Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 320: 320: Chương 318

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Đúng như Tống Thu nghĩ, mặt Trần Khuông Toàn trực tiếp trầm xuống.Lúc này, Tống Thu cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài, hoảng hốt thốt lên: “Tối qua cha tỏi đã gọi điện và đặt chỗ cho Đằng Long số 1, nhưng được quản lý Võ cho biết rằng do lỗi của quầy Lễ tân, không chỉ Đằng Long Số 1, tất cả những phòng riêng đều đã được đặt.”Trong lòng của Võ Đức Khuynh khẽ run lên, sự việc đã đến nước này, hắn chỉ có thể kiên trì nói:” Quả thực là lỗi ờ quầy lễ tân, tôiđã đền bù tương ứng cho Tống Gia rồi.”Trần Khuông Toàn nhìn thoáng qua Võ Đức Khuynh, không nói gì, ngược lại ánh mắt rơi vào trên người Tống Thu, “Dần đường đi.”Tống Thu sững sờ trong giây lát.Vội vàng gật đầu, cậu vui vẻ nói: “Trần Đổng sự, mời đi lối này.”Nhìn thấy Tống Thu và Trần Khuông Toàn đang đi về phía trước, Võ Đức Khuynhthất thần.Đường đường là chủ tịch tậpđoànMỹ Giaivậy mà lại hạ mình ngồi ờ đại sảnh với Tống Gia?Võ Đức Khuynh nghĩ rằng Trần Khuông Toàntrong cơn tức giận sẽ quay lưng bỏ đi, lúc đó Trần Khuông Toàn chỉ biết đổ lỗi cho Tống Gia.Thật bất ngờ, Trần Khuông Toàn không lại bận tâm và đi theo Tống Thu.Người nhà Tống Giabất ngờ khi thấyTống Thu vừa rời đi đã quay trở lại,Tống Thubước nhanh hơn.“Trần Đổng sự đến rồi.”Thanh âm của Tống Thu không kìm được kích động, hạ giọng nói lớn.Chủ tịch Tập đoàn Mỹ Giai, Trần Khuông Toàn.Tống Thiên Dương cũng sửng sốt, không ngờ rằng vậy mà chủ tịch sẽ đích thân đến.Tống Thiên Dương sắc mặt lập tức nóng lên, có chút xấu hổ.Mình vậy màđể đường đường chủ tịch tập đoàn Mỹ Giai tới uống trà và ăn cơm trong đại sảnh này.“Trần Đổng sự.”Tống Trường Thành đứng lên, tiến lên hai bước chào hỏi Trần Khuông Toàn.Trần Khuông Toàn và Tống Trường Thanh bắt tay và nói vài câu khách khí.“Chào Tống tiên sinh.”Trần Khuông Toàn cũng đồng thời chào hỏi Tống Thiên Dương, sau đó ánh mắt quét qua rơi vào trên người Sở Trần.Tống Nhanâm thầm đẩy Sở Trần.Sở Trần ngẩng đầu, nhìn về phía Trần Khuông Toàn, nhẹ nhàng cười, “Đã tới.”Đã tới? Người nhà Tống Gia sửng sốt.Sở Trần chào hỏi câu quá ngoài ý muốn.Chỉ hai từ đơn giản, thậm chí không phải là câu xưng hô.Cái này cũng quá tùy ý.Tựa như là những người bạn thân với nhau.Tống Thiên Dương khóe miệng co giật kịch liệt.Lúc này, Trần Khuông Toàn đi về phía Sở Trần, chủ động đưa tay, “Sở Thiếu.”Sờ Trần sắc mặt vô hình giật giật một cái, nhìn về phía Trần Khuông Toàn.Tuy rằng hắn lấy thân phận thiếu chủ của Cửu Huyền Môn, đánh raCửu Huyền Thiếu chủ lệnh, thế nhưng hắn cũng nói rõ là sẽ không bộc lộ thân phận trước mặt mọi người, vậy mà Trần Khuông Toàn lại cung kính vớihắn như thế.Trần Khuông Toàn này còn nói một chữ Sở Thiếu trước mặt công chúng.Trước mặt nhiều người như vậy, Sờ Trầnkhông tiện đánh vào thể diệnTrần Khuông Toàn, tượng trưng đứng lên, bắt tay Trần Khuông Toàn rồi để Trần Khuông Toàn ngồi xuống.Trần Khuông Toàn vui mừng ngồi bên cạnh Sở Trần..

Đúng như Tống Thu nghĩ, mặt Trần Khuông Toàn trực tiếp trầm xuống.

Lúc này, Tống Thu cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài, hoảng hốt thốt lên: “Tối qua cha tỏi đã gọi điện và đặt chỗ cho Đằng Long số 1, nhưng được quản lý Võ cho biết rằng do lỗi của quầy Lễ tân, không chỉ Đằng Long Số 1, tất cả những phòng riêng đều đã được đặt.

Trong lòng của Võ Đức Khuynh khẽ run lên, sự việc đã đến nước này, hắn chỉ có thể kiên trì nói:” Quả thực là lỗi ờ quầy lễ tân, tôi

đã đền bù tương ứng cho Tống Gia rồi.

Trần Khuông Toàn nhìn thoáng qua Võ Đức Khuynh, không nói gì, ngược lại ánh mắt rơi vào trên người Tống Thu, “Dần đường đi.

Tống Thu sững sờ trong giây lát.

Vội vàng gật đầu, cậu vui vẻ nói: “Trần Đổng sự, mời đi lối này.

Nhìn thấy Tống Thu và Trần Khuông Toàn đang đi về phía trước, Võ Đức Khuynhthất thần.

Đường đường là chủ tịch tập

đoànMỹ Giaivậy mà lại hạ mình ngồi ờ đại sảnh với Tống Gia?

Võ Đức Khuynh nghĩ rằng Trần Khuông Toàntrong cơn tức giận sẽ quay lưng bỏ đi, lúc đó Trần Khuông Toàn chỉ biết đổ lỗi cho Tống Gia.

Thật bất ngờ, Trần Khuông Toàn không lại bận tâm và đi theo Tống Thu.

Người nhà Tống Giabất ngờ khi thấyTống Thu vừa rời đi đã quay trở lại,Tống Thubước nhanh hơn.

“Trần Đổng sự đến rồi.

Thanh âm của Tống Thu không kìm được kích động, hạ giọng nói lớn.

Chủ tịch Tập đoàn Mỹ Giai, Trần Khuông Toàn.

Tống Thiên Dương cũng sửng sốt, không ngờ rằng vậy mà chủ tịch sẽ đích thân đến.

Tống Thiên Dương sắc mặt lập tức nóng lên, có chút xấu hổ.

Mình vậy màđể đường đường chủ tịch tập đoàn Mỹ Giai tới uống trà và ăn cơm trong đại sảnh này.

“Trần Đổng sự.

Tống Trường Thành đứng lên, tiến lên hai bước chào hỏi Trần Khuông Toàn.

Trần Khuông Toàn và Tống Trường Thanh bắt tay và nói vài câu khách khí.

“Chào Tống tiên sinh.

Trần Khuông Toàn cũng đồng thời chào hỏi Tống Thiên Dương, sau đó ánh mắt quét qua rơi vào trên người Sở Trần.

Tống Nhanâm thầm đẩy Sở Trần.

Sở Trần ngẩng đầu, nhìn về phía Trần Khuông Toàn, nhẹ nhàng cười, “Đã tới.

Đã tới? Người nhà Tống Gia sửng sốt.

Sở Trần chào hỏi câu quá ngoài ý muốn.

Chỉ hai từ đơn giản, thậm chí không phải là câu xưng hô.

Cái này cũng quá tùy ý.

Tựa như là những người bạn thân với nhau.

Tống Thiên Dương khóe miệng co giật kịch liệt.

Lúc này, Trần Khuông Toàn đi về phía Sở Trần, chủ động đưa tay, “Sở Thiếu.

Sờ Trần sắc mặt vô hình giật giật một cái, nhìn về phía Trần Khuông Toàn.

Tuy rằng hắn lấy thân phận thiếu chủ của Cửu Huyền Môn, đánh raCửu Huyền Thiếu chủ lệnh, thế nhưng hắn cũng nói rõ là sẽ không bộc lộ thân phận trước mặt mọi người, vậy mà Trần Khuông Toàn lại cung kính với

hắn như thế.

Trần Khuông Toàn này còn nói một chữ Sở Thiếu trước mặt công chúng.

Trước mặt nhiều người như vậy, Sờ Trầnkhông tiện đánh vào thể diệnTrần Khuông Toàn, tượng trưng đứng lên, bắt tay Trần Khuông Toàn rồi để Trần Khuông Toàn ngồi xuống.

Trần Khuông Toàn vui mừng ngồi bên cạnh Sở Trần.

.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Đúng như Tống Thu nghĩ, mặt Trần Khuông Toàn trực tiếp trầm xuống.Lúc này, Tống Thu cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài, hoảng hốt thốt lên: “Tối qua cha tỏi đã gọi điện và đặt chỗ cho Đằng Long số 1, nhưng được quản lý Võ cho biết rằng do lỗi của quầy Lễ tân, không chỉ Đằng Long Số 1, tất cả những phòng riêng đều đã được đặt.”Trong lòng của Võ Đức Khuynh khẽ run lên, sự việc đã đến nước này, hắn chỉ có thể kiên trì nói:” Quả thực là lỗi ờ quầy lễ tân, tôiđã đền bù tương ứng cho Tống Gia rồi.”Trần Khuông Toàn nhìn thoáng qua Võ Đức Khuynh, không nói gì, ngược lại ánh mắt rơi vào trên người Tống Thu, “Dần đường đi.”Tống Thu sững sờ trong giây lát.Vội vàng gật đầu, cậu vui vẻ nói: “Trần Đổng sự, mời đi lối này.”Nhìn thấy Tống Thu và Trần Khuông Toàn đang đi về phía trước, Võ Đức Khuynhthất thần.Đường đường là chủ tịch tậpđoànMỹ Giaivậy mà lại hạ mình ngồi ờ đại sảnh với Tống Gia?Võ Đức Khuynh nghĩ rằng Trần Khuông Toàntrong cơn tức giận sẽ quay lưng bỏ đi, lúc đó Trần Khuông Toàn chỉ biết đổ lỗi cho Tống Gia.Thật bất ngờ, Trần Khuông Toàn không lại bận tâm và đi theo Tống Thu.Người nhà Tống Giabất ngờ khi thấyTống Thu vừa rời đi đã quay trở lại,Tống Thubước nhanh hơn.“Trần Đổng sự đến rồi.”Thanh âm của Tống Thu không kìm được kích động, hạ giọng nói lớn.Chủ tịch Tập đoàn Mỹ Giai, Trần Khuông Toàn.Tống Thiên Dương cũng sửng sốt, không ngờ rằng vậy mà chủ tịch sẽ đích thân đến.Tống Thiên Dương sắc mặt lập tức nóng lên, có chút xấu hổ.Mình vậy màđể đường đường chủ tịch tập đoàn Mỹ Giai tới uống trà và ăn cơm trong đại sảnh này.“Trần Đổng sự.”Tống Trường Thành đứng lên, tiến lên hai bước chào hỏi Trần Khuông Toàn.Trần Khuông Toàn và Tống Trường Thanh bắt tay và nói vài câu khách khí.“Chào Tống tiên sinh.”Trần Khuông Toàn cũng đồng thời chào hỏi Tống Thiên Dương, sau đó ánh mắt quét qua rơi vào trên người Sở Trần.Tống Nhanâm thầm đẩy Sở Trần.Sở Trần ngẩng đầu, nhìn về phía Trần Khuông Toàn, nhẹ nhàng cười, “Đã tới.”Đã tới? Người nhà Tống Gia sửng sốt.Sở Trần chào hỏi câu quá ngoài ý muốn.Chỉ hai từ đơn giản, thậm chí không phải là câu xưng hô.Cái này cũng quá tùy ý.Tựa như là những người bạn thân với nhau.Tống Thiên Dương khóe miệng co giật kịch liệt.Lúc này, Trần Khuông Toàn đi về phía Sở Trần, chủ động đưa tay, “Sở Thiếu.”Sờ Trần sắc mặt vô hình giật giật một cái, nhìn về phía Trần Khuông Toàn.Tuy rằng hắn lấy thân phận thiếu chủ của Cửu Huyền Môn, đánh raCửu Huyền Thiếu chủ lệnh, thế nhưng hắn cũng nói rõ là sẽ không bộc lộ thân phận trước mặt mọi người, vậy mà Trần Khuông Toàn lại cung kính vớihắn như thế.Trần Khuông Toàn này còn nói một chữ Sở Thiếu trước mặt công chúng.Trước mặt nhiều người như vậy, Sờ Trầnkhông tiện đánh vào thể diệnTrần Khuông Toàn, tượng trưng đứng lên, bắt tay Trần Khuông Toàn rồi để Trần Khuông Toàn ngồi xuống.Trần Khuông Toàn vui mừng ngồi bên cạnh Sở Trần..

Chương 320: 320: Chương 318