“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 185
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Trước đây hắn chưa bao giờ tự nhiên lại gắp thức ăn cho vào bát của mình.Tống Nhan cũng không có phủi mặt mũi Sờ Trần, cô gắp lên miệng ăn, Sở Trầnvui vẻ cười lớn, liền xới cơm ăn.Toàn bộ bàn ăn, chỉ có Sở Trầnăn đến quên trời quên đất.Lập tức hắn chén ba bát cơm.“Vận động một chút, quả thực làrất đói.”Sở Trầncảm thán.Lâm Tín Bình khóe miệng co giật dữ dội.Trong mắt tên này, làm ầm ĩ ở nhà họ Hoàng một trận như vậy, chỉ là vận động một chút thôi sao?Bộp một tiếng.Tống Vân đặt đũa lên, “Tôi ăn noLâm Tín Bình và những ngườikhác cũng lần lượt đứng lên.Bữa cơm này bọn họ ăn không vào.Lúc này, nhạc chuông điện thoại di động của Tống Trường Thanh đột nhiên vang lên.Bước chân của mấy người cũng đột ngột dừng lại.Lúc này, từng chi tiết nhỏ đều khiến thần kinh bọn họ phải căng thẳng.Tống Trường Thanh bấm nghe điện thoại.Một lúc sau, sắc mặt ông ta thay đổi.Nội tâm mọi người đều như thắt lại.Tất cả đều nhìn Tống Trường Thanh.Sau khi Tống Trường Thanh cúp điện thoại, ông ta liếc nhìn thoáng quaSỞ Trần, thở nhẹ một hơi.“Hoàng Dương ra tuyên bố, phong sát nhà họ Tống.”Hoàng Dương tuyên bố phong sát Tống gia!Tám chữ, chữ nào cũng như sấm, từng chữ đâm thằng vào tim gan.Lâm Tín Bình và những người khác thậm chí còn như địa chấn, chân đứng không vững, tay vịn lấy bàn.Cuộc trả thù của nhà họ Hoàng đến nhanh và bá đạo hơn so với bọn họ tưởng tượng, cách trả thù rất đơn giản và thô bạo.Trực tiếp tuyên bố với tất cả cácmối quan hệ, muốn phong sát Tống Gia.Hoàng Dương là con trai cả của lão gia tử nhà họ Hoàng.Lời nói của ông ta đủ để đại biểu cho nhà họ Hoàng.Tất cả mọi người đều khó hình dung được nhà họ Tống sẽ phải đối mặt với hoàn cảnh khó khăn nào sắp tới.Không người nào dám vì nhà họ Tống mà đắc tội với nhà họ Hoàng.Tống gia cùng Hoàng gia về cơ bản không thể so sánh.Thậm chí, rất nhiều người vì để lấy lòng nhà họ Hoàng, sẵn sàng bỏ đá xuống giếng.Một khoảnh khắc im lặng.Tống Thiên Dương nhìn Sở Trần, nhẹ nhàng thở dài, “Nhà họ Hoàng thật sự có thể muốn làm gì thì làm.”Trên đường trở về, Sở Trần còn nói nhà họ Hoàng sẽ không thể muốn làm gì thì làm, hành động này của Hoàng Dương như đánhthẳng vào mặt của Sở Trần.Tống Vân yếu ớt ngồi xuống, ánh mắt đột nhiên nhìn chằm chằm Sở Trần, giọng nói có chút sắc nhọn, “Sở Trần, cậu đã nghe rõ chưa? Cậu hiện tại hẳn là rất hài lòng đi, nhà họ Tống rốt cuộc cũng bị cậu hại thảm, đã vừa ý cậu chưa?”“Chúng ta thật sự đã không để tâm đến những lời của Trương Đạo Trưởng.”
Trước đây hắn chưa bao giờ tự nhiên lại gắp thức ăn cho vào bát của mình.
Tống Nhan cũng không có phủi mặt mũi Sờ Trần, cô gắp lên miệng ăn, Sở Trầnvui vẻ cười lớn, liền xới cơm ăn.
Toàn bộ bàn ăn, chỉ có Sở Trầnăn đến quên trời quên đất.
Lập tức hắn chén ba bát cơm.
“Vận động một chút, quả thực là
rất đói.”
Sở Trầncảm thán.
Lâm Tín Bình khóe miệng co giật dữ dội.
Trong mắt tên này, làm ầm ĩ ở nhà họ Hoàng một trận như vậy, chỉ là vận động một chút thôi sao?
Bộp một tiếng.
Tống Vân đặt đũa lên, “Tôi ăn no
Lâm Tín Bình và những người
khác cũng lần lượt đứng lên.
Bữa cơm này bọn họ ăn không vào.
Lúc này, nhạc chuông điện thoại di động của Tống Trường Thanh đột nhiên vang lên.
Bước chân của mấy người cũng đột ngột dừng lại.
Lúc này, từng chi tiết nhỏ đều khiến thần kinh bọn họ phải căng thẳng.
Tống Trường Thanh bấm nghe điện thoại.
Một lúc sau, sắc mặt ông ta thay đổi.
Nội tâm mọi người đều như thắt lại.
Tất cả đều nhìn Tống Trường Thanh.
Sau khi Tống Trường Thanh cúp điện thoại, ông ta liếc nhìn thoáng quaSỞ Trần, thở nhẹ một hơi.
“Hoàng Dương ra tuyên bố, phong sát nhà họ Tống.”
Hoàng Dương tuyên bố phong sát Tống gia!
Tám chữ, chữ nào cũng như sấm, từng chữ đâm thằng vào tim gan.
Lâm Tín Bình và những người khác thậm chí còn như địa chấn, chân đứng không vững, tay vịn lấy bàn.
Cuộc trả thù của nhà họ Hoàng đến nhanh và bá đạo hơn so với bọn họ tưởng tượng, cách trả thù rất đơn giản và thô bạo.
Trực tiếp tuyên bố với tất cả các
mối quan hệ, muốn phong sát Tống Gia.
Hoàng Dương là con trai cả của lão gia tử nhà họ Hoàng.
Lời nói của ông ta đủ để đại biểu cho nhà họ Hoàng.
Tất cả mọi người đều khó hình dung được nhà họ Tống sẽ phải đối mặt với hoàn cảnh khó khăn nào sắp tới.
Không người nào dám vì nhà họ Tống mà đắc tội với nhà họ Hoàng.
Tống gia cùng Hoàng gia về cơ bản không thể so sánh.
Thậm chí, rất nhiều người vì để lấy lòng nhà họ Hoàng, sẵn sàng bỏ đá xuống giếng.
Một khoảnh khắc im lặng.
Tống Thiên Dương nhìn Sở Trần, nhẹ nhàng thở dài, “Nhà họ Hoàng thật sự có thể muốn làm gì thì làm.”
Trên đường trở về, Sở Trần còn nói nhà họ Hoàng sẽ không thể muốn làm gì thì làm, hành động này của Hoàng Dương như đánh
thẳng vào mặt của Sở Trần.
Tống Vân yếu ớt ngồi xuống, ánh mắt đột nhiên nhìn chằm chằm Sở Trần, giọng nói có chút sắc nhọn, “Sở Trần, cậu đã nghe rõ chưa? Cậu hiện tại hẳn là rất hài lòng đi, nhà họ Tống rốt cuộc cũng bị cậu hại thảm, đã vừa ý cậu chưa?”
“Chúng ta thật sự đã không để tâm đến những lời của Trương Đạo Trưởng.”
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Trước đây hắn chưa bao giờ tự nhiên lại gắp thức ăn cho vào bát của mình.Tống Nhan cũng không có phủi mặt mũi Sờ Trần, cô gắp lên miệng ăn, Sở Trầnvui vẻ cười lớn, liền xới cơm ăn.Toàn bộ bàn ăn, chỉ có Sở Trầnăn đến quên trời quên đất.Lập tức hắn chén ba bát cơm.“Vận động một chút, quả thực làrất đói.”Sở Trầncảm thán.Lâm Tín Bình khóe miệng co giật dữ dội.Trong mắt tên này, làm ầm ĩ ở nhà họ Hoàng một trận như vậy, chỉ là vận động một chút thôi sao?Bộp một tiếng.Tống Vân đặt đũa lên, “Tôi ăn noLâm Tín Bình và những ngườikhác cũng lần lượt đứng lên.Bữa cơm này bọn họ ăn không vào.Lúc này, nhạc chuông điện thoại di động của Tống Trường Thanh đột nhiên vang lên.Bước chân của mấy người cũng đột ngột dừng lại.Lúc này, từng chi tiết nhỏ đều khiến thần kinh bọn họ phải căng thẳng.Tống Trường Thanh bấm nghe điện thoại.Một lúc sau, sắc mặt ông ta thay đổi.Nội tâm mọi người đều như thắt lại.Tất cả đều nhìn Tống Trường Thanh.Sau khi Tống Trường Thanh cúp điện thoại, ông ta liếc nhìn thoáng quaSỞ Trần, thở nhẹ một hơi.“Hoàng Dương ra tuyên bố, phong sát nhà họ Tống.”Hoàng Dương tuyên bố phong sát Tống gia!Tám chữ, chữ nào cũng như sấm, từng chữ đâm thằng vào tim gan.Lâm Tín Bình và những người khác thậm chí còn như địa chấn, chân đứng không vững, tay vịn lấy bàn.Cuộc trả thù của nhà họ Hoàng đến nhanh và bá đạo hơn so với bọn họ tưởng tượng, cách trả thù rất đơn giản và thô bạo.Trực tiếp tuyên bố với tất cả cácmối quan hệ, muốn phong sát Tống Gia.Hoàng Dương là con trai cả của lão gia tử nhà họ Hoàng.Lời nói của ông ta đủ để đại biểu cho nhà họ Hoàng.Tất cả mọi người đều khó hình dung được nhà họ Tống sẽ phải đối mặt với hoàn cảnh khó khăn nào sắp tới.Không người nào dám vì nhà họ Tống mà đắc tội với nhà họ Hoàng.Tống gia cùng Hoàng gia về cơ bản không thể so sánh.Thậm chí, rất nhiều người vì để lấy lòng nhà họ Hoàng, sẵn sàng bỏ đá xuống giếng.Một khoảnh khắc im lặng.Tống Thiên Dương nhìn Sở Trần, nhẹ nhàng thở dài, “Nhà họ Hoàng thật sự có thể muốn làm gì thì làm.”Trên đường trở về, Sở Trần còn nói nhà họ Hoàng sẽ không thể muốn làm gì thì làm, hành động này của Hoàng Dương như đánhthẳng vào mặt của Sở Trần.Tống Vân yếu ớt ngồi xuống, ánh mắt đột nhiên nhìn chằm chằm Sở Trần, giọng nói có chút sắc nhọn, “Sở Trần, cậu đã nghe rõ chưa? Cậu hiện tại hẳn là rất hài lòng đi, nhà họ Tống rốt cuộc cũng bị cậu hại thảm, đã vừa ý cậu chưa?”“Chúng ta thật sự đã không để tâm đến những lời của Trương Đạo Trưởng.”