“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 176
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Đôi mắt màu máu tràn đầy không cam lòng, vẻ mặt gớm ghiếc méo mó, không ngờ bản thân đã huy động toàn bộ lực lượng có thể huy động được, nhưng cũng không làm gì được Sờ Trần, đành nhìn Sở Trần rời đi.Đây đối với Hoàng Ngọc mà nói, quả thực là một sự sỉ nhục lớn.về phần lực lượng mạnh hơn trong nhà họ Hoàng, hoàn toàn không phải là thứ mà hắn có thể huy động được.Hoàng Ngọc lấy điện thoại di động ra.Lập tức mấm một số điện thoại, khi giọng nói ở đầu dây bên kia vang lên, Hoàng Ngọc lập tức bật khóc nức nở than thở, “Cha, con bị người ta đánh.”Một màn mưa to lớn bao phủ cả mảnh thiên địa này, Sở Trầncầm ô và bước từng bước đến trước cửa nhà Hoàng.Sau lưng vẫn còn có ba năm tên vệ sĩ đuổi theo, thế nhưng mỗi tên đều bị mưa tát vào mặt, lại cảm nhân đươc khí tức lanh lẽolan tràn nên không dám xông lên.Trong mắt những vệ sĩ này, Sở Trần đơn giản là tồn tại giốngnhư chiến thần bất khả chiến bại.Khó trách hắn dám đơn phương độc mã xông vào nhà họ Hoàng.“Sờ Trần.”Một giọng nói đột nhiên vang lên sau lưng Sở Trần.Hoàng Tú Tútay cầm ô đã bắt kịp.Hướng phía trước tiến lên vài bước.“Tôi biết tại sao anh tới làm náo loạn ở nhả họ Hoàng.”Hoàng Tú Tú trầm giọng nói, “Tuy nhiên, chỉ bằng một thân công phu quyền cước của anh, chuyện hôm nay không thể giải quyết được. Hôm qua biểu hiện của anh, ông nộivô cùng thường thức, đừng để sự việc nháo đến tình trạngkhông thể giải quyết, anh có thể thử đem chuyện này nói cho ông nội, người hoàn toàn không biết rõ tình hình.”Sở Trần dừng chân lại và liếc nhìn Hoàng Tú Tú.Hoàng Tú Tú nói, “Tôi hy vọng anh có thể tha thứ cho ca ca tôi.”Khóe miệng của Sở Trần nhếch lên, “Nếu Hoàng Ngọc Hải không đến trêu chọc tôi, tôi sẽ không cùng hắn so đo. Hoàng tiểu thư,Ạ A 1 Ạcô yên tâm.Trong mắt Sở Trần, chưa từng có đem Hoàng Ngọc Hải coi là đối thủ.Thậm chị bao gồm cả Hoàng Ngọcnày cũng vậy.Không có tư cách trở thành đối thủ của hắn.Sở Trần xoay người đi về phía cửa nhà họ Hoàng.Từng bước một, khi Sở Trần chuẩn bị bước ra khỏi cửa nhà họ Hoàng, cửa nhà họ Hoàng đột nhiên đóng sầm lại.Dưới màn mưa hùng vĩ, phía sau Sở Trần xuất hiện một đoàn người.Người đàn ông trung niên đi đầu cầm một chiếc ô đen trong tay, vẻ mặt lãnh đạm, hai mắt như muốn b*n r* tia chớp, lạnh lùng nhìn bóng lưng Sở Trần.Hoàng Tú Tú sắc mặt tái nhợt, trong lòng chấn động, “Bác cả.”Bên cạnh Hoàng Dương có mười người, đều mặc đồng phục màu đen, bọn hắn đều không có bung dù, nước mưa đánh vào trên mặt của bọn hắn, thần sắc đều không có biến hóa chút nào.Khí thế tỏa ra từ mười người này hiển nhiên hơn hẳn so với những vệ sĩ bình thường.“Sở Trần.”
Đôi mắt màu máu tràn đầy không cam lòng, vẻ mặt gớm ghiếc méo mó, không ngờ bản thân đã huy động toàn bộ lực lượng có thể huy động được, nhưng cũng không làm gì được Sờ Trần, đành nhìn Sở Trần rời đi.
Đây đối với Hoàng Ngọc mà nói, quả thực là một sự sỉ nhục lớn.
về phần lực lượng mạnh hơn trong nhà họ Hoàng, hoàn toàn không phải là thứ mà hắn có thể huy động được.
Hoàng Ngọc lấy điện thoại di động ra.
Lập tức mấm một số điện thoại, khi giọng nói ở đầu dây bên kia vang lên, Hoàng Ngọc lập tức bật khóc nức nở than thở, “Cha, con bị người ta đánh.”
Một màn mưa to lớn bao phủ cả mảnh thiên địa này, Sở Trầncầm ô và bước từng bước đến trước cửa nhà Hoàng.
Sau lưng vẫn còn có ba năm tên vệ sĩ đuổi theo, thế nhưng mỗi tên đều bị mưa tát vào mặt, lại cảm nhân đươc khí tức lanh lẽo
lan tràn nên không dám xông lên.
Trong mắt những vệ sĩ này, Sở Trần đơn giản là tồn tại giốngnhư chiến thần bất khả chiến bại.
Khó trách hắn dám đơn phương độc mã xông vào nhà họ Hoàng.
“Sờ Trần.”
Một giọng nói đột nhiên vang lên sau lưng Sở Trần.
Hoàng Tú Tútay cầm ô đã bắt kịp.
Hướng phía trước tiến lên vài bước.
“Tôi biết tại sao anh tới làm náo loạn ở nhả họ Hoàng.”
Hoàng Tú Tú trầm giọng nói, “Tuy nhiên, chỉ bằng một thân công phu quyền cước của anh, chuyện hôm nay không thể giải quyết được. Hôm qua biểu hiện của anh, ông nộivô cùng thường thức, đừng để sự việc nháo đến tình trạngkhông thể giải quyết, anh có thể thử đem chuyện này nói cho ông nội, người hoàn toàn không biết rõ tình hình.”
Sở Trần dừng chân lại và liếc nhìn Hoàng Tú Tú.
Hoàng Tú Tú nói, “Tôi hy vọng anh có thể tha thứ cho ca ca tôi.”
Khóe miệng của Sở Trần nhếch lên, “Nếu Hoàng Ngọc Hải không đến trêu chọc tôi, tôi sẽ không cùng hắn so đo. Hoàng tiểu thư,
Ạ A 1 Ạ
cô yên tâm.
Trong mắt Sở Trần, chưa từng có đem Hoàng Ngọc Hải coi là đối thủ.
Thậm chị bao gồm cả Hoàng Ngọcnày cũng vậy.
Không có tư cách trở thành đối thủ của hắn.
Sở Trần xoay người đi về phía cửa nhà họ Hoàng.
Từng bước một, khi Sở Trần chuẩn bị bước ra khỏi cửa nhà họ Hoàng, cửa nhà họ Hoàng đột nhiên đóng sầm lại.
Dưới màn mưa hùng vĩ, phía sau Sở Trần xuất hiện một đoàn người.
Người đàn ông trung niên đi đầu cầm một chiếc ô đen trong tay, vẻ mặt lãnh đạm, hai mắt như muốn b*n r* tia chớp, lạnh lùng nhìn bóng lưng Sở Trần.
Hoàng Tú Tú sắc mặt tái nhợt, trong lòng chấn động, “Bác cả.”
Bên cạnh Hoàng Dương có mười người, đều mặc đồng phục màu đen, bọn hắn đều không có bung dù, nước mưa đánh vào trên mặt của bọn hắn, thần sắc đều không có biến hóa chút nào.
Khí thế tỏa ra từ mười người này hiển nhiên hơn hẳn so với những vệ sĩ bình thường.
“Sở Trần.”
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Đôi mắt màu máu tràn đầy không cam lòng, vẻ mặt gớm ghiếc méo mó, không ngờ bản thân đã huy động toàn bộ lực lượng có thể huy động được, nhưng cũng không làm gì được Sờ Trần, đành nhìn Sở Trần rời đi.Đây đối với Hoàng Ngọc mà nói, quả thực là một sự sỉ nhục lớn.về phần lực lượng mạnh hơn trong nhà họ Hoàng, hoàn toàn không phải là thứ mà hắn có thể huy động được.Hoàng Ngọc lấy điện thoại di động ra.Lập tức mấm một số điện thoại, khi giọng nói ở đầu dây bên kia vang lên, Hoàng Ngọc lập tức bật khóc nức nở than thở, “Cha, con bị người ta đánh.”Một màn mưa to lớn bao phủ cả mảnh thiên địa này, Sở Trầncầm ô và bước từng bước đến trước cửa nhà Hoàng.Sau lưng vẫn còn có ba năm tên vệ sĩ đuổi theo, thế nhưng mỗi tên đều bị mưa tát vào mặt, lại cảm nhân đươc khí tức lanh lẽolan tràn nên không dám xông lên.Trong mắt những vệ sĩ này, Sở Trần đơn giản là tồn tại giốngnhư chiến thần bất khả chiến bại.Khó trách hắn dám đơn phương độc mã xông vào nhà họ Hoàng.“Sờ Trần.”Một giọng nói đột nhiên vang lên sau lưng Sở Trần.Hoàng Tú Tútay cầm ô đã bắt kịp.Hướng phía trước tiến lên vài bước.“Tôi biết tại sao anh tới làm náo loạn ở nhả họ Hoàng.”Hoàng Tú Tú trầm giọng nói, “Tuy nhiên, chỉ bằng một thân công phu quyền cước của anh, chuyện hôm nay không thể giải quyết được. Hôm qua biểu hiện của anh, ông nộivô cùng thường thức, đừng để sự việc nháo đến tình trạngkhông thể giải quyết, anh có thể thử đem chuyện này nói cho ông nội, người hoàn toàn không biết rõ tình hình.”Sở Trần dừng chân lại và liếc nhìn Hoàng Tú Tú.Hoàng Tú Tú nói, “Tôi hy vọng anh có thể tha thứ cho ca ca tôi.”Khóe miệng của Sở Trần nhếch lên, “Nếu Hoàng Ngọc Hải không đến trêu chọc tôi, tôi sẽ không cùng hắn so đo. Hoàng tiểu thư,Ạ A 1 Ạcô yên tâm.Trong mắt Sở Trần, chưa từng có đem Hoàng Ngọc Hải coi là đối thủ.Thậm chị bao gồm cả Hoàng Ngọcnày cũng vậy.Không có tư cách trở thành đối thủ của hắn.Sở Trần xoay người đi về phía cửa nhà họ Hoàng.Từng bước một, khi Sở Trần chuẩn bị bước ra khỏi cửa nhà họ Hoàng, cửa nhà họ Hoàng đột nhiên đóng sầm lại.Dưới màn mưa hùng vĩ, phía sau Sở Trần xuất hiện một đoàn người.Người đàn ông trung niên đi đầu cầm một chiếc ô đen trong tay, vẻ mặt lãnh đạm, hai mắt như muốn b*n r* tia chớp, lạnh lùng nhìn bóng lưng Sở Trần.Hoàng Tú Tú sắc mặt tái nhợt, trong lòng chấn động, “Bác cả.”Bên cạnh Hoàng Dương có mười người, đều mặc đồng phục màu đen, bọn hắn đều không có bung dù, nước mưa đánh vào trên mặt của bọn hắn, thần sắc đều không có biến hóa chút nào.Khí thế tỏa ra từ mười người này hiển nhiên hơn hẳn so với những vệ sĩ bình thường.“Sở Trần.”