“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 215
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… ĐiênlSỞ Trần tên ngốc này càng nói chuyện càng trở nên điên cuồng.Nhà họ Hoàng đã lùi một bước dài, cái này truyền ra ngoài đã đủ để rung chuyển toàn thành phố.Nhưng Sờ Trần, còn thấy vẫn chưa đủ.Hắn còn muốn được voi đòi tiên.Còn ngại không đủ! Nhà họ Hoàng làm sao sẽ gánh những tổn thất của nhà họ Tống?Hơn nữa, tổn thất của nhà họ Tống lần này cũng không phải là một con số nhỏ.Nhà họ Hoàng dựa vào cái gì sẽ đồng ý?“Sở Trần.”Tống Thiên Dương khóe môi đang run lên.Hắn sợ rằng cái “không biết chừng mực” của Sở Trần sẽ hoàn toàn chọc giận nhà họ Hoàng.Đầu bên kia điện thoại, Hoàng Dương trầm mặc một lát, mới chậm rãi nói: “Còn có điều kiện thứ hai sao?”Nghe vậy, Tống Thiên Dương đột nhiên ngã ngồi trên sô pha.Đầu óc hắn hoàn toàn hoangmang.Cảm giác như thế giới này đột ngột thay đổi.Câu nói của Hoàng Dương đồng nghĩa với việc nhà họ Hoàng có thể đồng ý với điều kiện đầu tiên?Hạ Bắc miệng mở lớn đến nỗi có thể nhét một quả trứng vịt, ngây người nhìn Sở Trần.Hắn vắt hết óc suy nghĩ ra vô số khả năng, nhưng hắn không thể đưa ra một lời giải thích hợp lý nào.Hồi lâu.Ánh mắt Hạ Bắc nhìn chằm chằm vào Sở Trần, “Sao tôi càng ngày càng nhìn, Trần Ca dáng dấpcó chút giống Hoàng lão gia.”Sở Trần,Tên công tử này có ý tứ, ngoại trừ mình là con ngoài giá thú của Hoàng lão gia, nếu không, nhà họ Hoàng không có lý do gì để nhượng bộ như thế này.Sở Trần liếc nhìn Hạ Bắc và suy nghĩ xem nên tấn công từ bên trái hay bên phải để thổi bay đầu chó của Hạ thiếu gia.“Điều kiện thứ hai đơn giản hơn rất nhiều.”Sở Trần lúc này tạm thời phớt lờ Hạ Bắc, lạnh giọng nói: “ĐểHoàng Ngọcđăng báo hướngTống Thu xin lỗi, chuyện này liền qua đi.”Bên ngoài trời đang mưa to.
ĐiênlSỞ Trần tên ngốc này càng nói chuyện càng trở nên điên cuồng.
Nhà họ Hoàng đã lùi một bước dài, cái này truyền ra ngoài đã đủ để rung chuyển toàn thành phố.
Nhưng Sờ Trần, còn thấy vẫn chưa đủ.
Hắn còn muốn được voi đòi tiên.
Còn ngại không đủ! Nhà họ Hoàng làm sao sẽ gánh những tổn thất của nhà họ Tống?
Hơn nữa, tổn thất của nhà họ Tống lần này cũng không phải là một con số nhỏ.
Nhà họ Hoàng dựa vào cái gì sẽ đồng ý?
“Sở Trần.”
Tống Thiên Dương khóe môi đang run lên.
Hắn sợ rằng cái “không biết chừng mực” của Sở Trần sẽ hoàn toàn chọc giận nhà họ Hoàng.
Đầu bên kia điện thoại, Hoàng Dương trầm mặc một lát, mới chậm rãi nói: “Còn có điều kiện thứ hai sao?”
Nghe vậy, Tống Thiên Dương đột nhiên ngã ngồi trên sô pha.
Đầu óc hắn hoàn toàn hoang
mang.
Cảm giác như thế giới này đột ngột thay đổi.
Câu nói của Hoàng Dương đồng nghĩa với việc nhà họ Hoàng có thể đồng ý với điều kiện đầu tiên?
Hạ Bắc miệng mở lớn đến nỗi có thể nhét một quả trứng vịt, ngây người nhìn Sở Trần.
Hắn vắt hết óc suy nghĩ ra vô số khả năng, nhưng hắn không thể đưa ra một lời giải thích hợp lý nào.
Hồi lâu.
Ánh mắt Hạ Bắc nhìn chằm chằm vào Sở Trần, “Sao tôi càng ngày càng nhìn, Trần Ca dáng dấpcó chút giống Hoàng lão gia.”
Sở Trần,Tên công tử này có ý tứ, ngoại trừ mình là con ngoài giá thú của Hoàng lão gia, nếu không, nhà họ Hoàng không có lý do gì để nhượng bộ như thế này.
Sở Trần liếc nhìn Hạ Bắc và suy nghĩ xem nên tấn công từ bên trái hay bên phải để thổi bay đầu chó của Hạ thiếu gia.
“Điều kiện thứ hai đơn giản hơn rất nhiều.”
Sở Trần lúc này tạm thời phớt lờ Hạ Bắc, lạnh giọng nói: “ĐểHoàng Ngọcđăng báo hướngTống Thu xin lỗi, chuyện này liền qua đi.”
Bên ngoài trời đang mưa to.
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… ĐiênlSỞ Trần tên ngốc này càng nói chuyện càng trở nên điên cuồng.Nhà họ Hoàng đã lùi một bước dài, cái này truyền ra ngoài đã đủ để rung chuyển toàn thành phố.Nhưng Sờ Trần, còn thấy vẫn chưa đủ.Hắn còn muốn được voi đòi tiên.Còn ngại không đủ! Nhà họ Hoàng làm sao sẽ gánh những tổn thất của nhà họ Tống?Hơn nữa, tổn thất của nhà họ Tống lần này cũng không phải là một con số nhỏ.Nhà họ Hoàng dựa vào cái gì sẽ đồng ý?“Sở Trần.”Tống Thiên Dương khóe môi đang run lên.Hắn sợ rằng cái “không biết chừng mực” của Sở Trần sẽ hoàn toàn chọc giận nhà họ Hoàng.Đầu bên kia điện thoại, Hoàng Dương trầm mặc một lát, mới chậm rãi nói: “Còn có điều kiện thứ hai sao?”Nghe vậy, Tống Thiên Dương đột nhiên ngã ngồi trên sô pha.Đầu óc hắn hoàn toàn hoangmang.Cảm giác như thế giới này đột ngột thay đổi.Câu nói của Hoàng Dương đồng nghĩa với việc nhà họ Hoàng có thể đồng ý với điều kiện đầu tiên?Hạ Bắc miệng mở lớn đến nỗi có thể nhét một quả trứng vịt, ngây người nhìn Sở Trần.Hắn vắt hết óc suy nghĩ ra vô số khả năng, nhưng hắn không thể đưa ra một lời giải thích hợp lý nào.Hồi lâu.Ánh mắt Hạ Bắc nhìn chằm chằm vào Sở Trần, “Sao tôi càng ngày càng nhìn, Trần Ca dáng dấpcó chút giống Hoàng lão gia.”Sở Trần,Tên công tử này có ý tứ, ngoại trừ mình là con ngoài giá thú của Hoàng lão gia, nếu không, nhà họ Hoàng không có lý do gì để nhượng bộ như thế này.Sở Trần liếc nhìn Hạ Bắc và suy nghĩ xem nên tấn công từ bên trái hay bên phải để thổi bay đầu chó của Hạ thiếu gia.“Điều kiện thứ hai đơn giản hơn rất nhiều.”Sở Trần lúc này tạm thời phớt lờ Hạ Bắc, lạnh giọng nói: “ĐểHoàng Ngọcđăng báo hướngTống Thu xin lỗi, chuyện này liền qua đi.”Bên ngoài trời đang mưa to.