Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 318: 318: Chương 316

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Tống Nhan không khỏi níu góc áo của Sở Trần, trầm giọng nói.“Đại sảnh cũng không tệ.”Sở Trần cười, “Tôi nghe nói đại sảnh của Hoa Đằngđược trang trí cũng khá lộng lẫy và sa hoa, tôi còn chưa tới qua, mở mang kiến thức một chút cũng không tệ.”Tống Trường Thanh cũng thở nhẹ một hơi và bước vào.truyện teen hayĐến đâu thì hay đến đó.Tống Gia đã không còn đường lui.“Mời tới bên này.”Võ Đức Khuynh mỉm cười và vẫy tay.Hắn đã an bài một vị trí trong đại sảnh có tầm nhìn đặc biệt rộng cho đám người Tống Gia, trong quá trình này, hắn rõ ràng có người đang chụp trộm để đăng lên diễn đàn nên đã cố tình an bài vị trí thoáng đạt, ai cũng quan sát thấy.“Mời ngồi.”Võ Đức Khuynh mỉm cười, “Khi nào cần gọi món, các vị hô mộttiếng là được.”Tống Thunghẹn đầy bụng tức, trực tiếp ngồi xuống.Biểu cảm của Tống Trường Thanh và Tống Thiên Dương cũng vô cùng khó coi.Bọn họ không dám tưởng tượng, đại diện các nhà sẽ như thế nào khi thấy Tống Gia chỉ bố trí một chỗ ở đại sảnh của khách sạn Hoa Đằng.Chỉ sợ, ngay lập tức sẽ phẩy tay áo bỏ đi.Dù sao, những đại diện của mỗi nhà có lẽ chưa bao giờ dùng bữa ở đại sảnh khách sạn bao giờ cả.“Quản lý Võ.”Đang ngồi xuống, đột nhiên có người lên tiếng.Võ Đức Khuynh vừa định đi thì dừng lại, nhìn Sở Trần cười nói: “Nếu tôi không nhầm thì đây là tam cô gia củaTống Gia đi.”Lời nói của Võ Đức Khuynh có phần chế giễu.Sở Trần ngẩng đầu lên, “ò’ HoaĐằng, phòng nào tốt nhất?”Võ Đức Khuynh sửng sốt, sau đó nghiền ngẫm cười đáp: “Đằng Long số 1”“Chắc bây giờ anh nghĩ rằng Đằng Long số 1, Tống Gia của chúng ta cả đời này sẽ không bao giờ có cơ hội đi vào đúng không?”Sở Trần cười, “Anh tin hay không, anh sẽ phải quỳ xuống cầu xin chúng ta vào Đằng Long_ Á 4 ••SÔ 1.Võ Đức Khuynh cau mày, sau đóchế nhạo, “Tôi rất mong chờ.”Võ Đức Khuynh quay mặt đi.Sở Trần liếc nhìn đám người Tống Thiên Dương, cười nói: “Thực ra nơi này cũng không tệ,với tầm nhìn bao quát, chúng ta cũng có thể để người khác nhìn ra các mối quan hệ của Tống Gia.”Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần.Cho tới bây giờ, chỉ có Sở Trần là còn có tự tin.Tống Nhan chỉ hy vọng những gìSở Trần nói đêm qua không phải là nói dối.Chỗ tối..

Tống Nhan không khỏi níu góc áo của Sở Trần, trầm giọng nói.

“Đại sảnh cũng không tệ.

Sở Trần cười, “Tôi nghe nói đại sảnh của Hoa Đằngđược trang trí cũng khá lộng lẫy và sa hoa, tôi còn chưa tới qua, mở mang kiến thức một chút cũng không tệ.

Tống Trường Thanh cũng thở nhẹ một hơi và bước vào.

truyện teen hay

Đến đâu thì hay đến đó.

Tống Gia đã không còn đường lui.

“Mời tới bên này.

Võ Đức Khuynh mỉm cười và vẫy tay.

Hắn đã an bài một vị trí trong đại sảnh có tầm nhìn đặc biệt rộng cho đám người Tống Gia, trong quá trình này, hắn rõ ràng có người đang chụp trộm để đăng lên diễn đàn nên đã cố tình an bài vị trí thoáng đạt, ai cũng quan sát thấy.

“Mời ngồi.

Võ Đức Khuynh mỉm cười, “Khi nào cần gọi món, các vị hô một

tiếng là được.

Tống Thunghẹn đầy bụng tức, trực tiếp ngồi xuống.

Biểu cảm của Tống Trường Thanh và Tống Thiên Dương cũng vô cùng khó coi.

Bọn họ không dám tưởng tượng, đại diện các nhà sẽ như thế nào khi thấy Tống Gia chỉ bố trí một chỗ ở đại sảnh của khách sạn Hoa Đằng.

Chỉ sợ, ngay lập tức sẽ phẩy tay áo bỏ đi.

Dù sao, những đại diện của mỗi nhà có lẽ chưa bao giờ dùng bữa ở đại sảnh khách sạn bao giờ cả.

“Quản lý Võ.

Đang ngồi xuống, đột nhiên có người lên tiếng.

Võ Đức Khuynh vừa định đi thì dừng lại, nhìn Sở Trần cười nói: “Nếu tôi không nhầm thì đây là tam cô gia củaTống Gia đi.

Lời nói của Võ Đức Khuynh có phần chế giễu.

Sở Trần ngẩng đầu lên, “ò’ Hoa

Đằng, phòng nào tốt nhất?”

Võ Đức Khuynh sửng sốt, sau đó nghiền ngẫm cười đáp: “Đằng Long số 1”

“Chắc bây giờ anh nghĩ rằng Đằng Long số 1, Tống Gia của chúng ta cả đời này sẽ không bao giờ có cơ hội đi vào đúng không?”

Sở Trần cười, “Anh tin hay không, anh sẽ phải quỳ xuống cầu xin chúng ta vào Đằng Long

_ Á 4 ••

SÔ 1.

Võ Đức Khuynh cau mày, sau đó

chế nhạo, “Tôi rất mong chờ.

Võ Đức Khuynh quay mặt đi.

Sở Trần liếc nhìn đám người Tống Thiên Dương, cười nói: “Thực ra nơi này cũng không tệ,với tầm nhìn bao quát, chúng ta cũng có thể để người khác nhìn ra các mối quan hệ của Tống Gia.

Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần.

Cho tới bây giờ, chỉ có Sở Trần là còn có tự tin.

Tống Nhan chỉ hy vọng những gì

Sở Trần nói đêm qua không phải là nói dối.

Chỗ tối.

.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Tống Nhan không khỏi níu góc áo của Sở Trần, trầm giọng nói.“Đại sảnh cũng không tệ.”Sở Trần cười, “Tôi nghe nói đại sảnh của Hoa Đằngđược trang trí cũng khá lộng lẫy và sa hoa, tôi còn chưa tới qua, mở mang kiến thức một chút cũng không tệ.”Tống Trường Thanh cũng thở nhẹ một hơi và bước vào.truyện teen hayĐến đâu thì hay đến đó.Tống Gia đã không còn đường lui.“Mời tới bên này.”Võ Đức Khuynh mỉm cười và vẫy tay.Hắn đã an bài một vị trí trong đại sảnh có tầm nhìn đặc biệt rộng cho đám người Tống Gia, trong quá trình này, hắn rõ ràng có người đang chụp trộm để đăng lên diễn đàn nên đã cố tình an bài vị trí thoáng đạt, ai cũng quan sát thấy.“Mời ngồi.”Võ Đức Khuynh mỉm cười, “Khi nào cần gọi món, các vị hô mộttiếng là được.”Tống Thunghẹn đầy bụng tức, trực tiếp ngồi xuống.Biểu cảm của Tống Trường Thanh và Tống Thiên Dương cũng vô cùng khó coi.Bọn họ không dám tưởng tượng, đại diện các nhà sẽ như thế nào khi thấy Tống Gia chỉ bố trí một chỗ ở đại sảnh của khách sạn Hoa Đằng.Chỉ sợ, ngay lập tức sẽ phẩy tay áo bỏ đi.Dù sao, những đại diện của mỗi nhà có lẽ chưa bao giờ dùng bữa ở đại sảnh khách sạn bao giờ cả.“Quản lý Võ.”Đang ngồi xuống, đột nhiên có người lên tiếng.Võ Đức Khuynh vừa định đi thì dừng lại, nhìn Sở Trần cười nói: “Nếu tôi không nhầm thì đây là tam cô gia củaTống Gia đi.”Lời nói của Võ Đức Khuynh có phần chế giễu.Sở Trần ngẩng đầu lên, “ò’ HoaĐằng, phòng nào tốt nhất?”Võ Đức Khuynh sửng sốt, sau đó nghiền ngẫm cười đáp: “Đằng Long số 1”“Chắc bây giờ anh nghĩ rằng Đằng Long số 1, Tống Gia của chúng ta cả đời này sẽ không bao giờ có cơ hội đi vào đúng không?”Sở Trần cười, “Anh tin hay không, anh sẽ phải quỳ xuống cầu xin chúng ta vào Đằng Long_ Á 4 ••SÔ 1.Võ Đức Khuynh cau mày, sau đóchế nhạo, “Tôi rất mong chờ.”Võ Đức Khuynh quay mặt đi.Sở Trần liếc nhìn đám người Tống Thiên Dương, cười nói: “Thực ra nơi này cũng không tệ,với tầm nhìn bao quát, chúng ta cũng có thể để người khác nhìn ra các mối quan hệ của Tống Gia.”Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần.Cho tới bây giờ, chỉ có Sở Trần là còn có tự tin.Tống Nhan chỉ hy vọng những gìSở Trần nói đêm qua không phải là nói dối.Chỗ tối..

Chương 318: 318: Chương 316