Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 346: 346: Chương 344

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… “Mày đã có thể đoán được đại tiểu thư, còn cần hỏi chúng tao làm gì?”Một nam tử đứng lên nhìn chằm chằm Sở Trần, “Không cần biết mày là ai, nếu xen vào chuyện người khác, tao có thể cam đoan … ”Ba! Một cái tát vang dội vào mặt,đem người đàn ông ngã trên mặt đất, răng rơi mấy cái, đau khổ rú lên.“Cút về nói với Diệp tiểu thư.”Sở Trần nhẹ giọng nói, “Diệp Giakết cục sẽ không tốt hơn Hoàng Gia.”“Còn không cút đi?”Tống Thuđang định đá một cước.Năm tên lăn lộn, chật vật chạy trốn.“Anh rể, anh tính toán như thế nào lại biết Diệp tiểu thư sẽ báo thù?”Tống Thunhịn không được hỏi lại.“Đại tiểu thư cao cao tại thượng, liệu có chịu ăn lỗ vốn sẽ nén giận không?”Sở Trần nói, “Hơn nữa, DiệpYênkia là loại chanh chua, có thù tất báo, đương nhiên ta không tính được, cô ta tối nay lại phái người tới, cho nên, từ tối nay cậu sẽ phải bảo vệ Mạc Lão 24/24, nếu không đủ người có thể mượn người của Tinh Anh quyền quán, nói với quán chủ của Tinh Anh quyền quán rằng, Sở Trần tôi nợ ông ấy một cái nhân tình.”“Anh rề, cái này thì không cần.”Tống Thu nói, “Anh chỉ điểm em Kỳ Lân bộ pháp đánh bại Triệu Sơn,bây giờ trên dưới quyền quán đối với anh rất sùng bái.Nếu họ biết có thể giúp anh chútgì đó, nhất định sẽ rất vui mừng.”Sỏ’ Trần gật đầu, ánh mắt nhìn về phía thang máy.“Anh rể, chúng ta có đi lên gặp Mạc Lão không?”Tống Thu hỏi.“Đã muộn lắm rồi.”Sở Trần lắc đầu, “Để Mạc Lão nghỉ ngơi một chút, lên xe đi.”“Trở về?mật khẩu: 9999“Chờ một chút.”Sở Trần nói, “Dược Cốc tiền bối ra tay giúp đỡ, cũng phải nói một tiếng cảm tạ.”Con ngươi của Tống Thu co rút lại, “Chính là vị lão tiên sinh vừa rồi sao? Anh rể sao có thể khẳng định ông ấy có thể đánh lại mấy tên lưu manh này vậy?”Sở Trần liếc nhìn Tống Thu.Cái cậu em vợ này, đêm nay dường như muốn hóa thân một quyển sách! Mười vạn câu hỏi vì sao..“Lấy một ví dụ.”Sở Trần nhẹ giọng nói, “Mười tên như cậu cộng lại, cũng không đánh lại ông ấy.”Tống Thu há to miệng.Bất giác rùng mình.Các lão tiên sinh đều ghê gớm như vậy sao?“Thế còn anh rể thì sao?”Tống Thu buột miệng hỏi.Sở Trần lại nhìn Tống Thu..

“Mày đã có thể đoán được đại tiểu thư, còn cần hỏi chúng tao làm gì?”

Một nam tử đứng lên nhìn chằm chằm Sở Trần, “Không cần biết mày là ai, nếu xen vào chuyện người khác, tao có thể cam đoan … ”Ba! Một cái tát vang dội vào mặt,đem người đàn ông ngã trên mặt đất, răng rơi mấy cái, đau khổ rú lên.

“Cút về nói với Diệp tiểu thư.

Sở Trần nhẹ giọng nói, “Diệp Giakết cục sẽ không tốt hơn Hoàng Gia.

“Còn không cút đi?”

Tống Thuđang định đá một cước.

Năm tên lăn lộn, chật vật chạy trốn.

“Anh rể, anh tính toán như thế nào lại biết Diệp tiểu thư sẽ báo thù?”

Tống Thunhịn không được hỏi lại.

“Đại tiểu thư cao cao tại thượng, liệu có chịu ăn lỗ vốn sẽ nén giận không?”

Sở Trần nói, “Hơn nữa, Diệp

Yênkia là loại chanh chua, có thù tất báo, đương nhiên ta không tính được, cô ta tối nay lại phái người tới, cho nên, từ tối nay cậu sẽ phải bảo vệ Mạc Lão 24/24, nếu không đủ người có thể mượn người của Tinh Anh quyền quán, nói với quán chủ của Tinh Anh quyền quán rằng, Sở Trần tôi nợ ông ấy một cái nhân tình.

“Anh rề, cái này thì không cần.

Tống Thu nói, “Anh chỉ điểm em Kỳ Lân bộ pháp đánh bại Triệu Sơn,bây giờ trên dưới quyền quán đối với anh rất sùng bái.

Nếu họ biết có thể giúp anh chút

gì đó, nhất định sẽ rất vui mừng.

Sỏ’ Trần gật đầu, ánh mắt nhìn về phía thang máy.

“Anh rể, chúng ta có đi lên gặp Mạc Lão không?”

Tống Thu hỏi.

“Đã muộn lắm rồi.

Sở Trần lắc đầu, “Để Mạc Lão nghỉ ngơi một chút, lên xe đi.

“Trở về?

mật khẩu: 9999

“Chờ một chút.

Sở Trần nói, “Dược Cốc tiền bối ra tay giúp đỡ, cũng phải nói một tiếng cảm tạ.

Con ngươi của Tống Thu co rút lại, “Chính là vị lão tiên sinh vừa rồi sao? Anh rể sao có thể khẳng định ông ấy có thể đánh lại mấy tên lưu manh này vậy?”

Sở Trần liếc nhìn Tống Thu.

Cái cậu em vợ này, đêm nay dường như muốn hóa thân một quyển sách! Mười vạn câu hỏi vì sao.

.

“Lấy một ví dụ.

Sở Trần nhẹ giọng nói, “Mười tên như cậu cộng lại, cũng không đánh lại ông ấy.

Tống Thu há to miệng.

Bất giác rùng mình.

Các lão tiên sinh đều ghê gớm như vậy sao?

“Thế còn anh rể thì sao?”

Tống Thu buột miệng hỏi.

Sở Trần lại nhìn Tống Thu.

.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… “Mày đã có thể đoán được đại tiểu thư, còn cần hỏi chúng tao làm gì?”Một nam tử đứng lên nhìn chằm chằm Sở Trần, “Không cần biết mày là ai, nếu xen vào chuyện người khác, tao có thể cam đoan … ”Ba! Một cái tát vang dội vào mặt,đem người đàn ông ngã trên mặt đất, răng rơi mấy cái, đau khổ rú lên.“Cút về nói với Diệp tiểu thư.”Sở Trần nhẹ giọng nói, “Diệp Giakết cục sẽ không tốt hơn Hoàng Gia.”“Còn không cút đi?”Tống Thuđang định đá một cước.Năm tên lăn lộn, chật vật chạy trốn.“Anh rể, anh tính toán như thế nào lại biết Diệp tiểu thư sẽ báo thù?”Tống Thunhịn không được hỏi lại.“Đại tiểu thư cao cao tại thượng, liệu có chịu ăn lỗ vốn sẽ nén giận không?”Sở Trần nói, “Hơn nữa, DiệpYênkia là loại chanh chua, có thù tất báo, đương nhiên ta không tính được, cô ta tối nay lại phái người tới, cho nên, từ tối nay cậu sẽ phải bảo vệ Mạc Lão 24/24, nếu không đủ người có thể mượn người của Tinh Anh quyền quán, nói với quán chủ của Tinh Anh quyền quán rằng, Sở Trần tôi nợ ông ấy một cái nhân tình.”“Anh rề, cái này thì không cần.”Tống Thu nói, “Anh chỉ điểm em Kỳ Lân bộ pháp đánh bại Triệu Sơn,bây giờ trên dưới quyền quán đối với anh rất sùng bái.Nếu họ biết có thể giúp anh chútgì đó, nhất định sẽ rất vui mừng.”Sỏ’ Trần gật đầu, ánh mắt nhìn về phía thang máy.“Anh rể, chúng ta có đi lên gặp Mạc Lão không?”Tống Thu hỏi.“Đã muộn lắm rồi.”Sở Trần lắc đầu, “Để Mạc Lão nghỉ ngơi một chút, lên xe đi.”“Trở về?mật khẩu: 9999“Chờ một chút.”Sở Trần nói, “Dược Cốc tiền bối ra tay giúp đỡ, cũng phải nói một tiếng cảm tạ.”Con ngươi của Tống Thu co rút lại, “Chính là vị lão tiên sinh vừa rồi sao? Anh rể sao có thể khẳng định ông ấy có thể đánh lại mấy tên lưu manh này vậy?”Sở Trần liếc nhìn Tống Thu.Cái cậu em vợ này, đêm nay dường như muốn hóa thân một quyển sách! Mười vạn câu hỏi vì sao..“Lấy một ví dụ.”Sở Trần nhẹ giọng nói, “Mười tên như cậu cộng lại, cũng không đánh lại ông ấy.”Tống Thu há to miệng.Bất giác rùng mình.Các lão tiên sinh đều ghê gớm như vậy sao?“Thế còn anh rể thì sao?”Tống Thu buột miệng hỏi.Sở Trần lại nhìn Tống Thu..

Chương 346: 346: Chương 344