Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 143

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sở Trần nghĩ đến chuyện đã xảy ra ở lối vào nhà họ Hoàng, trong lòng thoải mái hẳn.Nhóm người này cảm thấy mình đã đắc tội nhà họ Hoàng, lo lắng nếu họ nói vài câu với nhà họ Tống, hoặc đứng gần hơn sẽ bị hiểu lầm là có quan hệ với nhà họ Tống.Vô cùng phân rõ giới hạn.Sở Trầncất bước đi qua, ánh mắt bình tĩnh quét qua mọi người trên đường đi.Mặc dù không biết thân phận cụthể của những người này, thế nhưng là, Sờ Trần sẽ ghi nhớ từng gương mặt này, hắn là người thù dai, những người này hôm nay lựa chọn cùng nhà họ Tống phân rõ giới hạn, như vậy, tương lai nếu có một ngày, những người này có chuyện nhờ với nhà họ Tống, Sở Trần sẽ không thèm liếc mắt.Nhiều người chạm vào mắt Sở Trần, trong tâm hồn họ có một nỗi sợ hãi không thể giải thích được.Họ không biết rằng những gương mặt mà Sở Trầnđã lướt qua đều bị Sở Trần đưa vào ‘danh sáchđen’.Nhưng mà, vào lúc này, bọn họ càng cảm thấy Sở Trần đêm nay nhất định sẽ phải chịu giáo huấn.Đại lễ đoạt Thanh thành công, lần đầu tiên tham dũ’ đã giành giải nhất, thiếu niên đắc chí, định sẵn khi ngã xuống sẽ rất đau.Không nói đến vấn đề khác, Sờ Trần đã thẳng thừng nói trước cửa dinh thự nhà họHoàng rằng gia đình nhà họHoàng chỉ là một kẻ giàu mới nổi, điều này hắn đã xúc phạm đến nhà họHoàng.Nhiều con cháu nhà họ Hoàng đã đe dọa rằng họ sẽ dạy cho Sở Trần một bài học trong bữa tiệc tối nay.ở Thiền Thành, không ai dám đắc tội vớinhà họ Hoàng.Trong đám người, Sở Trần cũng nhìn thấy một ít gương mặt quen thuộc.Diệp Thiếu Hoàng, Vinh Đông, Tiền Bộ Thiệu … Vì có mục tiêu chung, họ cùng nhau bước đi và nhìn chằm chằm vào Sở Trần.Để thể hiện phép lịch sự, Sờ Trầngật đầu với họ với một nụ cười.Đám người Diệp Thiếu Hoàng đột nhiên đen lại, vô ý thức lui về sau mấy bước.Bọn hắn cùngSỜ Trần không quen.Càng không thể đểnhà họ Hoàng hiểu lầm.Tống Nhan và Tống Thutrước mặt đều để một ly hồng trà, thấy Sở Trần đi tới, Tống Thu cao hứng đứng lên.Sở Trần vắng mặt chưa đầymười phút, những cũng làm Tống Thu cảm thấy toàn thân khó chịu.Khu vườn sau nhà họ Hoàng không hoàn mỹ như Tống Thu tưởng tượng, không khí ờ đây khiến Tống Thu cảm thấy khó chịu.Cậu có cảm giác lạc lõng.“Anh rẻ, anh cuối cùng cũng đến rối.Tống Thu thở phào nhẹ nhõm như tìm được xương sống.Sở Trần đưa tay lên, xin ly nước, uống một hớp rồi nói: “Vợ à, em không phải chịu ủy khuất chứ?”Mặc dù Tống Nhan cũng lo lắng về việc nhà họ Hoàng trả thù, nhưng vẻ mặt cũng rất bình tĩnh, cô ấy lắc đầu cười, “Tôi nghĩ, yên tĩnh một chút cũng tốt.”Sờ Trần cười sảng khoái, “Đúng vậy, lát nữa chúng ta sẽ ăn một bàn ba người ăn, ăn không hết thì đóng gói lại mang về.”Chị emTống Nhan, “…”Họ đột nhiên cảm thấy rằng Sở Trần thực sự có thể làm như vậy.Hơn nữa, Tống Thu thậm chí còn có cảm giác rằng Sở Trần sẽ phân phó cho cậu ta xách túi.Điều này thật quá mất mặt.

Sở Trần nghĩ đến chuyện đã xảy ra ở lối vào nhà họ Hoàng, trong lòng thoải mái hẳn.

Nhóm người này cảm thấy mình đã đắc tội nhà họ Hoàng, lo lắng nếu họ nói vài câu với nhà họ Tống, hoặc đứng gần hơn sẽ bị hiểu lầm là có quan hệ với nhà họ Tống.

Vô cùng phân rõ giới hạn.

Sở Trầncất bước đi qua, ánh mắt bình tĩnh quét qua mọi người trên đường đi.

Mặc dù không biết thân phận cụ

thể của những người này, thế nhưng là, Sờ Trần sẽ ghi nhớ từng gương mặt này, hắn là người thù dai, những người này hôm nay lựa chọn cùng nhà họ Tống phân rõ giới hạn, như vậy, tương lai nếu có một ngày, những người này có chuyện nhờ với nhà họ Tống, Sở Trần sẽ không thèm liếc mắt.

Nhiều người chạm vào mắt Sở Trần, trong tâm hồn họ có một nỗi sợ hãi không thể giải thích được.

Họ không biết rằng những gương mặt mà Sở Trầnđã lướt qua đều bị Sở Trần đưa vào ‘danh sách

đen’.

Nhưng mà, vào lúc này, bọn họ càng cảm thấy Sở Trần đêm nay nhất định sẽ phải chịu giáo huấn.

Đại lễ đoạt Thanh thành công, lần đầu tiên tham dũ’ đã giành giải nhất, thiếu niên đắc chí, định sẵn khi ngã xuống sẽ rất đau.

Không nói đến vấn đề khác, Sờ Trần đã thẳng thừng nói trước cửa dinh thự nhà họHoàng rằng gia đình nhà họHoàng chỉ là một kẻ giàu mới nổi, điều này hắn đã xúc phạm đến nhà họHoàng.

Nhiều con cháu nhà họ Hoàng đã đe dọa rằng họ sẽ dạy cho Sở Trần một bài học trong bữa tiệc tối nay.

ở Thiền Thành, không ai dám đắc tội vớinhà họ Hoàng.

Trong đám người, Sở Trần cũng nhìn thấy một ít gương mặt quen thuộc.

Diệp Thiếu Hoàng, Vinh Đông, Tiền Bộ Thiệu … Vì có mục tiêu chung, họ cùng nhau bước đi và nhìn chằm chằm vào Sở Trần.

Để thể hiện phép lịch sự, Sờ Trần

gật đầu với họ với một nụ cười.

Đám người Diệp Thiếu Hoàng đột nhiên đen lại, vô ý thức lui về sau mấy bước.

Bọn hắn cùngSỜ Trần không quen.

Càng không thể đểnhà họ Hoàng hiểu lầm.

Tống Nhan và Tống Thutrước mặt đều để một ly hồng trà, thấy Sở Trần đi tới, Tống Thu cao hứng đứng lên.

Sở Trần vắng mặt chưa đầy

mười phút, những cũng làm Tống Thu cảm thấy toàn thân khó chịu.

Khu vườn sau nhà họ Hoàng không hoàn mỹ như Tống Thu tưởng tượng, không khí ờ đây khiến Tống Thu cảm thấy khó chịu.

Cậu có cảm giác lạc lõng.

“Anh rẻ, anh cuối cùng cũng đến rối.

Tống Thu thở phào nhẹ nhõm như tìm được xương sống.

Sở Trần đưa tay lên, xin ly nước, uống một hớp rồi nói: “Vợ à, em không phải chịu ủy khuất chứ?”

Mặc dù Tống Nhan cũng lo lắng về việc nhà họ Hoàng trả thù, nhưng vẻ mặt cũng rất bình tĩnh, cô ấy lắc đầu cười, “Tôi nghĩ, yên tĩnh một chút cũng tốt.”

Sờ Trần cười sảng khoái, “Đúng vậy, lát nữa chúng ta sẽ ăn một bàn ba người ăn, ăn không hết thì đóng gói lại mang về.”

Chị emTống Nhan, “…”Họ đột nhiên cảm thấy rằng Sở Trần thực sự có thể làm như vậy.

Hơn nữa, Tống Thu thậm chí còn có cảm giác rằng Sở Trần sẽ phân phó cho cậu ta xách túi.

Điều này thật quá mất mặt.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sở Trần nghĩ đến chuyện đã xảy ra ở lối vào nhà họ Hoàng, trong lòng thoải mái hẳn.Nhóm người này cảm thấy mình đã đắc tội nhà họ Hoàng, lo lắng nếu họ nói vài câu với nhà họ Tống, hoặc đứng gần hơn sẽ bị hiểu lầm là có quan hệ với nhà họ Tống.Vô cùng phân rõ giới hạn.Sở Trầncất bước đi qua, ánh mắt bình tĩnh quét qua mọi người trên đường đi.Mặc dù không biết thân phận cụthể của những người này, thế nhưng là, Sờ Trần sẽ ghi nhớ từng gương mặt này, hắn là người thù dai, những người này hôm nay lựa chọn cùng nhà họ Tống phân rõ giới hạn, như vậy, tương lai nếu có một ngày, những người này có chuyện nhờ với nhà họ Tống, Sở Trần sẽ không thèm liếc mắt.Nhiều người chạm vào mắt Sở Trần, trong tâm hồn họ có một nỗi sợ hãi không thể giải thích được.Họ không biết rằng những gương mặt mà Sở Trầnđã lướt qua đều bị Sở Trần đưa vào ‘danh sáchđen’.Nhưng mà, vào lúc này, bọn họ càng cảm thấy Sở Trần đêm nay nhất định sẽ phải chịu giáo huấn.Đại lễ đoạt Thanh thành công, lần đầu tiên tham dũ’ đã giành giải nhất, thiếu niên đắc chí, định sẵn khi ngã xuống sẽ rất đau.Không nói đến vấn đề khác, Sờ Trần đã thẳng thừng nói trước cửa dinh thự nhà họHoàng rằng gia đình nhà họHoàng chỉ là một kẻ giàu mới nổi, điều này hắn đã xúc phạm đến nhà họHoàng.Nhiều con cháu nhà họ Hoàng đã đe dọa rằng họ sẽ dạy cho Sở Trần một bài học trong bữa tiệc tối nay.ở Thiền Thành, không ai dám đắc tội vớinhà họ Hoàng.Trong đám người, Sở Trần cũng nhìn thấy một ít gương mặt quen thuộc.Diệp Thiếu Hoàng, Vinh Đông, Tiền Bộ Thiệu … Vì có mục tiêu chung, họ cùng nhau bước đi và nhìn chằm chằm vào Sở Trần.Để thể hiện phép lịch sự, Sờ Trầngật đầu với họ với một nụ cười.Đám người Diệp Thiếu Hoàng đột nhiên đen lại, vô ý thức lui về sau mấy bước.Bọn hắn cùngSỜ Trần không quen.Càng không thể đểnhà họ Hoàng hiểu lầm.Tống Nhan và Tống Thutrước mặt đều để một ly hồng trà, thấy Sở Trần đi tới, Tống Thu cao hứng đứng lên.Sở Trần vắng mặt chưa đầymười phút, những cũng làm Tống Thu cảm thấy toàn thân khó chịu.Khu vườn sau nhà họ Hoàng không hoàn mỹ như Tống Thu tưởng tượng, không khí ờ đây khiến Tống Thu cảm thấy khó chịu.Cậu có cảm giác lạc lõng.“Anh rẻ, anh cuối cùng cũng đến rối.Tống Thu thở phào nhẹ nhõm như tìm được xương sống.Sở Trần đưa tay lên, xin ly nước, uống một hớp rồi nói: “Vợ à, em không phải chịu ủy khuất chứ?”Mặc dù Tống Nhan cũng lo lắng về việc nhà họ Hoàng trả thù, nhưng vẻ mặt cũng rất bình tĩnh, cô ấy lắc đầu cười, “Tôi nghĩ, yên tĩnh một chút cũng tốt.”Sờ Trần cười sảng khoái, “Đúng vậy, lát nữa chúng ta sẽ ăn một bàn ba người ăn, ăn không hết thì đóng gói lại mang về.”Chị emTống Nhan, “…”Họ đột nhiên cảm thấy rằng Sở Trần thực sự có thể làm như vậy.Hơn nữa, Tống Thu thậm chí còn có cảm giác rằng Sở Trần sẽ phân phó cho cậu ta xách túi.Điều này thật quá mất mặt.

Chương 143