Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 233: 233: Chương 234

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sở Trầnmỉm cười, “Vậy thì tốt rồi, tự mình dưỡng thương một thời gian, trờ lại thành trang hảo hán.”Tống Thu háo hức nhìn Sở Trần.Sở Trầnnghi hoặc, “Còn có chuyện gì sao?”Tống Thu nói một cách thậntrọng, “Ngày kia, Bắc Quyền Triệu Sơn sẽ tổ chức cái gọi là triển lãm Bảng hiệu Nam Quyền võ quán trong phòng triển lãm của khách sạn Quỳnh Thủy Loan.Em nghe nói rằng hắn cũng đặt một lôi đài trong buổi triển lãm, nói người nào không phục có thể lên thách đấu bất cứ lúc nào.”“Thật phách lối.”Sở Trần đi ra phòng khách nhỏ, chuẩn bị pha trà, “Tiểu Thu, tới uống trà đi.”Tống Thu khóc không ra nước mắt.Đứng trước mặt Sở Trần, cậu nghiến răng hồi lâu, liền mạnh dạn nói: “Anh rể, em tới đây để học công phu.”Tống Thu trông mong, ánh mắt mang theo khát vọng.Tại đại lễ đoạt Thanh, hắn đã nhìn ra được bản lĩnh của Sở Trần.Trong cơn tức giận, Sở Trầncòn đại náo nhà họ Hoàng một trận, điều này càng khiến Tống Thurung động.Đối với Tống Thu, nhà họ Hoàngkhông nghi ngờ chính là đầm rồng hang hổ, nhưng anh rể vậy mà lại dễ dàng đánh từ bên trong trở ra.“Uống trà trước đi.”Sở Trần cười.Tống Thu chỉ có thể kìm nén cơn tức giận của mình và ngồi xuống.Sờ Trần pha trà, sau đó rót trà cho Tống Thu, đồng thời nói: “Người luyện võ, không được kiêu ngạo, nóng nảy.Tiểu Thu, đây là bài học đầu tiên mà anh rể dạy cho em.”Tống Thu con ngươi vừa mở to, liền vội vàng gật đầu.“Nguồn gốc của những bộ pháp cậu học được tại Tinh Anh quyền quán là gì?”Sở Trần hỏi sau khi nhấp một ngụm trà.“Được gọi là Thập Tam quyền.”Tống Thu nói, “Nghe nói là người sáng lập ra Tinh Anh quyền quán, dựa vào các nhà công phu quyền cước, cuối cùng đã sáng tạo ra một bộ quyền, so với võ thuật lưu truyền bên ngoài nó chỉ đơnthuần là loại bộ pháp giúp con người cường thân tráng kiện, đáng tiếc em học nghệ không tinh.”Tống Thu thở dài, hai mắt sáng rực, hiển nhiên cậu ta với mười ba quyền này vô cùng tốn sùng.Sờ Trần liếc nhìn Tống Thiến một cái nhẹ, “Anh đã xem qua quyền pháp của cậu, quả thực có thể cường thân tráng kiện.”Tống Thu,Uống xong hai ấm trà, Sở Trần liền đứng lên, “Theo anh đi rangoài.”Tống Thu hưng phấn, đặt tách trà xuống, trong mắt tràn đầy chờ mong.“Anh nói cho cậu nghe, người học võ tuyệt đối không kiêu ngạo, vào thời điểmcùng đối phương đối chiến, nếu giữ trong tâm bình tĩnh, ngược lại có thể phát huy ra thực lực càng mạnh mẽ hơn.”Sở Trần vừa đi vừa chỉ điểm Tống Thu ở bên cạnh, “Người sáng lập Tinh Anh quyền quán đại khái là một cổ võ giả đẳng cấp thấp, anh rể sẽ truyền thụ cho cậu cái gì mới là chân chính Cổ Võ bộ pháp.”“Chân chính cổ Võ bộ pháp?”.

Sở Trầnmỉm cười, “Vậy thì tốt rồi, tự mình dưỡng thương một thời gian, trờ lại thành trang hảo hán.

Tống Thu háo hức nhìn Sở Trần.

Sở Trầnnghi hoặc, “Còn có chuyện gì sao?”

Tống Thu nói một cách thận

trọng, “Ngày kia, Bắc Quyền Triệu Sơn sẽ tổ chức cái gọi là triển lãm Bảng hiệu Nam Quyền võ quán trong phòng triển lãm của khách sạn Quỳnh Thủy Loan.

Em nghe nói rằng hắn cũng đặt một lôi đài trong buổi triển lãm, nói người nào không phục có thể lên thách đấu bất cứ lúc nào.

“Thật phách lối.

Sở Trần đi ra phòng khách nhỏ, chuẩn bị pha trà, “Tiểu Thu, tới uống trà đi.

Tống Thu khóc không ra nước mắt.

Đứng trước mặt Sở Trần, cậu nghiến răng hồi lâu, liền mạnh dạn nói: “Anh rể, em tới đây để học công phu.

Tống Thu trông mong, ánh mắt mang theo khát vọng.

Tại đại lễ đoạt Thanh, hắn đã nhìn ra được bản lĩnh của Sở Trần.

Trong cơn tức giận, Sở Trầncòn đại náo nhà họ Hoàng một trận, điều này càng khiến Tống Thurung động.

Đối với Tống Thu, nhà họ Hoàng

không nghi ngờ chính là đầm rồng hang hổ, nhưng anh rể vậy mà lại dễ dàng đánh từ bên trong trở ra.

“Uống trà trước đi.

Sở Trần cười.

Tống Thu chỉ có thể kìm nén cơn tức giận của mình và ngồi xuống.

Sờ Trần pha trà, sau đó rót trà cho Tống Thu, đồng thời nói: “Người luyện võ, không được kiêu ngạo, nóng nảy.

Tiểu Thu, đây là bài học đầu tiên mà anh rể dạy cho em.

Tống Thu con ngươi vừa mở to, liền vội vàng gật đầu.

“Nguồn gốc của những bộ pháp cậu học được tại Tinh Anh quyền quán là gì?”

Sở Trần hỏi sau khi nhấp một ngụm trà.

“Được gọi là Thập Tam quyền.

Tống Thu nói, “Nghe nói là người sáng lập ra Tinh Anh quyền quán, dựa vào các nhà công phu quyền cước, cuối cùng đã sáng tạo ra một bộ quyền, so với võ thuật lưu truyền bên ngoài nó chỉ đơn

thuần là loại bộ pháp giúp con người cường thân tráng kiện, đáng tiếc em học nghệ không tinh.

Tống Thu thở dài, hai mắt sáng rực, hiển nhiên cậu ta với mười ba quyền này vô cùng tốn sùng.

Sờ Trần liếc nhìn Tống Thiến một cái nhẹ, “Anh đã xem qua quyền pháp của cậu, quả thực có thể cường thân tráng kiện.

Tống Thu,

Uống xong hai ấm trà, Sở Trần liền đứng lên, “Theo anh đi ra

ngoài.

Tống Thu hưng phấn, đặt tách trà xuống, trong mắt tràn đầy chờ mong.

“Anh nói cho cậu nghe, người học võ tuyệt đối không kiêu ngạo, vào thời điểmcùng đối phương đối chiến, nếu giữ trong tâm bình tĩnh, ngược lại có thể phát huy ra thực lực càng mạnh mẽ hơn.

Sở Trần vừa đi vừa chỉ điểm Tống Thu ở bên cạnh, “Người sáng lập Tinh Anh quyền quán đại khái là một cổ võ giả đẳng cấp thấp, anh rể sẽ truyền thụ cho cậu cái gì mới là chân chính Cổ Võ bộ pháp.

“Chân chính cổ Võ bộ pháp?”.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sở Trầnmỉm cười, “Vậy thì tốt rồi, tự mình dưỡng thương một thời gian, trờ lại thành trang hảo hán.”Tống Thu háo hức nhìn Sở Trần.Sở Trầnnghi hoặc, “Còn có chuyện gì sao?”Tống Thu nói một cách thậntrọng, “Ngày kia, Bắc Quyền Triệu Sơn sẽ tổ chức cái gọi là triển lãm Bảng hiệu Nam Quyền võ quán trong phòng triển lãm của khách sạn Quỳnh Thủy Loan.Em nghe nói rằng hắn cũng đặt một lôi đài trong buổi triển lãm, nói người nào không phục có thể lên thách đấu bất cứ lúc nào.”“Thật phách lối.”Sở Trần đi ra phòng khách nhỏ, chuẩn bị pha trà, “Tiểu Thu, tới uống trà đi.”Tống Thu khóc không ra nước mắt.Đứng trước mặt Sở Trần, cậu nghiến răng hồi lâu, liền mạnh dạn nói: “Anh rể, em tới đây để học công phu.”Tống Thu trông mong, ánh mắt mang theo khát vọng.Tại đại lễ đoạt Thanh, hắn đã nhìn ra được bản lĩnh của Sở Trần.Trong cơn tức giận, Sở Trầncòn đại náo nhà họ Hoàng một trận, điều này càng khiến Tống Thurung động.Đối với Tống Thu, nhà họ Hoàngkhông nghi ngờ chính là đầm rồng hang hổ, nhưng anh rể vậy mà lại dễ dàng đánh từ bên trong trở ra.“Uống trà trước đi.”Sở Trần cười.Tống Thu chỉ có thể kìm nén cơn tức giận của mình và ngồi xuống.Sờ Trần pha trà, sau đó rót trà cho Tống Thu, đồng thời nói: “Người luyện võ, không được kiêu ngạo, nóng nảy.Tiểu Thu, đây là bài học đầu tiên mà anh rể dạy cho em.”Tống Thu con ngươi vừa mở to, liền vội vàng gật đầu.“Nguồn gốc của những bộ pháp cậu học được tại Tinh Anh quyền quán là gì?”Sở Trần hỏi sau khi nhấp một ngụm trà.“Được gọi là Thập Tam quyền.”Tống Thu nói, “Nghe nói là người sáng lập ra Tinh Anh quyền quán, dựa vào các nhà công phu quyền cước, cuối cùng đã sáng tạo ra một bộ quyền, so với võ thuật lưu truyền bên ngoài nó chỉ đơnthuần là loại bộ pháp giúp con người cường thân tráng kiện, đáng tiếc em học nghệ không tinh.”Tống Thu thở dài, hai mắt sáng rực, hiển nhiên cậu ta với mười ba quyền này vô cùng tốn sùng.Sờ Trần liếc nhìn Tống Thiến một cái nhẹ, “Anh đã xem qua quyền pháp của cậu, quả thực có thể cường thân tráng kiện.”Tống Thu,Uống xong hai ấm trà, Sở Trần liền đứng lên, “Theo anh đi rangoài.”Tống Thu hưng phấn, đặt tách trà xuống, trong mắt tràn đầy chờ mong.“Anh nói cho cậu nghe, người học võ tuyệt đối không kiêu ngạo, vào thời điểmcùng đối phương đối chiến, nếu giữ trong tâm bình tĩnh, ngược lại có thể phát huy ra thực lực càng mạnh mẽ hơn.”Sở Trần vừa đi vừa chỉ điểm Tống Thu ở bên cạnh, “Người sáng lập Tinh Anh quyền quán đại khái là một cổ võ giả đẳng cấp thấp, anh rể sẽ truyền thụ cho cậu cái gì mới là chân chính Cổ Võ bộ pháp.”“Chân chính cổ Võ bộ pháp?”.

Chương 233: 233: Chương 234