“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 207
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Ngay cả nguyên nhân cũng không tìm được, tự nhiên là bó tay toàn tập.Tình trạng của Hoàng Giang Hồng có vẻ nghiêm trọng hơn vài ngày trước, khi bác sĩ kiểm tra, ông ấy đã nằm trên giường.Tâm trạng tốt của Hoàng Dương đã biến mất hoàn toàn.“Cha, sao cha không kêu MạcĐạo Trưởng tới xem một chút?”Hoàng Dương ngập ngừng hỏi.Tất cả mọi người trong nhà họ Hoàng đều biết đến sự tồn tại của Mạc Nhàn, bọn họ cũng biết Mạc Nhàn có một số thủ đoạn mà người bình thường không thể tưởng tượng được.Hoàng Giang Hồnglông mày nhíu chặt, một lúc lâu sau, ông ta cười khổ, “Vị lão hữu này, e rằng ông ấy vẫn còn ghi hận chúng ta, cho nên chưa chắc đã chịu tới.”Cuối cùng Hoàng Giang Hồng cũng vẫn gọi điện cho Mạc Nhàn.Căn bệnh của ông từ lâu đã được Mạc Nhàn chẩn đoán làmột căn bệnh ‘bất thường’.“Hoàng lão gia, còn cỏ việc gì sao?”Giọng Mạc Nhàntừ đầu tới cuốimang theo sự lạnh lùng.“Lão Nhàn, bệnh của tôi lại tái phát rồi.”Hoàng Giang Hồng nói, “Lần này, có vẻ nghiêm trọng hơn những lần trước.”“Tái phát?”Mạc Nhàn buột miệng hỏi: “Làmsao có thể? Hôm nay ông không uống rượu sao?”“Xem ra, Lão Nhàn ống từ đầu đã tin chắc loại rượu mà Sờ Trần mang tới có thể chữa khỏi bệnh cho tôi.”Hoàng Giang Hồng nói, “Đáng tiếc, thứ này vẫn còn thiếu một chút hỏa hầu, hôm nay, vừa mới uống xong, bệnh tình của tôi lại tái phát.”“Không có khả năng, không có khả năng.”Mạc Nhàn lắc đầu, “Hai ngàytrước đã có hiệu quả, không có khả năng lập tức lại tái phát.”Hoàng Giang Hồng cười khổ,“Tôi có thể lừa ông sao? Bây giờ tôi đang nằm trên giường.”Lông mày Mạc Nhàn nhíu lại.
Ngay cả nguyên nhân cũng không tìm được, tự nhiên là bó tay toàn tập.
Tình trạng của Hoàng Giang Hồng có vẻ nghiêm trọng hơn vài ngày trước, khi bác sĩ kiểm tra, ông ấy đã nằm trên giường.
Tâm trạng tốt của Hoàng Dương đã biến mất hoàn toàn.
“Cha, sao cha không kêu Mạc
Đạo Trưởng tới xem một chút?”
Hoàng Dương ngập ngừng hỏi.
Tất cả mọi người trong nhà họ Hoàng đều biết đến sự tồn tại của Mạc Nhàn, bọn họ cũng biết Mạc Nhàn có một số thủ đoạn mà người bình thường không thể tưởng tượng được.
Hoàng Giang Hồnglông mày nhíu chặt, một lúc lâu sau, ông ta cười khổ, “Vị lão hữu này, e rằng ông ấy vẫn còn ghi hận chúng ta, cho nên chưa chắc đã chịu tới.”
Cuối cùng Hoàng Giang Hồng cũng vẫn gọi điện cho Mạc Nhàn.
Căn bệnh của ông từ lâu đã được Mạc Nhàn chẩn đoán là
một căn bệnh ‘bất thường’.
“Hoàng lão gia, còn cỏ việc gì sao?”
Giọng Mạc Nhàntừ đầu tới cuốimang theo sự lạnh lùng.
“Lão Nhàn, bệnh của tôi lại tái phát rồi.”
Hoàng Giang Hồng nói, “Lần này, có vẻ nghiêm trọng hơn những lần trước.”
“Tái phát?”
Mạc Nhàn buột miệng hỏi: “Làm
sao có thể? Hôm nay ông không uống rượu sao?”
“Xem ra, Lão Nhàn ống từ đầu đã tin chắc loại rượu mà Sờ Trần mang tới có thể chữa khỏi bệnh cho tôi.”
Hoàng Giang Hồng nói, “Đáng tiếc, thứ này vẫn còn thiếu một chút hỏa hầu, hôm nay, vừa mới uống xong, bệnh tình của tôi lại tái phát.”
“Không có khả năng, không có khả năng.”
Mạc Nhàn lắc đầu, “Hai ngày
trước đã có hiệu quả, không có khả năng lập tức lại tái phát.”
Hoàng Giang Hồng cười khổ,
“Tôi có thể lừa ông sao? Bây giờ tôi đang nằm trên giường.”
Lông mày Mạc Nhàn nhíu lại.
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Ngay cả nguyên nhân cũng không tìm được, tự nhiên là bó tay toàn tập.Tình trạng của Hoàng Giang Hồng có vẻ nghiêm trọng hơn vài ngày trước, khi bác sĩ kiểm tra, ông ấy đã nằm trên giường.Tâm trạng tốt của Hoàng Dương đã biến mất hoàn toàn.“Cha, sao cha không kêu MạcĐạo Trưởng tới xem một chút?”Hoàng Dương ngập ngừng hỏi.Tất cả mọi người trong nhà họ Hoàng đều biết đến sự tồn tại của Mạc Nhàn, bọn họ cũng biết Mạc Nhàn có một số thủ đoạn mà người bình thường không thể tưởng tượng được.Hoàng Giang Hồnglông mày nhíu chặt, một lúc lâu sau, ông ta cười khổ, “Vị lão hữu này, e rằng ông ấy vẫn còn ghi hận chúng ta, cho nên chưa chắc đã chịu tới.”Cuối cùng Hoàng Giang Hồng cũng vẫn gọi điện cho Mạc Nhàn.Căn bệnh của ông từ lâu đã được Mạc Nhàn chẩn đoán làmột căn bệnh ‘bất thường’.“Hoàng lão gia, còn cỏ việc gì sao?”Giọng Mạc Nhàntừ đầu tới cuốimang theo sự lạnh lùng.“Lão Nhàn, bệnh của tôi lại tái phát rồi.”Hoàng Giang Hồng nói, “Lần này, có vẻ nghiêm trọng hơn những lần trước.”“Tái phát?”Mạc Nhàn buột miệng hỏi: “Làmsao có thể? Hôm nay ông không uống rượu sao?”“Xem ra, Lão Nhàn ống từ đầu đã tin chắc loại rượu mà Sờ Trần mang tới có thể chữa khỏi bệnh cho tôi.”Hoàng Giang Hồng nói, “Đáng tiếc, thứ này vẫn còn thiếu một chút hỏa hầu, hôm nay, vừa mới uống xong, bệnh tình của tôi lại tái phát.”“Không có khả năng, không có khả năng.”Mạc Nhàn lắc đầu, “Hai ngàytrước đã có hiệu quả, không có khả năng lập tức lại tái phát.”Hoàng Giang Hồng cười khổ,“Tôi có thể lừa ông sao? Bây giờ tôi đang nằm trên giường.”Lông mày Mạc Nhàn nhíu lại.