“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 160
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Ánh mắt Hoàng Ngọc lóe lên tia thù địch, “Nhưng hôm nay, cho dù Sở Trầncó ở đây, hắn cũng phải nằm xuống.”Vài tên bảo vệ dường như cũng bởi vì cú đá của Tống Thu, động tác của bọn chúng càng thêm hung hãn hơn. Bảo vệ của nhà họ Hoàng đều là những cao thủ hàng đầu trong giới, kinh nghiệm thực chiến cùa họ hơn hẳn Tống Thu. Tống Thu một cái lúc đầu còn có thể che chờ vò rượu, nhưng rất nhanh liền bị đá bay, thân thể cũng hung ác ngã văngra ngoài.Hũ rượu bị một tên bảo vệ bắt được và giao lại cho Hoàng Ngọc.Những tên bảo vệ còn lại lần lượt lao lên, đấm đá, tấn công dày đặc trên ngườiTống Thu.Tống Thu không có cách nào phản kháng, cậu dùng hai tay che đầu, mặc cho quyền cước oanh kích trên người hắn.Tống Thu cũng rất kiên cường, không rên một tiếng, mờ to mắt, giống như một con báo nhỏ bịthương, đôi mắt đỏ ngầu trào ra.Cuối cùng, hai bảo vệ túm lấy Tống Thugiữ cả hai tay sau lưng, “Quỳ xuống.”Tống Thu đứng khó khăn, tuy nhiên, không chịu được đối phương hung hãn, một chân đá vào chỗ đầu gối.Tống Thu đầu gối nặng nề khuỵu xuống đất.Hoàng Ngọc đã đi đến trước mặt Tống Thu, mở rượu, cúi đầu nhìn Tống Thu, ‘Tao nói, hôm nay mày nhất định phải uống.”Một bảo vệ cạy miệng Tống Thu.Hoàng Ngọc đổ rượu thẳng vào mặt Tống Thu.“Không uống?”Hoàng Ngọc chế nhạo, “Mày có tư cách gì trước mặt bản thiếu gia nói chữ ‘không’.”Một vò rượu gần như được rót ra một nửa, bên ngoài liền có tiếng bước chân, Hoàng Ngọc dừng lại và nhìn lên.Hoàng Ngọc mỉm cười, “Hóa ra là Tú Tú.”Hoàng Tú Tú bước vào, khi nhìn thấy cảnh này, lông mày không khỏi cau lại, “Ngọc đại ca, có chuyện gì vậy?”“Không có gì.”Hoàng Ngọc nhẹ nhàng nói, “Tiểu tử nhà họ Tống quá mức vô lễ,ca ca mời hắn uống rượu, dạy hắn về sau phải làm người thế nào, chỉ thế thôi.”Lông mày của Hoàng Tú Tú nhíu lại, cô ta liếc nhìn Tống Thu, một lúc sau mới trầm giọng nói: “Dù sao thi cũng là lời ông nội đã hứa, Ngọc ca ca không nên quá làm khó nhà họ Tống, nếu như chuyện này tới tai ông nội.”“Em sợ … không tốt lắm.”“Đừng lo lắng, ông nội sẽ không biết đâu.”Hoàng Ngọc ngồi xổm, nhẹ nhàng lắc lư mái tóc ướt đẫm rượu của Tống Thu, “Tống Thu, cậu nên biết điều này,tôi muốn nhà họ Tống biến mất ở ThiềnThành cũng không quá khó, hôm nay cậu mang rượu qua, sau đó rời đi, không có chuyện gì xảy ra phải không?”Tống Thu trợn to hai mắt, trong lòng có hận ý vô hạn.Tuy nhiên, đồng thời, toàn thân cậu toát lên sự bất lực, tự nhiên trỗi dậy.Nhà họ Hoàng, gia đình giàu có số 1 ở Thiền Thành.Người trước mặt là cháu trai đích tôn nhà họ Hoàng.
Ánh mắt Hoàng Ngọc lóe lên tia thù địch, “Nhưng hôm nay, cho dù Sở Trầncó ở đây, hắn cũng phải nằm xuống.”
Vài tên bảo vệ dường như cũng bởi vì cú đá của Tống Thu, động tác của bọn chúng càng thêm hung hãn hơn. Bảo vệ của nhà họ Hoàng đều là những cao thủ hàng đầu trong giới, kinh nghiệm thực chiến cùa họ hơn hẳn Tống Thu. Tống Thu một cái lúc đầu còn có thể che chờ vò rượu, nhưng rất nhanh liền bị đá bay, thân thể cũng hung ác ngã văng
ra ngoài.
Hũ rượu bị một tên bảo vệ bắt được và giao lại cho Hoàng Ngọc.
Những tên bảo vệ còn lại lần lượt lao lên, đấm đá, tấn công dày đặc trên ngườiTống Thu.
Tống Thu không có cách nào phản kháng, cậu dùng hai tay che đầu, mặc cho quyền cước oanh kích trên người hắn.
Tống Thu cũng rất kiên cường, không rên một tiếng, mờ to mắt, giống như một con báo nhỏ bị
thương, đôi mắt đỏ ngầu trào ra.
Cuối cùng, hai bảo vệ túm lấy Tống Thugiữ cả hai tay sau lưng, “Quỳ xuống.”
Tống Thu đứng khó khăn, tuy nhiên, không chịu được đối phương hung hãn, một chân đá vào chỗ đầu gối.
Tống Thu đầu gối nặng nề khuỵu xuống đất.
Hoàng Ngọc đã đi đến trước mặt Tống Thu, mở rượu, cúi đầu nhìn Tống Thu, ‘Tao nói, hôm nay mày nhất định phải uống.”
Một bảo vệ cạy miệng Tống Thu.
Hoàng Ngọc đổ rượu thẳng vào mặt Tống Thu.
“Không uống?”
Hoàng Ngọc chế nhạo, “Mày có tư cách gì trước mặt bản thiếu gia nói chữ ‘không’.”
Một vò rượu gần như được rót ra một nửa, bên ngoài liền có tiếng bước chân, Hoàng Ngọc dừng lại và nhìn lên.
Hoàng Ngọc mỉm cười, “Hóa ra là Tú Tú.”
Hoàng Tú Tú bước vào, khi nhìn thấy cảnh này, lông mày không khỏi cau lại, “Ngọc đại ca, có chuyện gì vậy?”
“Không có gì.”
Hoàng Ngọc nhẹ nhàng nói, “Tiểu tử nhà họ Tống quá mức vô lễ,ca ca mời hắn uống rượu, dạy hắn về sau phải làm người thế nào, chỉ thế thôi.”
Lông mày của Hoàng Tú Tú nhíu lại, cô ta liếc nhìn Tống Thu, một lúc sau mới trầm giọng nói: “Dù sao thi cũng là lời ông nội đã hứa, Ngọc ca ca không nên quá làm khó nhà họ Tống, nếu như chuyện này tới tai ông nội.”
“Em sợ … không tốt lắm.”
“Đừng lo lắng, ông nội sẽ không biết đâu.”
Hoàng Ngọc ngồi xổm, nhẹ nhàng lắc lư mái tóc ướt đẫm rượu của Tống Thu, “Tống Thu, cậu nên biết điều này,tôi muốn nhà họ Tống biến mất ở Thiền
Thành cũng không quá khó, hôm nay cậu mang rượu qua, sau đó rời đi, không có chuyện gì xảy ra phải không?”
Tống Thu trợn to hai mắt, trong lòng có hận ý vô hạn.
Tuy nhiên, đồng thời, toàn thân cậu toát lên sự bất lực, tự nhiên trỗi dậy.
Nhà họ Hoàng, gia đình giàu có số 1 ở Thiền Thành.
Người trước mặt là cháu trai đích tôn nhà họ Hoàng.
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Ánh mắt Hoàng Ngọc lóe lên tia thù địch, “Nhưng hôm nay, cho dù Sở Trầncó ở đây, hắn cũng phải nằm xuống.”Vài tên bảo vệ dường như cũng bởi vì cú đá của Tống Thu, động tác của bọn chúng càng thêm hung hãn hơn. Bảo vệ của nhà họ Hoàng đều là những cao thủ hàng đầu trong giới, kinh nghiệm thực chiến cùa họ hơn hẳn Tống Thu. Tống Thu một cái lúc đầu còn có thể che chờ vò rượu, nhưng rất nhanh liền bị đá bay, thân thể cũng hung ác ngã văngra ngoài.Hũ rượu bị một tên bảo vệ bắt được và giao lại cho Hoàng Ngọc.Những tên bảo vệ còn lại lần lượt lao lên, đấm đá, tấn công dày đặc trên ngườiTống Thu.Tống Thu không có cách nào phản kháng, cậu dùng hai tay che đầu, mặc cho quyền cước oanh kích trên người hắn.Tống Thu cũng rất kiên cường, không rên một tiếng, mờ to mắt, giống như một con báo nhỏ bịthương, đôi mắt đỏ ngầu trào ra.Cuối cùng, hai bảo vệ túm lấy Tống Thugiữ cả hai tay sau lưng, “Quỳ xuống.”Tống Thu đứng khó khăn, tuy nhiên, không chịu được đối phương hung hãn, một chân đá vào chỗ đầu gối.Tống Thu đầu gối nặng nề khuỵu xuống đất.Hoàng Ngọc đã đi đến trước mặt Tống Thu, mở rượu, cúi đầu nhìn Tống Thu, ‘Tao nói, hôm nay mày nhất định phải uống.”Một bảo vệ cạy miệng Tống Thu.Hoàng Ngọc đổ rượu thẳng vào mặt Tống Thu.“Không uống?”Hoàng Ngọc chế nhạo, “Mày có tư cách gì trước mặt bản thiếu gia nói chữ ‘không’.”Một vò rượu gần như được rót ra một nửa, bên ngoài liền có tiếng bước chân, Hoàng Ngọc dừng lại và nhìn lên.Hoàng Ngọc mỉm cười, “Hóa ra là Tú Tú.”Hoàng Tú Tú bước vào, khi nhìn thấy cảnh này, lông mày không khỏi cau lại, “Ngọc đại ca, có chuyện gì vậy?”“Không có gì.”Hoàng Ngọc nhẹ nhàng nói, “Tiểu tử nhà họ Tống quá mức vô lễ,ca ca mời hắn uống rượu, dạy hắn về sau phải làm người thế nào, chỉ thế thôi.”Lông mày của Hoàng Tú Tú nhíu lại, cô ta liếc nhìn Tống Thu, một lúc sau mới trầm giọng nói: “Dù sao thi cũng là lời ông nội đã hứa, Ngọc ca ca không nên quá làm khó nhà họ Tống, nếu như chuyện này tới tai ông nội.”“Em sợ … không tốt lắm.”“Đừng lo lắng, ông nội sẽ không biết đâu.”Hoàng Ngọc ngồi xổm, nhẹ nhàng lắc lư mái tóc ướt đẫm rượu của Tống Thu, “Tống Thu, cậu nên biết điều này,tôi muốn nhà họ Tống biến mất ở ThiềnThành cũng không quá khó, hôm nay cậu mang rượu qua, sau đó rời đi, không có chuyện gì xảy ra phải không?”Tống Thu trợn to hai mắt, trong lòng có hận ý vô hạn.Tuy nhiên, đồng thời, toàn thân cậu toát lên sự bất lực, tự nhiên trỗi dậy.Nhà họ Hoàng, gia đình giàu có số 1 ở Thiền Thành.Người trước mặt là cháu trai đích tôn nhà họ Hoàng.