Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 235: 235: Chương 236

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Bước chân của Tống Thu đột nhiên không ổn định, từ trên mai hoa thungliền ngã xuống, trong lúc hưng phấn đã liếc mắt nhìn Sở Trần đầy phiền muộn.Anh rể yêu cầu thực sự quá cao.Chỉ năm lần.Các sư phụ quyền quán lúc dạy bảo quyền pháp, cũng không biết đã diễn luyện bao nhiêu lần, các học viên mới học được.Tống Thu vốn tưởng rằng sức học của mình không tệ, luyện Kỳ Lân Bộ sẽ được Sờ Trần khenngợi, nhưng ai ngờ lại bị hắn mắng xối xả.‘Thời gian là có hạn, trước tiên cậu phải luyện tốt ba thức đầu tiên của bộ pháp Kỳ Lân và phải thuần thục nó.”Sở Trần nói, “Một môn công phuquyền cước không thể học bằng cách như chơi bầu bí, mà cậu phải thực sự nắm vững chi tiết quan trọng, thuần thục nó, thấu hiểu cặn kẽ, tùy thời gặp chiêu phá chiêu.”Sở Trần trở lại phòng khách chỏ của biêt thư.“Nhanh như vậy đã trở về, Tiểu Thuhẳn đã học được rồi.”Tống Nhan cười nói, “Tiểu Thu là thiên tài võ học nổi tiếng, được rất nhiều sư phụ khen ngợi.”Sở Trần, Suýt nữa thì hắn nói ra khỏi miệng từ ‘ngu ngốc’.“Đúng vậy, Tiểu Thu quả thực khá thông minh.”Sờ Trần cười.Hiếm khi Sở Trần nhìn thấy Tống Nhanxem thông tin trên điện thoại của mình, hắn ngồi bên cạnhTống Nhan, “Bà xã, em đang nhìn cái gì vậy?”Tống Nhan đỏ mặt, nhanh chóng đóng tắt điện thoại lại.Sở Trần sững sờ.Cảnh tượng này rất giống với việc đang vào trình duyệt web xấu bị bắt ngay tại chỗ.“Thật không nghĩ tới nha.”Sở Trần bất ngờ nhìn Tống Nhan.“Không nghĩ tới cái gì?”Ánh mắt Tống Nhannhìn Sở Trần, lập tức nghĩ tới cái gì, sắc mặt đỏ bừng.Sở Trần trở nên quan tâm, “Để anh cũng nhìn một chút đi, đừng lo lắng, ông xã em sẽ mang theo lương tâm thuần khiết để xem nó.”“Anh…”Tống Nhan đứng lên, “Anh đừng có nghĩ lung tung.”Tống Nhan quay người trở về phòng.Trong phòng, Tống Nhan một lần nữa mờ màn hình vừa xem.Đó là tin tức về chuyến lưu diễn toàn cầuchính thức của nghệ sĩ piano nổi tiếng thế giới.Một trong số buổi biểu diễn sẽ được diễn ra mười ngày sau, được tổ chức tại Sân vận động Hải Tân ở Dương Thành.“Tuy rằng cơ hội hiếm có, nhưng …” Tống Nhan thờ dài, lại đóng trang web lại.Thời gian này là thời điểm quan trọng của Dược phẩm Bắc Trần,làm sao có thời giờ để thưởng thức buổi hòa nhạc piano..

Bước chân của Tống Thu đột nhiên không ổn định, từ trên mai hoa thungliền ngã xuống, trong lúc hưng phấn đã liếc mắt nhìn Sở Trần đầy phiền muộn.

Anh rể yêu cầu thực sự quá cao.

Chỉ năm lần.

Các sư phụ quyền quán lúc dạy bảo quyền pháp, cũng không biết đã diễn luyện bao nhiêu lần, các học viên mới học được.

Tống Thu vốn tưởng rằng sức học của mình không tệ, luyện Kỳ Lân Bộ sẽ được Sờ Trần khen

ngợi, nhưng ai ngờ lại bị hắn mắng xối xả.

‘Thời gian là có hạn, trước tiên cậu phải luyện tốt ba thức đầu tiên của bộ pháp Kỳ Lân và phải thuần thục nó.

Sở Trần nói, “Một môn công phuquyền cước không thể học bằng cách như chơi bầu bí, mà cậu phải thực sự nắm vững chi tiết quan trọng, thuần thục nó, thấu hiểu cặn kẽ, tùy thời gặp chiêu phá chiêu.

Sở Trần trở lại phòng khách chỏ của biêt thư.

“Nhanh như vậy đã trở về, Tiểu Thuhẳn đã học được rồi.

Tống Nhan cười nói, “Tiểu Thu là thiên tài võ học nổi tiếng, được rất nhiều sư phụ khen ngợi.

Sở Trần, Suýt nữa thì hắn nói ra khỏi miệng từ ‘ngu ngốc’.

“Đúng vậy, Tiểu Thu quả thực khá thông minh.

Sờ Trần cười.

Hiếm khi Sở Trần nhìn thấy Tống Nhanxem thông tin trên điện thoại của mình, hắn ngồi bên cạnh

Tống Nhan, “Bà xã, em đang nhìn cái gì vậy?”

Tống Nhan đỏ mặt, nhanh chóng đóng tắt điện thoại lại.

Sở Trần sững sờ.

Cảnh tượng này rất giống với việc đang vào trình duyệt web xấu bị bắt ngay tại chỗ.

“Thật không nghĩ tới nha.

Sở Trần bất ngờ nhìn Tống Nhan.

“Không nghĩ tới cái gì?”

Ánh mắt Tống Nhannhìn Sở Trần, lập tức nghĩ tới cái gì, sắc mặt đỏ bừng.

Sở Trần trở nên quan tâm, “Để anh cũng nhìn một chút đi, đừng lo lắng, ông xã em sẽ mang theo lương tâm thuần khiết để xem nó.

“Anh…”

Tống Nhan đứng lên, “Anh đừng có nghĩ lung tung.

Tống Nhan quay người trở về phòng.

Trong phòng, Tống Nhan một lần nữa mờ màn hình vừa xem.

Đó là tin tức về chuyến lưu diễn toàn cầuchính thức của nghệ sĩ piano nổi tiếng thế giới.

Một trong số buổi biểu diễn sẽ được diễn ra mười ngày sau, được tổ chức tại Sân vận động Hải Tân ở Dương Thành.

“Tuy rằng cơ hội hiếm có, nhưng …” Tống Nhan thờ dài, lại đóng trang web lại.

Thời gian này là thời điểm quan trọng của Dược phẩm Bắc Trần,

làm sao có thời giờ để thưởng thức buổi hòa nhạc piano.

.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Bước chân của Tống Thu đột nhiên không ổn định, từ trên mai hoa thungliền ngã xuống, trong lúc hưng phấn đã liếc mắt nhìn Sở Trần đầy phiền muộn.Anh rể yêu cầu thực sự quá cao.Chỉ năm lần.Các sư phụ quyền quán lúc dạy bảo quyền pháp, cũng không biết đã diễn luyện bao nhiêu lần, các học viên mới học được.Tống Thu vốn tưởng rằng sức học của mình không tệ, luyện Kỳ Lân Bộ sẽ được Sờ Trần khenngợi, nhưng ai ngờ lại bị hắn mắng xối xả.‘Thời gian là có hạn, trước tiên cậu phải luyện tốt ba thức đầu tiên của bộ pháp Kỳ Lân và phải thuần thục nó.”Sở Trần nói, “Một môn công phuquyền cước không thể học bằng cách như chơi bầu bí, mà cậu phải thực sự nắm vững chi tiết quan trọng, thuần thục nó, thấu hiểu cặn kẽ, tùy thời gặp chiêu phá chiêu.”Sở Trần trở lại phòng khách chỏ của biêt thư.“Nhanh như vậy đã trở về, Tiểu Thuhẳn đã học được rồi.”Tống Nhan cười nói, “Tiểu Thu là thiên tài võ học nổi tiếng, được rất nhiều sư phụ khen ngợi.”Sở Trần, Suýt nữa thì hắn nói ra khỏi miệng từ ‘ngu ngốc’.“Đúng vậy, Tiểu Thu quả thực khá thông minh.”Sờ Trần cười.Hiếm khi Sở Trần nhìn thấy Tống Nhanxem thông tin trên điện thoại của mình, hắn ngồi bên cạnhTống Nhan, “Bà xã, em đang nhìn cái gì vậy?”Tống Nhan đỏ mặt, nhanh chóng đóng tắt điện thoại lại.Sở Trần sững sờ.Cảnh tượng này rất giống với việc đang vào trình duyệt web xấu bị bắt ngay tại chỗ.“Thật không nghĩ tới nha.”Sở Trần bất ngờ nhìn Tống Nhan.“Không nghĩ tới cái gì?”Ánh mắt Tống Nhannhìn Sở Trần, lập tức nghĩ tới cái gì, sắc mặt đỏ bừng.Sở Trần trở nên quan tâm, “Để anh cũng nhìn một chút đi, đừng lo lắng, ông xã em sẽ mang theo lương tâm thuần khiết để xem nó.”“Anh…”Tống Nhan đứng lên, “Anh đừng có nghĩ lung tung.”Tống Nhan quay người trở về phòng.Trong phòng, Tống Nhan một lần nữa mờ màn hình vừa xem.Đó là tin tức về chuyến lưu diễn toàn cầuchính thức của nghệ sĩ piano nổi tiếng thế giới.Một trong số buổi biểu diễn sẽ được diễn ra mười ngày sau, được tổ chức tại Sân vận động Hải Tân ở Dương Thành.“Tuy rằng cơ hội hiếm có, nhưng …” Tống Nhan thờ dài, lại đóng trang web lại.Thời gian này là thời điểm quan trọng của Dược phẩm Bắc Trần,làm sao có thời giờ để thưởng thức buổi hòa nhạc piano..

Chương 235: 235: Chương 236