẩn của cả nhàTống Mục Dươngđã hoàn toàn vô ích, hết thảy đã thành kết cục đã định.“Ông nội, ông không công bằng.”Tống Khánh Long đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt trợn to đỏ bừng, tức giận gầm lên, “Năm đó,Tống Thiên Dương hại chết mẹ cháu, không phải đã vi phạm gia quy sao? Tại sao không trục xuất ông ta ra khỏi nhà họ Tống? Ngược lạicòn để Tống Thiên Dương làm gia chủ nhà họ Tống!“Thật nực cười.”.