“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 170
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sờ Trần bỏ lại một câu nói, “Nhà họ Hoàng nếu không xin lỗi, tôi sẽ tới trước cửaNhà họ Hoàng uống thuốc tự sát”Sở Trần thân thể đã biến mất tại ngoài phòng khách.Người nhà họTống lúc này mới phản ứng.“Tên Sở Trần này thật vô pháp vôthiên. Không đúng, hắn là không biết trời cao đất dày.”Chu Kiến hồi thần lại.“Nhà họ Hoàng xin lỗi?”Lâm Tín Bình chế nhạo, “Sở Trần đây là do ngày hôm qua tranh tài bị làm hỏng đầu óc đi, thực sự kiêu ngạo quá mức.”“Ông nội, chúng ta phải làm saobây giờ.”Tống Vân cau mày, lo lắng nói lớn, “Sở Trần cứ thế mà đi, nhất định sẽ làm liên lụy đến nhà họTống…”“Sờ Trần đúng là có khả năng gây tai họa.”Tống Tình nói.“Đều nói ít vài ba câu đi.”Tống Trường Thanhnhìn về phía đám người,mở miệng, “Việc đã đến nước này, giờ đây, chúng ta cũng chỉ có thể tùy cơ ứng biến tìm kế sách ứng phó.”Tống Trường Thanh nhìn về hướng Sở Trần rời đi, trầm mặc một lúc, “Cả nhà họ Tống, chỉ cóSở Trần là có dũng khí đi đối mặt với chuyện này.”Tống Trường Thanh xua tay, quay người bước đi.Tống Thiên Dương trờ lại phòng Tống Thu, Tô Nguyệt vội vàng nói: “Hiện tại thế nào? Sở Trầnđâu?”Tống Thiên Dương vẻ mặt phức tạp, “Cậu ta đã đến nhà họ Hoàng.”Tô Nguyệt sửng sốt, “Làm sao lại cỏ chuyện này.”Trên giường Tống Thu trong lòng cũng vô cùng chấn động, cái mũi càng vô ý thức thấycay cay, nước mắt liền chảy ra.Một màn này rơi vào trong mắt Tống Thiên Dương, tâm thần chấn động.Lúc này, hắn cảm thấy được Sở Trần đã làm đúng.Tống Thuvẫn chỉ là một thanh niên mười mấy tuổi, đây là lần đầu tiên cậu phải chịu một trận đòn và bị sỉ nhục như vậy, thật khỏ có thể tưởng tượng nổi bao nhiêu uất ức đã tích tụ trong lòngTống Thu.“Tiểu Thu, yên tâm dưỡng thương đi.”Tống Thiên Dương hít sâu một hơi, “Cho dù chúng ta không đấu được nhà họ Hoàng, nhưng mà chuyện này chúng ta cũng sẽ không lùi bước. Nhất định phải đòi nhà họ Hoàng một lời giải thích.”Tống Thiên Dươngnói dứt khoát xong liền đi ra ngoài.Chiếc xe nhanh chóng nổ máy và lái về hướng nhà họ Hoàng …Trời đã hơi nhá nhem tối.Khi Sở Trần vừa đến cửa nhà họ Hoàng, bên ngoài trời đổ mưa rất to.“Sở Trần?”Nhân viên bảo vệ làm nhiệm vụ trước cửa Nhà họ Hoàng nhận ra Sở Trần, dù sao thì người thanh niên này ngày hôm qua đại xuất danh tiếng, còn được Hoàng lão gia tửthưởng thức.Sở Trần trên mặt lộ ra một nụ cười, “Phiền phức thông báo một tiếng, tôi muốn gặp Hoàng đạithiếu gia.”
Sờ Trần bỏ lại một câu nói, “Nhà họ Hoàng nếu không xin lỗi, tôi sẽ tới trước cửaNhà họ Hoàng uống thuốc tự sát”
Sở Trần thân thể đã biến mất tại ngoài phòng khách.
Người nhà họTống lúc này mới phản ứng.
“Tên Sở Trần này thật vô pháp vô
thiên. Không đúng, hắn là không biết trời cao đất dày.”
Chu Kiến hồi thần lại.
“Nhà họ Hoàng xin lỗi?”
Lâm Tín Bình chế nhạo, “Sở Trần đây là do ngày hôm qua tranh tài bị làm hỏng đầu óc đi, thực sự kiêu ngạo quá mức.”
“Ông nội, chúng ta phải làm sao
bây giờ.”
Tống Vân cau mày, lo lắng nói lớn, “Sở Trần cứ thế mà đi, nhất định sẽ làm liên lụy đến nhà họ
Tống…”
“Sờ Trần đúng là có khả năng gây tai họa.”
Tống Tình nói.
“Đều nói ít vài ba câu đi.”
Tống Trường Thanhnhìn về phía đám người,mở miệng, “Việc đã đến nước này, giờ đây, chúng ta cũng chỉ có thể tùy cơ ứng biến tìm kế sách ứng phó.”
Tống Trường Thanh nhìn về hướng Sở Trần rời đi, trầm mặc một lúc, “Cả nhà họ Tống, chỉ có
Sở Trần là có dũng khí đi đối mặt với chuyện này.”
Tống Trường Thanh xua tay, quay người bước đi.
Tống Thiên Dương trờ lại phòng Tống Thu, Tô Nguyệt vội vàng nói: “Hiện tại thế nào? Sở Trầnđâu?”
Tống Thiên Dương vẻ mặt phức tạp, “Cậu ta đã đến nhà họ Hoàng.”
Tô Nguyệt sửng sốt, “Làm sao lại cỏ chuyện này.”
Trên giường Tống Thu trong lòng cũng vô cùng chấn động, cái mũi càng vô ý thức thấycay cay, nước mắt liền chảy ra.
Một màn này rơi vào trong mắt Tống Thiên Dương, tâm thần chấn động.
Lúc này, hắn cảm thấy được Sở Trần đã làm đúng.
Tống Thuvẫn chỉ là một thanh niên mười mấy tuổi, đây là lần đầu tiên cậu phải chịu một trận đòn và bị sỉ nhục như vậy, thật khỏ có thể tưởng tượng nổi bao nhiêu uất ức đã tích tụ trong lòng
Tống Thu.
“Tiểu Thu, yên tâm dưỡng thương đi.”
Tống Thiên Dương hít sâu một hơi, “Cho dù chúng ta không đấu được nhà họ Hoàng, nhưng mà chuyện này chúng ta cũng sẽ không lùi bước. Nhất định phải đòi nhà họ Hoàng một lời giải thích.”
Tống Thiên Dươngnói dứt khoát xong liền đi ra ngoài.
Chiếc xe nhanh chóng nổ máy và lái về hướng nhà họ Hoàng …
Trời đã hơi nhá nhem tối.
Khi Sở Trần vừa đến cửa nhà họ Hoàng, bên ngoài trời đổ mưa rất to.
“Sở Trần?”
Nhân viên bảo vệ làm nhiệm vụ trước cửa Nhà họ Hoàng nhận ra Sở Trần, dù sao thì người thanh niên này ngày hôm qua đại xuất danh tiếng, còn được Hoàng lão gia tửthưởng thức.
Sở Trần trên mặt lộ ra một nụ cười, “Phiền phức thông báo một tiếng, tôi muốn gặp Hoàng đại
thiếu gia.”
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sờ Trần bỏ lại một câu nói, “Nhà họ Hoàng nếu không xin lỗi, tôi sẽ tới trước cửaNhà họ Hoàng uống thuốc tự sát”Sở Trần thân thể đã biến mất tại ngoài phòng khách.Người nhà họTống lúc này mới phản ứng.“Tên Sở Trần này thật vô pháp vôthiên. Không đúng, hắn là không biết trời cao đất dày.”Chu Kiến hồi thần lại.“Nhà họ Hoàng xin lỗi?”Lâm Tín Bình chế nhạo, “Sở Trần đây là do ngày hôm qua tranh tài bị làm hỏng đầu óc đi, thực sự kiêu ngạo quá mức.”“Ông nội, chúng ta phải làm saobây giờ.”Tống Vân cau mày, lo lắng nói lớn, “Sở Trần cứ thế mà đi, nhất định sẽ làm liên lụy đến nhà họTống…”“Sờ Trần đúng là có khả năng gây tai họa.”Tống Tình nói.“Đều nói ít vài ba câu đi.”Tống Trường Thanhnhìn về phía đám người,mở miệng, “Việc đã đến nước này, giờ đây, chúng ta cũng chỉ có thể tùy cơ ứng biến tìm kế sách ứng phó.”Tống Trường Thanh nhìn về hướng Sở Trần rời đi, trầm mặc một lúc, “Cả nhà họ Tống, chỉ cóSở Trần là có dũng khí đi đối mặt với chuyện này.”Tống Trường Thanh xua tay, quay người bước đi.Tống Thiên Dương trờ lại phòng Tống Thu, Tô Nguyệt vội vàng nói: “Hiện tại thế nào? Sở Trầnđâu?”Tống Thiên Dương vẻ mặt phức tạp, “Cậu ta đã đến nhà họ Hoàng.”Tô Nguyệt sửng sốt, “Làm sao lại cỏ chuyện này.”Trên giường Tống Thu trong lòng cũng vô cùng chấn động, cái mũi càng vô ý thức thấycay cay, nước mắt liền chảy ra.Một màn này rơi vào trong mắt Tống Thiên Dương, tâm thần chấn động.Lúc này, hắn cảm thấy được Sở Trần đã làm đúng.Tống Thuvẫn chỉ là một thanh niên mười mấy tuổi, đây là lần đầu tiên cậu phải chịu một trận đòn và bị sỉ nhục như vậy, thật khỏ có thể tưởng tượng nổi bao nhiêu uất ức đã tích tụ trong lòngTống Thu.“Tiểu Thu, yên tâm dưỡng thương đi.”Tống Thiên Dương hít sâu một hơi, “Cho dù chúng ta không đấu được nhà họ Hoàng, nhưng mà chuyện này chúng ta cũng sẽ không lùi bước. Nhất định phải đòi nhà họ Hoàng một lời giải thích.”Tống Thiên Dươngnói dứt khoát xong liền đi ra ngoài.Chiếc xe nhanh chóng nổ máy và lái về hướng nhà họ Hoàng …Trời đã hơi nhá nhem tối.Khi Sở Trần vừa đến cửa nhà họ Hoàng, bên ngoài trời đổ mưa rất to.“Sở Trần?”Nhân viên bảo vệ làm nhiệm vụ trước cửa Nhà họ Hoàng nhận ra Sở Trần, dù sao thì người thanh niên này ngày hôm qua đại xuất danh tiếng, còn được Hoàng lão gia tửthưởng thức.Sở Trần trên mặt lộ ra một nụ cười, “Phiền phức thông báo một tiếng, tôi muốn gặp Hoàng đạithiếu gia.”