“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 240: 240: Chương 241
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Như thể một chiếc xe tải đột ngột lao về hướng này.Đám đông thốt lên tràng âm thanh.Quá đột ngột.Tống Thu vẫn quay lưng về hướng sàn đấu nên không kịp phản ứng.Tống Nhan sắc mặt tái nhợt.Diệp Thiếu Hoàng vốn đang ảm đạm không vui, hắn luôn chăm chú nhìnTriệu Sơn, hắn biết Triệu Sơn sẽ không bao giờ chấp nhận.Diệp Thiếu Hoàng đã rất vui khi nhìn thấy cảnh này.Khỏe miệng hắn hơi nhếch lên.Trong chớp mắt.Ngay lúc nắm đấm thiết quyền của Triệu Sơn sắp đánh vào đầu Tống Thu, một bàn tay đã vươn ra nắm lấy nắm đấm thép của Triệu Sơn.Trong nháy mắt, Triệu Sơn không thề động đậy.Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào … Sở Trần, con rể nhà họ Tống.Cú đấm của Triệu Sơn như có sức nặng ngàn cân, trực tiếp bị Sờ Trần một tay bắt lấy.Sở Trần thân thể không nhúc nhích, lòng bàn chân như là mọcrê.về phần Triệu Sơncũng không thể nhúc nhích, hắn bị Sở Trần dùng nắm đấm bắt lấy, như kìmsắt khóa chặt, không thể động đậy.Tống Thu định thần lại, lùi lại một bước, ngẩng đầu nhìn Triệu Sơn, không thể tin được, “Anh thua không nổi sao?”Sở Trầnlạnh nhạt nói, “Không biết vị thiếu gia này của nhà họ Triệu khiêu chiến tứ phía với nhiều quyền quán khác nhau,có ai bời vì đánh thua thẹn quá hóa giận, biểu thị không phục không?Chiêu này của Triệu thiếu giá có phải cố tình vạch rõ ranh giới với Nam Quyền chúng ta, thể hiện bản thân đặc biệt sao?”Trong phòng triển lãm, nội tâm của mọi người đều vỗ tay nói tốt.Mấy ngày nay, Triệu Sơn đã làm nhục Nam Quyền ở khắp mọi nơi, ngay cả trong cuộc triển lãm này, hắn ta còn đánh ra cờ hiệu Nam Quyền hèn nhát.Bởi vì e ngại thân phận Triệu gia củaTriệu Sơn, mọi người không dám nói nhiều, nhưng bây giờ, nhìn thấy Triệu SơnbịSỞ Trần dạy dỗ, trong lòng bọn họ đều là tán thưởng.Hạ Bắc cũng kinh ngạc nhìn Sở Trần.Vừa mới mấy ngày trước khiến nhà họ Hoàng phải cúi đầu bái phục, hôm nay hắn ta lại dạy cho thiếu gia nhà họ Triệu một bài học.Sở Trần đây là muốn đắc tội những gia đình quyền lực nhất ở Thiền Thành.Triệu Sơn vẻ mặt xấu hổ vô cùng.Hắn ta biết rằng đòn đánh của mình đã phá vỡ quy tắc của giới võ thuật, nhưng Triệu Sơn kết luận thực lực của Tống Thu thua kém hắn ta rất nhiều.Chỉ cần hắn ta đánh bại được Tống Thu, thì hắn ta sẽ lấy lại được ván đấu ngày hôm nay.Ngay cả khi có người sau đó có nói hắn ta đã phá vỡ các quy tắc thì hắn ta vẫn là người chiến thắng, mà kẻ thắng chính là vua.Tuy nhiên, hắn không ngờ rằng một cú đấm mạnh mẽ toàn lực của mình lại bị người thanh niên bên cạnh Tống Thu đỡ lấy bằng một tay.Đây là cường giả chân chính.Triệu Sơn không cam lòng bị trói buộc, dưới đáy mắt hiện lên một vòngánh sáng lăng lệ hung ác, đột nhiên, tay trái hóa thành trảo, sắc bén xé tới.Sở Trần buôngnắm đấm ra khỏiTriệu Sơn, đồng thời vỗ một quyền đánh trúngmóng vuốt củaTriệu Sơn.Nhìn nhẹ nhàng, phiêu dật vô cùng.Trong mắt tất cả mọi người hoàn toàn không cảm giác được lực lượngtrong lòng bàn taySỞ Trần.Nhưng mà, Triệu Sơn cảm giác được năm ngón tay trong chốc lát bị xé nát, đau đớn hét lên một tiếng, lảo đảo lui về phía sau mấy bước.Mọi người kinh ngạc nhìn Sở Trần.
Như thể một chiếc xe tải đột ngột lao về hướng này.
Đám đông thốt lên tràng âm thanh.
Quá đột ngột.
Tống Thu vẫn quay lưng về hướng sàn đấu nên không kịp phản ứng.
Tống Nhan sắc mặt tái nhợt.
Diệp Thiếu Hoàng vốn đang ảm đạm không vui, hắn luôn chăm chú nhìnTriệu Sơn, hắn biết Triệu Sơn sẽ không bao giờ chấp nhận.
Diệp Thiếu Hoàng đã rất vui khi nhìn thấy cảnh này.
Khỏe miệng hắn hơi nhếch lên.
Trong chớp mắt.
Ngay lúc nắm đấm thiết quyền của Triệu Sơn sắp đánh vào đầu Tống Thu, một bàn tay đã vươn ra nắm lấy nắm đấm thép của Triệu Sơn.
Trong nháy mắt, Triệu Sơn không thề động đậy.
Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào … Sở Trần, con rể nhà họ Tống.
Cú đấm của Triệu Sơn như có sức nặng ngàn cân, trực tiếp bị Sờ Trần một tay bắt lấy.
Sở Trần thân thể không nhúc nhích, lòng bàn chân như là mọc
rê.
về phần Triệu Sơncũng không thể nhúc nhích, hắn bị Sở Trần dùng nắm đấm bắt lấy, như kìm
sắt khóa chặt, không thể động đậy.
Tống Thu định thần lại, lùi lại một bước, ngẩng đầu nhìn Triệu Sơn, không thể tin được, “Anh thua không nổi sao?”
Sở Trầnlạnh nhạt nói, “Không biết vị thiếu gia này của nhà họ Triệu khiêu chiến tứ phía với nhiều quyền quán khác nhau,có ai bời vì đánh thua thẹn quá hóa giận, biểu thị không phục không?
Chiêu này của Triệu thiếu giá có phải cố tình vạch rõ ranh giới với Nam Quyền chúng ta, thể hiện bản thân đặc biệt sao?”
Trong phòng triển lãm, nội tâm của mọi người đều vỗ tay nói tốt.
Mấy ngày nay, Triệu Sơn đã làm nhục Nam Quyền ở khắp mọi nơi, ngay cả trong cuộc triển lãm này, hắn ta còn đánh ra cờ hiệu Nam Quyền hèn nhát.
Bởi vì e ngại thân phận Triệu gia củaTriệu Sơn, mọi người không dám nói nhiều, nhưng bây giờ, nhìn thấy Triệu SơnbịSỞ Trần dạy dỗ, trong lòng bọn họ đều là tán thưởng.
Hạ Bắc cũng kinh ngạc nhìn Sở Trần.
Vừa mới mấy ngày trước khiến nhà họ Hoàng phải cúi đầu bái phục, hôm nay hắn ta lại dạy cho thiếu gia nhà họ Triệu một bài học.
Sở Trần đây là muốn đắc tội những gia đình quyền lực nhất ở Thiền Thành.
Triệu Sơn vẻ mặt xấu hổ vô cùng.
Hắn ta biết rằng đòn đánh của mình đã phá vỡ quy tắc của giới võ thuật, nhưng Triệu Sơn kết luận thực lực của Tống Thu thua kém hắn ta rất nhiều.
Chỉ cần hắn ta đánh bại được Tống Thu, thì hắn ta sẽ lấy lại được ván đấu ngày hôm nay.
Ngay cả khi có người sau đó có nói hắn ta đã phá vỡ các quy tắc thì hắn ta vẫn là người chiến thắng, mà kẻ thắng chính là vua.
Tuy nhiên, hắn không ngờ rằng một cú đấm mạnh mẽ toàn lực của mình lại bị người thanh niên bên cạnh Tống Thu đỡ lấy bằng một tay.
Đây là cường giả chân chính.
Triệu Sơn không cam lòng bị trói buộc, dưới đáy mắt hiện lên một vòngánh sáng lăng lệ hung ác, đột nhiên, tay trái hóa thành trảo, sắc bén xé tới.
Sở Trần buôngnắm đấm ra khỏiTriệu Sơn, đồng thời vỗ một quyền đánh trúngmóng vuốt củaTriệu Sơn.
Nhìn nhẹ nhàng, phiêu dật vô cùng.
Trong mắt tất cả mọi người hoàn toàn không cảm giác được lực lượngtrong lòng bàn taySỞ Trần.
Nhưng mà, Triệu Sơn cảm giác được năm ngón tay trong chốc lát bị xé nát, đau đớn hét lên một tiếng, lảo đảo lui về phía sau mấy bước.
Mọi người kinh ngạc nhìn Sở Trần.
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Như thể một chiếc xe tải đột ngột lao về hướng này.Đám đông thốt lên tràng âm thanh.Quá đột ngột.Tống Thu vẫn quay lưng về hướng sàn đấu nên không kịp phản ứng.Tống Nhan sắc mặt tái nhợt.Diệp Thiếu Hoàng vốn đang ảm đạm không vui, hắn luôn chăm chú nhìnTriệu Sơn, hắn biết Triệu Sơn sẽ không bao giờ chấp nhận.Diệp Thiếu Hoàng đã rất vui khi nhìn thấy cảnh này.Khỏe miệng hắn hơi nhếch lên.Trong chớp mắt.Ngay lúc nắm đấm thiết quyền của Triệu Sơn sắp đánh vào đầu Tống Thu, một bàn tay đã vươn ra nắm lấy nắm đấm thép của Triệu Sơn.Trong nháy mắt, Triệu Sơn không thề động đậy.Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào … Sở Trần, con rể nhà họ Tống.Cú đấm của Triệu Sơn như có sức nặng ngàn cân, trực tiếp bị Sờ Trần một tay bắt lấy.Sở Trần thân thể không nhúc nhích, lòng bàn chân như là mọcrê.về phần Triệu Sơncũng không thể nhúc nhích, hắn bị Sở Trần dùng nắm đấm bắt lấy, như kìmsắt khóa chặt, không thể động đậy.Tống Thu định thần lại, lùi lại một bước, ngẩng đầu nhìn Triệu Sơn, không thể tin được, “Anh thua không nổi sao?”Sở Trầnlạnh nhạt nói, “Không biết vị thiếu gia này của nhà họ Triệu khiêu chiến tứ phía với nhiều quyền quán khác nhau,có ai bời vì đánh thua thẹn quá hóa giận, biểu thị không phục không?Chiêu này của Triệu thiếu giá có phải cố tình vạch rõ ranh giới với Nam Quyền chúng ta, thể hiện bản thân đặc biệt sao?”Trong phòng triển lãm, nội tâm của mọi người đều vỗ tay nói tốt.Mấy ngày nay, Triệu Sơn đã làm nhục Nam Quyền ở khắp mọi nơi, ngay cả trong cuộc triển lãm này, hắn ta còn đánh ra cờ hiệu Nam Quyền hèn nhát.Bởi vì e ngại thân phận Triệu gia củaTriệu Sơn, mọi người không dám nói nhiều, nhưng bây giờ, nhìn thấy Triệu SơnbịSỞ Trần dạy dỗ, trong lòng bọn họ đều là tán thưởng.Hạ Bắc cũng kinh ngạc nhìn Sở Trần.Vừa mới mấy ngày trước khiến nhà họ Hoàng phải cúi đầu bái phục, hôm nay hắn ta lại dạy cho thiếu gia nhà họ Triệu một bài học.Sở Trần đây là muốn đắc tội những gia đình quyền lực nhất ở Thiền Thành.Triệu Sơn vẻ mặt xấu hổ vô cùng.Hắn ta biết rằng đòn đánh của mình đã phá vỡ quy tắc của giới võ thuật, nhưng Triệu Sơn kết luận thực lực của Tống Thu thua kém hắn ta rất nhiều.Chỉ cần hắn ta đánh bại được Tống Thu, thì hắn ta sẽ lấy lại được ván đấu ngày hôm nay.Ngay cả khi có người sau đó có nói hắn ta đã phá vỡ các quy tắc thì hắn ta vẫn là người chiến thắng, mà kẻ thắng chính là vua.Tuy nhiên, hắn không ngờ rằng một cú đấm mạnh mẽ toàn lực của mình lại bị người thanh niên bên cạnh Tống Thu đỡ lấy bằng một tay.Đây là cường giả chân chính.Triệu Sơn không cam lòng bị trói buộc, dưới đáy mắt hiện lên một vòngánh sáng lăng lệ hung ác, đột nhiên, tay trái hóa thành trảo, sắc bén xé tới.Sở Trần buôngnắm đấm ra khỏiTriệu Sơn, đồng thời vỗ một quyền đánh trúngmóng vuốt củaTriệu Sơn.Nhìn nhẹ nhàng, phiêu dật vô cùng.Trong mắt tất cả mọi người hoàn toàn không cảm giác được lực lượngtrong lòng bàn taySỞ Trần.Nhưng mà, Triệu Sơn cảm giác được năm ngón tay trong chốc lát bị xé nát, đau đớn hét lên một tiếng, lảo đảo lui về phía sau mấy bước.Mọi người kinh ngạc nhìn Sở Trần.