“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 139
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Vốn tưởng rằng sẽ được xem vở kịch hay, khi đó Hoàng gia sẽ trừng phạtsở Trần, nhưng không ngờ, lại bị Sờ Trần một chiêulấy lui làm tiếnhóa giải.“Sờ Trần thực sự chắc chắn như vậy, Hoàng Ngọc Hảisẽ không dám đuổi hắn đi sao?”“Nhưng mà, Sở Trầncứ như vậy bước vào Hoàng gia, giờ đây không khác gì đầm rồng hang hổ. Tôi nhìn đám con cháu nhà họ Hoàng, cả đám đều hận không thể ăn tươi nuốt sốngSỞ Trần.”“Nói thật, tôi rất khâm phục lòng dũng cảm của Sờ Trần. Nhưng mà, tên Sở Trần này thực sự không ý thức với những việc minh làm. Tôi chắc chắn rằng, hắn có thể tạo ra danh tiếng nhất thời, nhưng, không bao lâu nữa hắn sẽ ngã thật đau … không biết chừng sẽ là đêm nay.”Vẻ mặt của Sờ Trần không thayđổi, mang theoTống Nhan và Tống Thusải bước vào cửa lớn nhà họ Hoàng.Hoàng Ngọc Hải sắc mặt ảm đạm, đi theo phía sau Sờ Trần.Dinh thự nhà họ Hoàng thiết kế hoàn toàn theo kiểu sân vườn, không thiếu nước chảy và non bộ dọc đường, hai bên phản chiếu ánh đèn.“Sờ Trần, sư tôn của tôi muốn gặp cậu.”Khi qua chỗ không có người, Hoàng Ngọc Hảiliền đi vài bướctới gầnSỞ Trần.Sở Trần liếc nhìn Hoàng Ngọc Hải.Hắn biết rằng điều mà Hoàng Ngọc Hải kiêng kỵ nhất, chính là thân phận đệ tử Kỳ môn của hắn.Bất quá, Sở Trầncùng Kỳ Môn đã ngăn cách năm nãm, vi vậy hắn ta hơi tò mò không biết liệu giang hồ có gì biến hóa không.Tống Nhanmột mực chú ý đến thần sắc của Sở Trần, mặc dù cô ấy không biết sư phụ của Hoàng Ngọc Hải là ai, nhưng Tống Nhanvẫn chủ động nói: “Sở Trần, nếu anh có chuyện cần làm trước, tôi đi với Tiểu Thu là được.”“Được rồi, anh sẽ tìm em sau.”Sở Trần gật gật đầu, đi theo Hoàng Ngọc Hải đi một hướng khác.Tại một tầng lầu của tòa nhà khác, Hoàng Ngọc Hải đẩy cửa bước vào.Sở Trần ánh mắt nhìn sang.Trên ghế sô pha, một người đàn ông trung niên ngồi thẳng nghiêmnghị, nhắm mắt dưỡng thần, mặc áo choàng màu xanh đậm.Sở Trần tiến lên một bước, lập tức cảm nhận được khí tức của trận pháp Kỳ môn.Sở Trần khẽ nhướng mày.Chân đạp Càn Khôn, thân ảnh chợt như bóng ma.Ằm! Âm thanh vô hình.Sở Trần đã đến trước mặt người đàn ông trung niên.Đôi mắt người đàn ông trung niênđột nhiên mở ra, ánh mắt không giấu được vẻ kinh ngạc, nhìn chằm chằm Sở Trần, “Lợi dụng Càn Khôn Bộ, vậy mà có thể phá trận pháp của ta trong giây lát, người trẻ tuổi, khó trách Ngọc Hải ở trước mặt ngươi ngay cả cơ hội phản kích cũng không có.”Sở Trần cười,“Càn Khôn Bộquả thật rất hữu dụng, nếu không, không thể nào nhẹ nhàng như vậy phá vỡ Hắc Hồn Kỳ Trận của ngươi.”Vừa dứt lời, người đàn ông trung niên liền đứng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Sở Trần, “Làm saongươi biết về Hắc Hồn Kỳ Trận?”“Thủ đoạn của phái Hắc Vu Nhất phái, ít nhiều biết một chút.”Sờ Trần nói, “Các hạ đã bày ra Hắc Hồn Kỳ Trận, vậy thì các hạ hẳn là đến từ Hắc Hồn Sơn đi. Bên trong Hắc Vu Nhất Phái, thực lực của Hắc Hồn Sơn, có thể nói là không lớn không nhỏ.”Ánh mắt nam tử trung niên nhìn về phía Hoàng Ngọc Hải.Hoàng Ngọc Hải càng thêm kinh ngạc, “Sư phụ, con… con chưa từng để lộ bất kỳ tin tức gì vềmôn phái.”Đây hết thảy, chì từ một cái trận pháp của Kỳ môn, Sở Trần liền đoán ra.Sở Trần là yêu nghiệt phương nào?Vẻ mặt của nam tử trung niên trở nên cung kính hơn một chút, hắn ta chắp tay hướng về phía Sờ Trần, “Còn chưa thỉnh giáo.”“Đệ tử Kỳ môn, Sở Trần.”Sở Trần đáp lại.
Vốn tưởng rằng sẽ được xem vở kịch hay, khi đó Hoàng gia sẽ trừng phạtsở Trần, nhưng không ngờ, lại bị Sờ Trần một chiêulấy lui làm tiếnhóa giải.
“Sờ Trần thực sự chắc chắn như vậy, Hoàng Ngọc Hảisẽ không dám đuổi hắn đi sao?”
“Nhưng mà, Sở Trầncứ như vậy bước vào Hoàng gia, giờ đây không khác gì đầm rồng hang hổ. Tôi nhìn đám con cháu nhà họ Hoàng, cả đám đều hận không thể ăn tươi nuốt sốngSỞ Trần.”
“Nói thật, tôi rất khâm phục lòng dũng cảm của Sờ Trần. Nhưng mà, tên Sở Trần này thực sự không ý thức với những việc minh làm. Tôi chắc chắn rằng, hắn có thể tạo ra danh tiếng nhất thời, nhưng, không bao lâu nữa hắn sẽ ngã thật đau … không biết chừng sẽ là đêm nay.”
Vẻ mặt của Sờ Trần không thay
đổi, mang theoTống Nhan và Tống Thusải bước vào cửa lớn nhà họ Hoàng.
Hoàng Ngọc Hải sắc mặt ảm đạm, đi theo phía sau Sờ Trần.
Dinh thự nhà họ Hoàng thiết kế hoàn toàn theo kiểu sân vườn, không thiếu nước chảy và non bộ dọc đường, hai bên phản chiếu ánh đèn.
“Sờ Trần, sư tôn của tôi muốn gặp cậu.”
Khi qua chỗ không có người, Hoàng Ngọc Hảiliền đi vài bước
tới gầnSỞ Trần.
Sở Trần liếc nhìn Hoàng Ngọc Hải.
Hắn biết rằng điều mà Hoàng Ngọc Hải kiêng kỵ nhất, chính là thân phận đệ tử Kỳ môn của hắn.
Bất quá, Sở Trầncùng Kỳ Môn đã ngăn cách năm nãm, vi vậy hắn ta hơi tò mò không biết liệu giang hồ có gì biến hóa không.
Tống Nhanmột mực chú ý đến thần sắc của Sở Trần, mặc dù cô ấy không biết sư phụ của Hoàng Ngọc Hải là ai, nhưng Tống Nhan
vẫn chủ động nói: “Sở Trần, nếu anh có chuyện cần làm trước, tôi đi với Tiểu Thu là được.”
“Được rồi, anh sẽ tìm em sau.”
Sở Trần gật gật đầu, đi theo Hoàng Ngọc Hải đi một hướng khác.
Tại một tầng lầu của tòa nhà khác, Hoàng Ngọc Hải đẩy cửa bước vào.
Sở Trần ánh mắt nhìn sang.
Trên ghế sô pha, một người đàn ông trung niên ngồi thẳng nghiêm
nghị, nhắm mắt dưỡng thần, mặc áo choàng màu xanh đậm.
Sở Trần tiến lên một bước, lập tức cảm nhận được khí tức của trận pháp Kỳ môn.
Sở Trần khẽ nhướng mày.
Chân đạp Càn Khôn, thân ảnh chợt như bóng ma.
Ằm! Âm thanh vô hình.
Sở Trần đã đến trước mặt người đàn ông trung niên.
Đôi mắt người đàn ông trung niên
đột nhiên mở ra, ánh mắt không giấu được vẻ kinh ngạc, nhìn chằm chằm Sở Trần, “Lợi dụng Càn Khôn Bộ, vậy mà có thể phá trận pháp của ta trong giây lát, người trẻ tuổi, khó trách Ngọc Hải ở trước mặt ngươi ngay cả cơ hội phản kích cũng không có.”
Sở Trần cười,“Càn Khôn Bộquả thật rất hữu dụng, nếu không, không thể nào nhẹ nhàng như vậy phá vỡ Hắc Hồn Kỳ Trận của ngươi.”
Vừa dứt lời, người đàn ông trung niên liền đứng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Sở Trần, “Làm sao
ngươi biết về Hắc Hồn Kỳ Trận?”
“Thủ đoạn của phái Hắc Vu Nhất phái, ít nhiều biết một chút.”
Sờ Trần nói, “Các hạ đã bày ra Hắc Hồn Kỳ Trận, vậy thì các hạ hẳn là đến từ Hắc Hồn Sơn đi. Bên trong Hắc Vu Nhất Phái, thực lực của Hắc Hồn Sơn, có thể nói là không lớn không nhỏ.”
Ánh mắt nam tử trung niên nhìn về phía Hoàng Ngọc Hải.
Hoàng Ngọc Hải càng thêm kinh ngạc, “Sư phụ, con… con chưa từng để lộ bất kỳ tin tức gì về
môn phái.”
Đây hết thảy, chì từ một cái trận pháp của Kỳ môn, Sở Trần liền đoán ra.
Sở Trần là yêu nghiệt phương nào?
Vẻ mặt của nam tử trung niên trở nên cung kính hơn một chút, hắn ta chắp tay hướng về phía Sờ Trần, “Còn chưa thỉnh giáo.”
“Đệ tử Kỳ môn, Sở Trần.”
Sở Trần đáp lại.
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Vốn tưởng rằng sẽ được xem vở kịch hay, khi đó Hoàng gia sẽ trừng phạtsở Trần, nhưng không ngờ, lại bị Sờ Trần một chiêulấy lui làm tiếnhóa giải.“Sờ Trần thực sự chắc chắn như vậy, Hoàng Ngọc Hảisẽ không dám đuổi hắn đi sao?”“Nhưng mà, Sở Trầncứ như vậy bước vào Hoàng gia, giờ đây không khác gì đầm rồng hang hổ. Tôi nhìn đám con cháu nhà họ Hoàng, cả đám đều hận không thể ăn tươi nuốt sốngSỞ Trần.”“Nói thật, tôi rất khâm phục lòng dũng cảm của Sờ Trần. Nhưng mà, tên Sở Trần này thực sự không ý thức với những việc minh làm. Tôi chắc chắn rằng, hắn có thể tạo ra danh tiếng nhất thời, nhưng, không bao lâu nữa hắn sẽ ngã thật đau … không biết chừng sẽ là đêm nay.”Vẻ mặt của Sờ Trần không thayđổi, mang theoTống Nhan và Tống Thusải bước vào cửa lớn nhà họ Hoàng.Hoàng Ngọc Hải sắc mặt ảm đạm, đi theo phía sau Sờ Trần.Dinh thự nhà họ Hoàng thiết kế hoàn toàn theo kiểu sân vườn, không thiếu nước chảy và non bộ dọc đường, hai bên phản chiếu ánh đèn.“Sờ Trần, sư tôn của tôi muốn gặp cậu.”Khi qua chỗ không có người, Hoàng Ngọc Hảiliền đi vài bướctới gầnSỞ Trần.Sở Trần liếc nhìn Hoàng Ngọc Hải.Hắn biết rằng điều mà Hoàng Ngọc Hải kiêng kỵ nhất, chính là thân phận đệ tử Kỳ môn của hắn.Bất quá, Sở Trầncùng Kỳ Môn đã ngăn cách năm nãm, vi vậy hắn ta hơi tò mò không biết liệu giang hồ có gì biến hóa không.Tống Nhanmột mực chú ý đến thần sắc của Sở Trần, mặc dù cô ấy không biết sư phụ của Hoàng Ngọc Hải là ai, nhưng Tống Nhanvẫn chủ động nói: “Sở Trần, nếu anh có chuyện cần làm trước, tôi đi với Tiểu Thu là được.”“Được rồi, anh sẽ tìm em sau.”Sở Trần gật gật đầu, đi theo Hoàng Ngọc Hải đi một hướng khác.Tại một tầng lầu của tòa nhà khác, Hoàng Ngọc Hải đẩy cửa bước vào.Sở Trần ánh mắt nhìn sang.Trên ghế sô pha, một người đàn ông trung niên ngồi thẳng nghiêmnghị, nhắm mắt dưỡng thần, mặc áo choàng màu xanh đậm.Sở Trần tiến lên một bước, lập tức cảm nhận được khí tức của trận pháp Kỳ môn.Sở Trần khẽ nhướng mày.Chân đạp Càn Khôn, thân ảnh chợt như bóng ma.Ằm! Âm thanh vô hình.Sở Trần đã đến trước mặt người đàn ông trung niên.Đôi mắt người đàn ông trung niênđột nhiên mở ra, ánh mắt không giấu được vẻ kinh ngạc, nhìn chằm chằm Sở Trần, “Lợi dụng Càn Khôn Bộ, vậy mà có thể phá trận pháp của ta trong giây lát, người trẻ tuổi, khó trách Ngọc Hải ở trước mặt ngươi ngay cả cơ hội phản kích cũng không có.”Sở Trần cười,“Càn Khôn Bộquả thật rất hữu dụng, nếu không, không thể nào nhẹ nhàng như vậy phá vỡ Hắc Hồn Kỳ Trận của ngươi.”Vừa dứt lời, người đàn ông trung niên liền đứng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Sở Trần, “Làm saongươi biết về Hắc Hồn Kỳ Trận?”“Thủ đoạn của phái Hắc Vu Nhất phái, ít nhiều biết một chút.”Sờ Trần nói, “Các hạ đã bày ra Hắc Hồn Kỳ Trận, vậy thì các hạ hẳn là đến từ Hắc Hồn Sơn đi. Bên trong Hắc Vu Nhất Phái, thực lực của Hắc Hồn Sơn, có thể nói là không lớn không nhỏ.”Ánh mắt nam tử trung niên nhìn về phía Hoàng Ngọc Hải.Hoàng Ngọc Hải càng thêm kinh ngạc, “Sư phụ, con… con chưa từng để lộ bất kỳ tin tức gì vềmôn phái.”Đây hết thảy, chì từ một cái trận pháp của Kỳ môn, Sở Trần liền đoán ra.Sở Trần là yêu nghiệt phương nào?Vẻ mặt của nam tử trung niên trở nên cung kính hơn một chút, hắn ta chắp tay hướng về phía Sờ Trần, “Còn chưa thỉnh giáo.”“Đệ tử Kỳ môn, Sở Trần.”Sở Trần đáp lại.