“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 156
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Đối với Sở Trần mà nói, Thất Tinh Phù không quá phức tạp, nguyên liệu đều đã chuẩn bị đầyđủ, trong vòng nửa canh giờ, Sở Trần đã hoàn thành Thất Tinh Phù.“Nếu Thất Tinh Phù này không phá được cổ thuật, ta sẽ viết ngược hai chữ Sở Trần.”Đôi mắt Sở Trần chợt quệt một tia tự tin sáng ngời.Một đêm trôi qua.Sáng sớm hôm sau, Sờ Trần bưng vò rượu này bước xuống lầu, “Chào buổi sáng, Tường Tỷ.”Tường Tỷkhá linh hoạt, vội vàngnả nụ cười, “Chào buổi sáng, tam cô gia.”Hôm qua, vị tam cô gia này đã nổi danh chấn động Thiền Thành, từ trên xuống dưới nhà họ Tống càng là lan truyền rộng rãi, giờ đây không ai dám khinh thường vị cô gia khờ khạo này.Sờ Trần vốn dự định sẽđi gõ cửa phòng Tống Thu, nhưng không ngờ rằng sáng sớm Tống Thu đã tập luyện trên mai hoa thung rồi.“Thái Thanh thịnh điển đều đã kết thúc, cậu làm sao còn khổ luyện vậy?”Sở Trần cười nhìn Tống Thu trên mai hoa thung.Tống Thu nhảy xuống, lau mồ hôi trên trán, liếc mắt nhìn Sờ Trần không nói gì.Ý tứ rất rõ ràng, so sánh VỚÍSỞ Trần, Tống Thu cảm thấy mình yếu đuối đến đáng thương.Cậu vốn là người say mê công phu quyền cước,hiện tạicậu thậm chí còn có động lực để tập luyện chăm chỉ hơn.“Nhịp độ của cậu thật sự không tốt. Trước tiên, cậu giúp anhmang vò rượu này đưa tới Hoàng gia, trở về anh rể sẽ dạy cậu một bộ pháp.”Sở Trần đưa vò rượu cho Tống Thu.“Thật sao?”Tống Thu hai mắt sáng lên, nhanh chóng nhận lấy rượu, “Anh rể, em đi nhanh sẽ trở lại.”Tống Thu chạy nhanh như chớp ra nhà xe.Kìm hãm sự phấn khích bên trong nội tâm.Thực lực mà Sở Trần đã thể hiện trên lôi đài ngày hôm qua, có thể nói là trấn áp quần hùng.Tống Thusớm đã có tâm tư, muốn học Sở Trần một ít thủ đoạn, nhưng thật không nghĩ đến,Sở Trầnvậy mà trực tiếp nói ra.Xe lái ra ngoài.“Nhớ kỹ, vò rượu này phải giao tận tay cho Hoàng lão gia tử.”Sờ Trầncăn dặn.“Anh rể yên tâm đi.”
Đối với Sở Trần mà nói, Thất Tinh Phù không quá phức tạp, nguyên liệu đều đã chuẩn bị đầy
đủ, trong vòng nửa canh giờ, Sở Trần đã hoàn thành Thất Tinh Phù.
“Nếu Thất Tinh Phù này không phá được cổ thuật, ta sẽ viết ngược hai chữ Sở Trần.”
Đôi mắt Sở Trần chợt quệt một tia tự tin sáng ngời.
Một đêm trôi qua.
Sáng sớm hôm sau, Sờ Trần bưng vò rượu này bước xuống lầu, “Chào buổi sáng, Tường Tỷ.”
Tường Tỷkhá linh hoạt, vội vàng
nả nụ cười, “Chào buổi sáng, tam cô gia.”
Hôm qua, vị tam cô gia này đã nổi danh chấn động Thiền Thành, từ trên xuống dưới nhà họ Tống càng là lan truyền rộng rãi, giờ đây không ai dám khinh thường vị cô gia khờ khạo này.
Sờ Trần vốn dự định sẽđi gõ cửa phòng Tống Thu, nhưng không ngờ rằng sáng sớm Tống Thu đã tập luyện trên mai hoa thung rồi.
“Thái Thanh thịnh điển đều đã kết thúc, cậu làm sao còn khổ luyện vậy?”
Sở Trần cười nhìn Tống Thu trên mai hoa thung.
Tống Thu nhảy xuống, lau mồ hôi trên trán, liếc mắt nhìn Sờ Trần không nói gì.
Ý tứ rất rõ ràng, so sánh VỚÍSỞ Trần, Tống Thu cảm thấy mình yếu đuối đến đáng thương.
Cậu vốn là người say mê công phu quyền cước,hiện tạicậu thậm chí còn có động lực để tập luyện chăm chỉ hơn.
“Nhịp độ của cậu thật sự không tốt. Trước tiên, cậu giúp anh
mang vò rượu này đưa tới Hoàng gia, trở về anh rể sẽ dạy cậu một bộ pháp.”
Sở Trần đưa vò rượu cho Tống Thu.
“Thật sao?”
Tống Thu hai mắt sáng lên, nhanh chóng nhận lấy rượu, “Anh rể, em đi nhanh sẽ trở lại.”
Tống Thu chạy nhanh như chớp ra nhà xe.
Kìm hãm sự phấn khích bên trong nội tâm.
Thực lực mà Sở Trần đã thể hiện trên lôi đài ngày hôm qua, có thể nói là trấn áp quần hùng.
Tống Thusớm đã có tâm tư, muốn học Sở Trần một ít thủ đoạn, nhưng thật không nghĩ đến,Sở Trầnvậy mà trực tiếp nói ra.
Xe lái ra ngoài.
“Nhớ kỹ, vò rượu này phải giao tận tay cho Hoàng lão gia tử.”
Sờ Trầncăn dặn.
“Anh rể yên tâm đi.”
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Đối với Sở Trần mà nói, Thất Tinh Phù không quá phức tạp, nguyên liệu đều đã chuẩn bị đầyđủ, trong vòng nửa canh giờ, Sở Trần đã hoàn thành Thất Tinh Phù.“Nếu Thất Tinh Phù này không phá được cổ thuật, ta sẽ viết ngược hai chữ Sở Trần.”Đôi mắt Sở Trần chợt quệt một tia tự tin sáng ngời.Một đêm trôi qua.Sáng sớm hôm sau, Sờ Trần bưng vò rượu này bước xuống lầu, “Chào buổi sáng, Tường Tỷ.”Tường Tỷkhá linh hoạt, vội vàngnả nụ cười, “Chào buổi sáng, tam cô gia.”Hôm qua, vị tam cô gia này đã nổi danh chấn động Thiền Thành, từ trên xuống dưới nhà họ Tống càng là lan truyền rộng rãi, giờ đây không ai dám khinh thường vị cô gia khờ khạo này.Sờ Trần vốn dự định sẽđi gõ cửa phòng Tống Thu, nhưng không ngờ rằng sáng sớm Tống Thu đã tập luyện trên mai hoa thung rồi.“Thái Thanh thịnh điển đều đã kết thúc, cậu làm sao còn khổ luyện vậy?”Sở Trần cười nhìn Tống Thu trên mai hoa thung.Tống Thu nhảy xuống, lau mồ hôi trên trán, liếc mắt nhìn Sờ Trần không nói gì.Ý tứ rất rõ ràng, so sánh VỚÍSỞ Trần, Tống Thu cảm thấy mình yếu đuối đến đáng thương.Cậu vốn là người say mê công phu quyền cước,hiện tạicậu thậm chí còn có động lực để tập luyện chăm chỉ hơn.“Nhịp độ của cậu thật sự không tốt. Trước tiên, cậu giúp anhmang vò rượu này đưa tới Hoàng gia, trở về anh rể sẽ dạy cậu một bộ pháp.”Sở Trần đưa vò rượu cho Tống Thu.“Thật sao?”Tống Thu hai mắt sáng lên, nhanh chóng nhận lấy rượu, “Anh rể, em đi nhanh sẽ trở lại.”Tống Thu chạy nhanh như chớp ra nhà xe.Kìm hãm sự phấn khích bên trong nội tâm.Thực lực mà Sở Trần đã thể hiện trên lôi đài ngày hôm qua, có thể nói là trấn áp quần hùng.Tống Thusớm đã có tâm tư, muốn học Sở Trần một ít thủ đoạn, nhưng thật không nghĩ đến,Sở Trầnvậy mà trực tiếp nói ra.Xe lái ra ngoài.“Nhớ kỹ, vò rượu này phải giao tận tay cho Hoàng lão gia tử.”Sờ Trầncăn dặn.“Anh rể yên tâm đi.”