“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 183
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Tô Nguyệt gật đầu.“Ra là vậy.”Lâm Tín Bình bật cười, mang theo một vẻ châm chọc, “Con ngược lại coi là Sở Trần thật sự có dũng khí xông vào nhà họ Hoàng, xem ra là đã bị trận mưa này cản trở, đại khái chính là hắn ta ra ngoài tản bộ một vòng, bị cha tìm được, liền quay trở lại đi.”Thật bực mình.”Tống Vân cũng cười, “Nhưng mà như thế cũng tốt, chí ít sẽ không liên lụy đến nhà họ Tống của chúng ta.”Dưới trời mưa to, hai người tay cầm ô sánh bước đi vào phòng khách.Ánh mắt của toàn bộ mọi người đều tập trung vào hai người.Tống Nhan vừa hâm nóng một món ăn, đi ra ngoài, nhìn Sở Trần cười nhẹ, “Thịt kho tàu vừa mới được làm nóng, anh đến ăn thửđi.”“Không có việc gì rồi, mọi người đều đi ăn cơm thôi.”Tô Nguyệt cũng mở miệng, vô ý thức đều không đề cập đến việc hỏi sự tình việc Sở Trần xông vào nhà họ Hoàng.“Bà xã đợi một lát, anh đi nói ít chuyện với Tiểu Thu.”Sở Trần bước đến phòng của Tống Thu.Mọi người đều sững sờ.Con ngươi của Tô Nguyệt rùng mình khi nhìn Tống Thiên Dương, “Anh Dương, chuyện này…”Tống Thiên Dương nghiêm mặt, ngẳng đầu nhìn mọi người, “Từ bây giờ, tất cả mọi người phải chuẩn bị đối mặt với tình huống xấu nhất.”“Cha, ý của người là… Sở Trần thật sự đã tới nhà họ Hoàng?”Lâm Tín Bình khó có thể tin.Sau khi đến nhà họ Hoàng, liệu có thể ra ngoài bình an như vậysao?“Không chỉ cótới, mà …”Giọng điệu của Tống Thiên Dương dừng lại, “Tất cả những gì mà thiếu gia nhà họ Hoàng đã làm với Tiểu Thu, Sở Trần đã lặp lại với hắn ta. Còn có … Hoàng Dương xuất hiện, nhưng đều không ngăn cản đượcSỞ Trần.”Mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.Miệng há rộng.Nếu câu nói này không được nóira từ miệng Tống Thiên Dương, bọn họ sẽ không bao giờ tin được.“Thật là quá điên cuồng rồi.”Tống Vân thậm chí quên tức giận, lẩm bẩm tự nói, khó mà tưởng tượng được, chuyện gì đã xảy ra.“Sở Trần coi nhà họ Hoàng là hậu hoa viên nhà hắn sao? Muốn đến thì đến, muốn về thì về. Nhà họ Hoàng vậy mà không thể ngănmột mìnhSỞ Trần.”Chu Kiếm hoàn toàn bị sốc.Tất cả những điều này thực sự không thể tin được.Tống Trường Thanh ngồi trên ghế nhấp một ngụm trà.Một lúc sau.Tống Trường Thanh chậm rãi nói: “Từ nay về sau, nhà họ Tống sẽ luôn đặt vào tình trạng khẩn cấp,bất kể làm chuyện gì cũng phải lấy tinh thần lên hơn mười phần. Mọi dự án của nhà họ Tống đều phải xử lý với thái độ 100%, hoàn toàn không được để một chút sơ sẩy. Chỉ cần chúng ta phạm một chút sai lầm, nhà họ Hoàng sẽ khiến chúng ta phải trả giá không ngóc dậy được.”Bên ngoài trời mưa rất to.Mọi người trong nhà họ Tống đềuim lặng.
Tô Nguyệt gật đầu.
“Ra là vậy.”
Lâm Tín Bình bật cười, mang theo một vẻ châm chọc, “Con ngược lại coi là Sở Trần thật sự có dũng khí xông vào nhà họ Hoàng, xem ra là đã bị trận mưa này cản trở, đại khái chính là hắn ta ra ngoài tản bộ một vòng, bị cha tìm được, liền quay trở lại đi.”
Thật bực mình.”
Tống Vân cũng cười, “Nhưng mà như thế cũng tốt, chí ít sẽ không liên lụy đến nhà họ Tống của chúng ta.”
Dưới trời mưa to, hai người tay cầm ô sánh bước đi vào phòng khách.
Ánh mắt của toàn bộ mọi người đều tập trung vào hai người.
Tống Nhan vừa hâm nóng một món ăn, đi ra ngoài, nhìn Sở Trần cười nhẹ, “Thịt kho tàu vừa mới được làm nóng, anh đến ăn thử
đi.”
“Không có việc gì rồi, mọi người đều đi ăn cơm thôi.”
Tô Nguyệt cũng mở miệng, vô ý thức đều không đề cập đến việc hỏi sự tình việc Sở Trần xông vào nhà họ Hoàng.
“Bà xã đợi một lát, anh đi nói ít chuyện với Tiểu Thu.”
Sở Trần bước đến phòng của Tống Thu.
Mọi người đều sững sờ.
Con ngươi của Tô Nguyệt rùng mình khi nhìn Tống Thiên Dương, “Anh Dương, chuyện này…”
Tống Thiên Dương nghiêm mặt, ngẳng đầu nhìn mọi người, “Từ bây giờ, tất cả mọi người phải chuẩn bị đối mặt với tình huống xấu nhất.”
“Cha, ý của người là… Sở Trần thật sự đã tới nhà họ Hoàng?”
Lâm Tín Bình khó có thể tin.
Sau khi đến nhà họ Hoàng, liệu có thể ra ngoài bình an như vậy
sao?
“Không chỉ cótới, mà …”
Giọng điệu của Tống Thiên Dương dừng lại, “Tất cả những gì mà thiếu gia nhà họ Hoàng đã làm với Tiểu Thu, Sở Trần đã lặp lại với hắn ta. Còn có … Hoàng Dương xuất hiện, nhưng đều không ngăn cản đượcSỞ Trần.”
Mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.
Miệng há rộng.
Nếu câu nói này không được nói
ra từ miệng Tống Thiên Dương, bọn họ sẽ không bao giờ tin được.
“Thật là quá điên cuồng rồi.”
Tống Vân thậm chí quên tức giận, lẩm bẩm tự nói, khó mà tưởng tượng được, chuyện gì đã xảy ra.
“Sở Trần coi nhà họ Hoàng là hậu hoa viên nhà hắn sao? Muốn đến thì đến, muốn về thì về. Nhà họ Hoàng vậy mà không thể ngănmột mìnhSỞ Trần.”
Chu Kiếm hoàn toàn bị sốc.
Tất cả những điều này thực sự không thể tin được.
Tống Trường Thanh ngồi trên ghế nhấp một ngụm trà.
Một lúc sau.
Tống Trường Thanh chậm rãi nói: “Từ nay về sau, nhà họ Tống sẽ luôn đặt vào tình trạng khẩn cấp,bất kể làm chuyện gì cũng phải lấy tinh thần lên hơn mười phần. Mọi dự án của nhà họ Tống đều phải xử lý với thái độ 100%, hoàn toàn không được để một chút sơ sẩy. Chỉ cần chúng ta phạm một chút sai lầm, nhà họ Hoàng sẽ khiến chúng ta phải trả giá không ngóc dậy được.”
Bên ngoài trời mưa rất to.
Mọi người trong nhà họ Tống đều
im lặng.
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Tô Nguyệt gật đầu.“Ra là vậy.”Lâm Tín Bình bật cười, mang theo một vẻ châm chọc, “Con ngược lại coi là Sở Trần thật sự có dũng khí xông vào nhà họ Hoàng, xem ra là đã bị trận mưa này cản trở, đại khái chính là hắn ta ra ngoài tản bộ một vòng, bị cha tìm được, liền quay trở lại đi.”Thật bực mình.”Tống Vân cũng cười, “Nhưng mà như thế cũng tốt, chí ít sẽ không liên lụy đến nhà họ Tống của chúng ta.”Dưới trời mưa to, hai người tay cầm ô sánh bước đi vào phòng khách.Ánh mắt của toàn bộ mọi người đều tập trung vào hai người.Tống Nhan vừa hâm nóng một món ăn, đi ra ngoài, nhìn Sở Trần cười nhẹ, “Thịt kho tàu vừa mới được làm nóng, anh đến ăn thửđi.”“Không có việc gì rồi, mọi người đều đi ăn cơm thôi.”Tô Nguyệt cũng mở miệng, vô ý thức đều không đề cập đến việc hỏi sự tình việc Sở Trần xông vào nhà họ Hoàng.“Bà xã đợi một lát, anh đi nói ít chuyện với Tiểu Thu.”Sở Trần bước đến phòng của Tống Thu.Mọi người đều sững sờ.Con ngươi của Tô Nguyệt rùng mình khi nhìn Tống Thiên Dương, “Anh Dương, chuyện này…”Tống Thiên Dương nghiêm mặt, ngẳng đầu nhìn mọi người, “Từ bây giờ, tất cả mọi người phải chuẩn bị đối mặt với tình huống xấu nhất.”“Cha, ý của người là… Sở Trần thật sự đã tới nhà họ Hoàng?”Lâm Tín Bình khó có thể tin.Sau khi đến nhà họ Hoàng, liệu có thể ra ngoài bình an như vậysao?“Không chỉ cótới, mà …”Giọng điệu của Tống Thiên Dương dừng lại, “Tất cả những gì mà thiếu gia nhà họ Hoàng đã làm với Tiểu Thu, Sở Trần đã lặp lại với hắn ta. Còn có … Hoàng Dương xuất hiện, nhưng đều không ngăn cản đượcSỞ Trần.”Mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.Miệng há rộng.Nếu câu nói này không được nóira từ miệng Tống Thiên Dương, bọn họ sẽ không bao giờ tin được.“Thật là quá điên cuồng rồi.”Tống Vân thậm chí quên tức giận, lẩm bẩm tự nói, khó mà tưởng tượng được, chuyện gì đã xảy ra.“Sở Trần coi nhà họ Hoàng là hậu hoa viên nhà hắn sao? Muốn đến thì đến, muốn về thì về. Nhà họ Hoàng vậy mà không thể ngănmột mìnhSỞ Trần.”Chu Kiếm hoàn toàn bị sốc.Tất cả những điều này thực sự không thể tin được.Tống Trường Thanh ngồi trên ghế nhấp một ngụm trà.Một lúc sau.Tống Trường Thanh chậm rãi nói: “Từ nay về sau, nhà họ Tống sẽ luôn đặt vào tình trạng khẩn cấp,bất kể làm chuyện gì cũng phải lấy tinh thần lên hơn mười phần. Mọi dự án của nhà họ Tống đều phải xử lý với thái độ 100%, hoàn toàn không được để một chút sơ sẩy. Chỉ cần chúng ta phạm một chút sai lầm, nhà họ Hoàng sẽ khiến chúng ta phải trả giá không ngóc dậy được.”Bên ngoài trời mưa rất to.Mọi người trong nhà họ Tống đềuim lặng.