Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 212

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Mây đen dày đặc.Trong hai ngày qua ỞThiền Thành, liên tiếp xảy ra những trận mưa giông bão táp.Phòng khách nhà họ Tống.Điện thoại di động của Tống Trường Thanh vẫn đặt trên bàn, ánh mắt của mọi người đều dán vào nó.Sở Trần nói vào buổi trưa rằng trong vòng hai giờ nữa, sẽ cócuộc điện thoại của nhà họ Hoàng báo tin vui.“Anh Trần, tôi sợ lần này anh phạm sai lầm rồi.”Hạ Bắc nói, “Đã quá năm phút đồng hồ, khi hai tiếng anh nói trôi qua, nhà họ Hoàng xem ra không có động tĩnh gì.”‘Thay vào đó là nhà họ Diệp, không thể chờ đợi đã gửi tới thông điệp.”Tống Thiên Dương thở dài, trên vai cảm thấy nặng nề.Hắn đường đường là người đứng đầu nhà họ Tống, nếu như nhà họ Tống bị hủy trong tay hắn, tương lai hắn xuống Cửu Tuyền, không còn mặt mũi nào nhìn liệt tổ liệt tông được nữa.Sở Trần bình tĩnh nhấp một ngụm trà, “Đợi lát nữa.”Tô Nguyệt do dự muốn nói rồi lại thôi.Vài phút nữa trôi qua.Hạ Bắc đang định lên tiếng thì đột nhiên, một âm thanh điện thoại di động lanh lảnh vang lên.Lập tức thần kinh của mọi người căng thẳng.Hạ Bắc lập tức đứng dậy, cầm điện thoại lên, ánh mắt hiện lên vẻ ma mị, khó tin nhìn Sở Trần, “Thật sự là điện thoại của nhà họ Hoàng.”Tất cả mọi người đều sững sờ.Không chỉ bởi vì cuộc gọi từ nhàhọ Hoàng tới vào lúc này, mà còn bởi vì mọi động tĩnh của nhà họ Hoàng, dường như đã bị Sở Trầnnắm trong lòng bàn tay.Làm sao anh ta làm được điều đó?Tống Nhan cũng khó có thể tin được, côrõ ràng không nhìn ra Sở Trần làm cái gì.Chẳng lẽ, tất cả những chuyện này Sở Trần đều có thể tính toán được?Vẻ mặt Sở Trần rất bình tĩnh, hắn cầm điện thoại trong tay Hạ Bắc,“Hoàng đại gia, từ khi chia tay đến giờ, không có vấn đề gì chứ?”vẫn là lời mờ đầu này.Tuy nhiên lần này, Hoàng Dương im lặng.Người nhà họ Tống càng thắt chặt tim hơn, chờ đợi giọng nói của Hoàng Dương.

Mây đen dày đặc.

Trong hai ngày qua ỞThiền Thành, liên tiếp xảy ra những trận mưa giông bão táp.

Phòng khách nhà họ Tống.

Điện thoại di động của Tống Trường Thanh vẫn đặt trên bàn, ánh mắt của mọi người đều dán vào nó.

Sở Trần nói vào buổi trưa rằng trong vòng hai giờ nữa, sẽ có

cuộc điện thoại của nhà họ Hoàng báo tin vui.

“Anh Trần, tôi sợ lần này anh phạm sai lầm rồi.”

Hạ Bắc nói, “Đã quá năm phút đồng hồ, khi hai tiếng anh nói trôi qua, nhà họ Hoàng xem ra không có động tĩnh gì.”

‘Thay vào đó là nhà họ Diệp, không thể chờ đợi đã gửi tới thông điệp.”

Tống Thiên Dương thở dài, trên vai cảm thấy nặng nề.

Hắn đường đường là người đứng đầu nhà họ Tống, nếu như nhà họ Tống bị hủy trong tay hắn, tương lai hắn xuống Cửu Tuyền, không còn mặt mũi nào nhìn liệt tổ liệt tông được nữa.

Sở Trần bình tĩnh nhấp một ngụm trà, “Đợi lát nữa.”

Tô Nguyệt do dự muốn nói rồi lại thôi.

Vài phút nữa trôi qua.

Hạ Bắc đang định lên tiếng thì đột nhiên, một âm thanh điện thoại di động lanh lảnh vang lên.

Lập tức thần kinh của mọi người căng thẳng.

Hạ Bắc lập tức đứng dậy, cầm điện thoại lên, ánh mắt hiện lên vẻ ma mị, khó tin nhìn Sở Trần, “Thật sự là điện thoại của nhà họ Hoàng.”

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Không chỉ bởi vì cuộc gọi từ nhà

họ Hoàng tới vào lúc này, mà còn bởi vì mọi động tĩnh của nhà họ Hoàng, dường như đã bị Sở Trầnnắm trong lòng bàn tay.

Làm sao anh ta làm được điều đó?

Tống Nhan cũng khó có thể tin được, côrõ ràng không nhìn ra Sở Trần làm cái gì.

Chẳng lẽ, tất cả những chuyện này Sở Trần đều có thể tính toán được?

Vẻ mặt Sở Trần rất bình tĩnh, hắn cầm điện thoại trong tay Hạ Bắc,

“Hoàng đại gia, từ khi chia tay đến giờ, không có vấn đề gì chứ?”

vẫn là lời mờ đầu này.

Tuy nhiên lần này, Hoàng Dương im lặng.

Người nhà họ Tống càng thắt chặt tim hơn, chờ đợi giọng nói của Hoàng Dương.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Mây đen dày đặc.Trong hai ngày qua ỞThiền Thành, liên tiếp xảy ra những trận mưa giông bão táp.Phòng khách nhà họ Tống.Điện thoại di động của Tống Trường Thanh vẫn đặt trên bàn, ánh mắt của mọi người đều dán vào nó.Sở Trần nói vào buổi trưa rằng trong vòng hai giờ nữa, sẽ cócuộc điện thoại của nhà họ Hoàng báo tin vui.“Anh Trần, tôi sợ lần này anh phạm sai lầm rồi.”Hạ Bắc nói, “Đã quá năm phút đồng hồ, khi hai tiếng anh nói trôi qua, nhà họ Hoàng xem ra không có động tĩnh gì.”‘Thay vào đó là nhà họ Diệp, không thể chờ đợi đã gửi tới thông điệp.”Tống Thiên Dương thở dài, trên vai cảm thấy nặng nề.Hắn đường đường là người đứng đầu nhà họ Tống, nếu như nhà họ Tống bị hủy trong tay hắn, tương lai hắn xuống Cửu Tuyền, không còn mặt mũi nào nhìn liệt tổ liệt tông được nữa.Sở Trần bình tĩnh nhấp một ngụm trà, “Đợi lát nữa.”Tô Nguyệt do dự muốn nói rồi lại thôi.Vài phút nữa trôi qua.Hạ Bắc đang định lên tiếng thì đột nhiên, một âm thanh điện thoại di động lanh lảnh vang lên.Lập tức thần kinh của mọi người căng thẳng.Hạ Bắc lập tức đứng dậy, cầm điện thoại lên, ánh mắt hiện lên vẻ ma mị, khó tin nhìn Sở Trần, “Thật sự là điện thoại của nhà họ Hoàng.”Tất cả mọi người đều sững sờ.Không chỉ bởi vì cuộc gọi từ nhàhọ Hoàng tới vào lúc này, mà còn bởi vì mọi động tĩnh của nhà họ Hoàng, dường như đã bị Sở Trầnnắm trong lòng bàn tay.Làm sao anh ta làm được điều đó?Tống Nhan cũng khó có thể tin được, côrõ ràng không nhìn ra Sở Trần làm cái gì.Chẳng lẽ, tất cả những chuyện này Sở Trần đều có thể tính toán được?Vẻ mặt Sở Trần rất bình tĩnh, hắn cầm điện thoại trong tay Hạ Bắc,“Hoàng đại gia, từ khi chia tay đến giờ, không có vấn đề gì chứ?”vẫn là lời mờ đầu này.Tuy nhiên lần này, Hoàng Dương im lặng.Người nhà họ Tống càng thắt chặt tim hơn, chờ đợi giọng nói của Hoàng Dương.

Chương 212