Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 314: 314: Chương 312

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sở Trầnhá miệng một hồi, Tống Nhanlấy lại tâm tình, cô lườm hắn một cái, liền bóc một quả nho cho hắn, sau đó ném những trái nho còn lại cho Sở Trần, đứng dậy nói: “Tôi không có hỏi nữa.”Tống Nhan cố nén cảm xúc phức tạp trong lòng bước về phòng.Sở Trần hai tay cầm quả nho, hồitưởng vừa rồi mùi thơm, liền tiếc nuối.Sớm biết, hắn đã thừa nước đục thả câu.Sở Trần ăn một quả nho, nghĩ đến vẻ mặt kinh ngạc của Tống Thiên Dương và những người khác tối nay, anh không khỏi tự nhủ: “Ninh Lão Tiên, nghĩ không ra ông thực sự không có gạt ta, Thiên Nam đệ nhất gia tộc, Ninh Gia, quả nhiên còn rất lợi hại.”Sở Trần cười nhẹ, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.Từ đầu đến cuối, không ai trong Hoàng Gia để hắn vào mắt.Trong mắt người Hoàng Gia, đôi chân của Hoàng Ngọc Hằngcòn quý hơn của Mạc Nhàn gấp trăm vạn lần.“Đã chọc thủng trời rồi, vậy thì dứt khoát biến bầu trời ở Thiền Thành hoàn toàn thay đổi đi.”Một đêm trôi qua.Sở Trần thức dậy vào ngày hôm sau và đi dạo bên cạnh Hồ Tống.Trên mai hoa thung, ngày nàoTống Thu cũng dậy sớm để luyện tập Kỳ Lân Bộ Pháp, nhưng hôm nay không thấy tăm hơi đâucả.Sau khi tản bộ trở về, Sở Trần thấy Tống Thu đang đứng ở dưới lầu biệt thự, ăn mặc rất chỉnh tề, ngay cả mái tóc rõ ràng cũng đã được chải chuốt cẩn thận.“Anh rể, sao anh còn có thể thong thả tản bộ vậy? Mọi người đều đang đợi anh xuất phát rồi.”Tống Thutrông thấy Sờ Trần liền vội vàng lên tiếng.Sở Trần liếc nhìn thời gian, “Khôn phải là hẹn các nhà vào buổi trưa sao?”Hiện tại, mới chỉ tám giờ sáng.“Cha nói hẹn 11 giờ, có điều, chúng ta phải đi sớm để bày tỏ thành ý.”Tống Thu nói, giọng nói có chút run rẩy, chín nhà hội đàm, thảo luận phương án đối phó với Hoàng Gia.Thậm chí có thể được gặp Thiên Nam đệ nhất gia tộc Ninh Gia.Nếu Ninh Gia cũng đến, tức là mười nhà hợp nhất.Điều này chắc chắn sẽ gây chấn động toàn bộ Thiên Nam.Chỉ là, Ninh Giakẻ được mệnh danh là đệ nhất gia tộc ở Thiên Nam, cũng chưa từng hành động như vậy, huống chi là hạ mình tới ngồi cùng một chỗ với từng gia tộc.Khóe miệng Sở Trần giật giật, “Chúng ta đến khách sạn HoaĐằng, tính cả thời gian kẹt xe cũng không mất nửa tiếng.”Tuy nhiên, Sở Trần nhìn vẻ mặt của Tống Thu liền biết thẳng nhóc này ngày hôm nay không được bình tĩnh.“Cha và ông nội đã đợi sẵn ở phòng khách rồi.”Tống Thu nhàn nhạt liếc nhìn Sở Trần.Muốn giục nhưng không dám giục.Sở Trần cũng có thể hiểu đượccảm giác của bọn họ.“Chờ ta một lúc.”.

Sở Trầnhá miệng một hồi, Tống Nhanlấy lại tâm tình, cô lườm hắn một cái, liền bóc một quả nho cho hắn, sau đó ném những trái nho còn lại cho Sở Trần, đứng dậy nói: “Tôi không có hỏi nữa.

Tống Nhan cố nén cảm xúc phức tạp trong lòng bước về phòng.

Sở Trần hai tay cầm quả nho, hồi

tưởng vừa rồi mùi thơm, liền tiếc nuối.

Sớm biết, hắn đã thừa nước đục thả câu.

Sở Trần ăn một quả nho, nghĩ đến vẻ mặt kinh ngạc của Tống Thiên Dương và những người khác tối nay, anh không khỏi tự nhủ: “Ninh Lão Tiên, nghĩ không ra ông thực sự không có gạt ta, Thiên Nam đệ nhất gia tộc, Ninh Gia, quả nhiên còn rất lợi hại.

Sở Trần cười nhẹ, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.

Từ đầu đến cuối, không ai trong Hoàng Gia để hắn vào mắt.

Trong mắt người Hoàng Gia, đôi chân của Hoàng Ngọc Hằngcòn quý hơn của Mạc Nhàn gấp trăm vạn lần.

“Đã chọc thủng trời rồi, vậy thì dứt khoát biến bầu trời ở Thiền Thành hoàn toàn thay đổi đi.

Một đêm trôi qua.

Sở Trần thức dậy vào ngày hôm sau và đi dạo bên cạnh Hồ Tống.

Trên mai hoa thung, ngày nào

Tống Thu cũng dậy sớm để luyện tập Kỳ Lân Bộ Pháp, nhưng hôm nay không thấy tăm hơi đâu

cả.

Sau khi tản bộ trở về, Sở Trần thấy Tống Thu đang đứng ở dưới lầu biệt thự, ăn mặc rất chỉnh tề, ngay cả mái tóc rõ ràng cũng đã được chải chuốt cẩn thận.

“Anh rể, sao anh còn có thể thong thả tản bộ vậy? Mọi người đều đang đợi anh xuất phát rồi.

Tống Thutrông thấy Sờ Trần liền vội vàng lên tiếng.

Sở Trần liếc nhìn thời gian, “Khôn phải là hẹn các nhà vào buổi trưa sao?”

Hiện tại, mới chỉ tám giờ sáng.

“Cha nói hẹn 11 giờ, có điều, chúng ta phải đi sớm để bày tỏ thành ý.

Tống Thu nói, giọng nói có chút run rẩy, chín nhà hội đàm, thảo luận phương án đối phó với Hoàng Gia.

Thậm chí có thể được gặp Thiên Nam đệ nhất gia tộc Ninh Gia.

Nếu Ninh Gia cũng đến, tức là mười nhà hợp nhất.

Điều này chắc chắn sẽ gây chấn động toàn bộ Thiên Nam.

Chỉ là, Ninh Giakẻ được mệnh danh là đệ nhất gia tộc ở Thiên Nam, cũng chưa từng hành động như vậy, huống chi là hạ mình tới ngồi cùng một chỗ với từng gia tộc.

Khóe miệng Sở Trần giật giật, “Chúng ta đến khách sạn Hoa

Đằng, tính cả thời gian kẹt xe cũng không mất nửa tiếng.

Tuy nhiên, Sở Trần nhìn vẻ mặt của Tống Thu liền biết thẳng nhóc này ngày hôm nay không được bình tĩnh.

“Cha và ông nội đã đợi sẵn ở phòng khách rồi.

Tống Thu nhàn nhạt liếc nhìn Sở Trần.

Muốn giục nhưng không dám giục.

Sở Trần cũng có thể hiểu được

cảm giác của bọn họ.

“Chờ ta một lúc.

”.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sở Trầnhá miệng một hồi, Tống Nhanlấy lại tâm tình, cô lườm hắn một cái, liền bóc một quả nho cho hắn, sau đó ném những trái nho còn lại cho Sở Trần, đứng dậy nói: “Tôi không có hỏi nữa.”Tống Nhan cố nén cảm xúc phức tạp trong lòng bước về phòng.Sở Trần hai tay cầm quả nho, hồitưởng vừa rồi mùi thơm, liền tiếc nuối.Sớm biết, hắn đã thừa nước đục thả câu.Sở Trần ăn một quả nho, nghĩ đến vẻ mặt kinh ngạc của Tống Thiên Dương và những người khác tối nay, anh không khỏi tự nhủ: “Ninh Lão Tiên, nghĩ không ra ông thực sự không có gạt ta, Thiên Nam đệ nhất gia tộc, Ninh Gia, quả nhiên còn rất lợi hại.”Sở Trần cười nhẹ, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.Từ đầu đến cuối, không ai trong Hoàng Gia để hắn vào mắt.Trong mắt người Hoàng Gia, đôi chân của Hoàng Ngọc Hằngcòn quý hơn của Mạc Nhàn gấp trăm vạn lần.“Đã chọc thủng trời rồi, vậy thì dứt khoát biến bầu trời ở Thiền Thành hoàn toàn thay đổi đi.”Một đêm trôi qua.Sở Trần thức dậy vào ngày hôm sau và đi dạo bên cạnh Hồ Tống.Trên mai hoa thung, ngày nàoTống Thu cũng dậy sớm để luyện tập Kỳ Lân Bộ Pháp, nhưng hôm nay không thấy tăm hơi đâucả.Sau khi tản bộ trở về, Sở Trần thấy Tống Thu đang đứng ở dưới lầu biệt thự, ăn mặc rất chỉnh tề, ngay cả mái tóc rõ ràng cũng đã được chải chuốt cẩn thận.“Anh rể, sao anh còn có thể thong thả tản bộ vậy? Mọi người đều đang đợi anh xuất phát rồi.”Tống Thutrông thấy Sờ Trần liền vội vàng lên tiếng.Sở Trần liếc nhìn thời gian, “Khôn phải là hẹn các nhà vào buổi trưa sao?”Hiện tại, mới chỉ tám giờ sáng.“Cha nói hẹn 11 giờ, có điều, chúng ta phải đi sớm để bày tỏ thành ý.”Tống Thu nói, giọng nói có chút run rẩy, chín nhà hội đàm, thảo luận phương án đối phó với Hoàng Gia.Thậm chí có thể được gặp Thiên Nam đệ nhất gia tộc Ninh Gia.Nếu Ninh Gia cũng đến, tức là mười nhà hợp nhất.Điều này chắc chắn sẽ gây chấn động toàn bộ Thiên Nam.Chỉ là, Ninh Giakẻ được mệnh danh là đệ nhất gia tộc ở Thiên Nam, cũng chưa từng hành động như vậy, huống chi là hạ mình tới ngồi cùng một chỗ với từng gia tộc.Khóe miệng Sở Trần giật giật, “Chúng ta đến khách sạn HoaĐằng, tính cả thời gian kẹt xe cũng không mất nửa tiếng.”Tuy nhiên, Sở Trần nhìn vẻ mặt của Tống Thu liền biết thẳng nhóc này ngày hôm nay không được bình tĩnh.“Cha và ông nội đã đợi sẵn ở phòng khách rồi.”Tống Thu nhàn nhạt liếc nhìn Sở Trần.Muốn giục nhưng không dám giục.Sở Trần cũng có thể hiểu đượccảm giác của bọn họ.“Chờ ta một lúc.”.

Chương 314: 314: Chương 312