Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 210

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Hoàng Ngọc bị choáng váng.Trên mặt có cảm giác nóng bừng, hắn lảo đảo một cái, ngã xuống đất, lại vội vàng đứng lên, lấy tay ôm mặt, ngơ ngác nhìn Hoàng Giang Hồng.Hắn không biết tại sao đột nhiên Hoàng Giang Hồng lại giáng cho hắn cái tát trời giáng này.Bản thân làđích tôn trưởng tử của nhà họ Hoàng, cho dù hắn ta đã dạy cho tiểu tử nhà họ Tống một bài học thi đó cũng không phải là lý do để bị đánh.Đứng ở bên cạnh, Hoàng Dương lúc này trợn to hai mắt, hắn định nói gì đó, nhưng thật lâu sau vẫn không nói ra một tiếng.Tử tôn bất hiếu! Giờ khắc này, bốn chữ này hiện lên trong đầu Hoàng Giang Hồng, ông tức giận nhìn chằm chằm vào Hoàng Ngọc.Bệnh của ông vôn có thể được Sở Trần chữa khỏi.Sở Trần thậm chí không yêu cầu nhà họ Hoàng phải trả bất cứ thứ gì báo đáp, với tư cách là nhà vô địch của Đại lễ đoạt Thanh, cậuta chỉ yêu cầu Hoàng Giang Hồng uống rượu trong bảy ngày liên tục.Nguyên nhân chỉ vì bệnh của Hoàng Giang Hồng.Nhưng mà, lượng rượu của bảy ngày vậy mà bịHoàng Ngọc đổ đi hơn một nửa.Lượng rượu này vẫn là đổ trên mặt Tống Thu.Làm nhục tiểu tử nhà họ Tống.Hoàng Giang Hồng đã hoàn toàn hiểu.Tại sao dưới cơn tức giận, Sở Trần lại đại náo nhà họ Hoàng?Vì sao Sở Trần không có sợ hãi, không hề cúi đầu.Tại sao Mạc Nhàn lại nói rằng mình lấy oán trả ơn?Sở Trần là đại ân nhân của nhà họ Hoàng nhưng lại bị người nhà họ Hoàng đối xử như vậy.Không nói tới Sờ Trần là thanh niên khí thịnh, cho dù là bất kỳ người nào thì cũng sẽ không cảm thấythoải mái trong lòng.Hoàng Giang Hồng từ từ hít thở sâu để bình tĩnh lại tâm trạng.Cả người ông vẫn còn hơi run rẩy, cái tát vừa rồi dường như đã làm cho ông hao hết sức lực.“Cha, trước tiên đừng nóng giận.”Hoàng Dương vội vàng chạy tới, đỡ lấy Hoàng Giang Hồng, “Chú ý thân thể của cha.”“Ông nội, Sờ Trần đối với ông thật l* m*ng như thế, cháu chỉ dạy dỗ người đưa rượu của hắn, tên tiểu tử Tống Thu kiakhông chịu chủ động uống rượu, vì vậy cháu mới động thủ.”

Hoàng Ngọc bị choáng váng.

Trên mặt có cảm giác nóng bừng, hắn lảo đảo một cái, ngã xuống đất, lại vội vàng đứng lên, lấy tay ôm mặt, ngơ ngác nhìn Hoàng Giang Hồng.

Hắn không biết tại sao đột nhiên Hoàng Giang Hồng lại giáng cho hắn cái tát trời giáng này.

Bản thân làđích tôn trưởng tử của nhà họ Hoàng, cho dù hắn ta đã dạy cho tiểu tử nhà họ Tống một bài học thi đó cũng không phải là lý do để bị đánh.

Đứng ở bên cạnh, Hoàng Dương lúc này trợn to hai mắt, hắn định nói gì đó, nhưng thật lâu sau vẫn không nói ra một tiếng.

Tử tôn bất hiếu! Giờ khắc này, bốn chữ này hiện lên trong đầu Hoàng Giang Hồng, ông tức giận nhìn chằm chằm vào Hoàng Ngọc.

Bệnh của ông vôn có thể được Sở Trần chữa khỏi.

Sở Trần thậm chí không yêu cầu nhà họ Hoàng phải trả bất cứ thứ gì báo đáp, với tư cách là nhà vô địch của Đại lễ đoạt Thanh, cậu

ta chỉ yêu cầu Hoàng Giang Hồng uống rượu trong bảy ngày liên tục.

Nguyên nhân chỉ vì bệnh của Hoàng Giang Hồng.

Nhưng mà, lượng rượu của bảy ngày vậy mà bịHoàng Ngọc đổ đi hơn một nửa.

Lượng rượu này vẫn là đổ trên mặt Tống Thu.

Làm nhục tiểu tử nhà họ Tống.

Hoàng Giang Hồng đã hoàn toàn hiểu.

Tại sao dưới cơn tức giận, Sở Trần lại đại náo nhà họ Hoàng?

Vì sao Sở Trần không có sợ hãi, không hề cúi đầu.

Tại sao Mạc Nhàn lại nói rằng mình lấy oán trả ơn?

Sở Trần là đại ân nhân của nhà họ Hoàng nhưng lại bị người nhà họ Hoàng đối xử như vậy.

Không nói tới Sờ Trần là thanh niên khí thịnh, cho dù là bất kỳ người nào thì cũng sẽ không cảm thấythoải mái trong lòng.

Hoàng Giang Hồng từ từ hít thở sâu để bình tĩnh lại tâm trạng.

Cả người ông vẫn còn hơi run rẩy, cái tát vừa rồi dường như đã làm cho ông hao hết sức lực.

“Cha, trước tiên đừng nóng giận.”

Hoàng Dương vội vàng chạy tới, đỡ lấy Hoàng Giang Hồng, “Chú ý thân thể của cha.”

“Ông nội, Sờ Trần đối với ông thật l* m*ng như thế, cháu chỉ dạy dỗ người đưa rượu của hắn, tên tiểu tử Tống Thu kiakhông chịu chủ động uống rượu, vì vậy cháu mới động thủ.”

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Hoàng Ngọc bị choáng váng.Trên mặt có cảm giác nóng bừng, hắn lảo đảo một cái, ngã xuống đất, lại vội vàng đứng lên, lấy tay ôm mặt, ngơ ngác nhìn Hoàng Giang Hồng.Hắn không biết tại sao đột nhiên Hoàng Giang Hồng lại giáng cho hắn cái tát trời giáng này.Bản thân làđích tôn trưởng tử của nhà họ Hoàng, cho dù hắn ta đã dạy cho tiểu tử nhà họ Tống một bài học thi đó cũng không phải là lý do để bị đánh.Đứng ở bên cạnh, Hoàng Dương lúc này trợn to hai mắt, hắn định nói gì đó, nhưng thật lâu sau vẫn không nói ra một tiếng.Tử tôn bất hiếu! Giờ khắc này, bốn chữ này hiện lên trong đầu Hoàng Giang Hồng, ông tức giận nhìn chằm chằm vào Hoàng Ngọc.Bệnh của ông vôn có thể được Sở Trần chữa khỏi.Sở Trần thậm chí không yêu cầu nhà họ Hoàng phải trả bất cứ thứ gì báo đáp, với tư cách là nhà vô địch của Đại lễ đoạt Thanh, cậuta chỉ yêu cầu Hoàng Giang Hồng uống rượu trong bảy ngày liên tục.Nguyên nhân chỉ vì bệnh của Hoàng Giang Hồng.Nhưng mà, lượng rượu của bảy ngày vậy mà bịHoàng Ngọc đổ đi hơn một nửa.Lượng rượu này vẫn là đổ trên mặt Tống Thu.Làm nhục tiểu tử nhà họ Tống.Hoàng Giang Hồng đã hoàn toàn hiểu.Tại sao dưới cơn tức giận, Sở Trần lại đại náo nhà họ Hoàng?Vì sao Sở Trần không có sợ hãi, không hề cúi đầu.Tại sao Mạc Nhàn lại nói rằng mình lấy oán trả ơn?Sở Trần là đại ân nhân của nhà họ Hoàng nhưng lại bị người nhà họ Hoàng đối xử như vậy.Không nói tới Sờ Trần là thanh niên khí thịnh, cho dù là bất kỳ người nào thì cũng sẽ không cảm thấythoải mái trong lòng.Hoàng Giang Hồng từ từ hít thở sâu để bình tĩnh lại tâm trạng.Cả người ông vẫn còn hơi run rẩy, cái tát vừa rồi dường như đã làm cho ông hao hết sức lực.“Cha, trước tiên đừng nóng giận.”Hoàng Dương vội vàng chạy tới, đỡ lấy Hoàng Giang Hồng, “Chú ý thân thể của cha.”“Ông nội, Sờ Trần đối với ông thật l* m*ng như thế, cháu chỉ dạy dỗ người đưa rượu của hắn, tên tiểu tử Tống Thu kiakhông chịu chủ động uống rượu, vì vậy cháu mới động thủ.”

Chương 210