Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 385: 385: Chương 383

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Nhìn thấy Sở Trần sắp sụp đổ, Ninh Tử Châu trong lòng cảm thấy hưng phấn không thể giải thích được.Thấy hai người không lùi nửa bước, Sở Trần đột nhiên nói: “Hai vị sư phụ, ta có một đề nghị.”Hai người cùng nhau nhìn về phía Sờ Trần.Những người còn lại trong quyền quán cũng choáng váng.Trong mắt của hầu hết mọi người, Sở Trần lúc này phải có tâm trạng vô cùng kinh hãi, chờ đợi kết tông sư phán kết quả.Hắn vậy mà thực sự chủ động nói.“Khụ khụ.”Sở Trần sốt sắng nói, “Hai vị đã tranh chấp không kết quả, khôngbằng, hai người đánh một trận, ai thắng người đó định đoạt, nhân tiện cho tất cả mọi người mở mang kiến thức một chút, trận chiến ở cấp độ tông sư, để chúng tôi lãnh hội phong thái bậc tông sư.”Tất cả mọi người đều sửng sốt.Thoạt nhìn, nghe rất có lý.Hai vị tông sư … có thể đánh nhau được không?Rõ ràng là hai vị tông sư là vì hắn mà tới.Nói cách khác, theo cách nói của Sở Trần, trong hai tông sư này, ai thắng thi có thể đấu với hắn.Kênh phát song trực tiếp nổ tung ngay lập tức.“Hahaha, Sở Trần thật là kiêu ngạo.”“Ngay cả tông sư cũng dám trêu chọc, tâm của Sờ Trần thật lớn.”“Sap tôi cảm thấy Sờ Trần thật sự không để hai vị tông sư này vào mắt?”Lạc Tiêu nhìn chằm chằm vào SởTrần, cười lạnh một tiếng, sau đó lùi lại một bước.Hai tông sư không thể so tài với nhau.Vậy thì, hãy để Sở Trần nếm trải mùi vị của thiết quyền đi.“Ngươi ngay lập tức có thể lãnh hội phong thái tông sư.”Thấy Lạc Tiêu chủ động lùi lại, trên mặt đám người Triệu Gia lập tức lộ ra vẻ vui mừng.Không ai muốn chứng kiến cảnh ‘chém giết lẫn nhau’ giữa hai đạitông sư, theo mọi người thì chỉ cần một vị đại tông sư tùy tiện ra tay cũng có thể dễ dàng đánh bại Sở Trần.Dù sao, cho dù công phu quyền cước của Sở Trần có tốt đến đâu, với độ tuổi đó thì làm sao hắn ta có thể địch nổi các vị tông sư.Theo nhận thức của hầu hết mọi người, để bước vào cấp bậc tông sư, ít nhất cũng phải từ bốn mươi tuổi trờ lên.“Cao sư phụ, nhờ ngài.”Triệu Tín Nhiên nhìn chằm chằmvào Sở TrầncùngTống Thuđang bên cạnh.Sự sỉ nhục mà Triệu Sơn phải chịu ngày hôm nay, đám người trong Tinh Anh quyền quán này phải trả gấp bội.Bên kia, Diệp Thiếu Hoàng sắc mặt trầm xuống.Mấy người bọn họ đã trả tiền để mời Lạc Tiêu đến, đương nhiên bọn họ không muốn bị Lạc Tiêu trục lợi.Lạc Tiêu là đại diện của Bôn Lôi quyền quán nhà Diệp Giaxuấtchiến, bởi vì trong số những người trả tiền, Diệp Thiếu Hoàngđỏng góp nhiều nhất..

Nhìn thấy Sở Trần sắp sụp đổ, Ninh Tử Châu trong lòng cảm thấy hưng phấn không thể giải thích được.

Thấy hai người không lùi nửa bước, Sở Trần đột nhiên nói: “Hai vị sư phụ, ta có một đề nghị.”

Hai người cùng nhau nhìn về phía Sờ Trần.

Những người còn lại trong quyền quán cũng choáng váng.

Trong mắt của hầu hết mọi người, Sở Trần lúc này phải có tâm trạng vô cùng kinh hãi, chờ đợi kết tông sư phán kết quả.

Hắn vậy mà thực sự chủ động nói.

“Khụ khụ.”

Sở Trần sốt sắng nói, “Hai vị đã tranh chấp không kết quả, không

bằng, hai người đánh một trận, ai thắng người đó định đoạt, nhân tiện cho tất cả mọi người mở mang kiến thức một chút, trận chiến ở cấp độ tông sư, để chúng tôi lãnh hội phong thái bậc tông sư.”

Tất cả mọi người đều sửng sốt.

Thoạt nhìn, nghe rất có lý.

Hai vị tông sư … có thể đánh nhau được không?

Rõ ràng là hai vị tông sư là vì hắn mà tới.

Nói cách khác, theo cách nói của Sở Trần, trong hai tông sư này, ai thắng thi có thể đấu với hắn.

Kênh phát song trực tiếp nổ tung ngay lập tức.

“Hahaha, Sở Trần thật là kiêu ngạo.”

“Ngay cả tông sư cũng dám trêu chọc, tâm của Sờ Trần thật lớn.”

“Sap tôi cảm thấy Sờ Trần thật sự không để hai vị tông sư này vào mắt?”

Lạc Tiêu nhìn chằm chằm vào Sở

Trần, cười lạnh một tiếng, sau đó lùi lại một bước.

Hai tông sư không thể so tài với nhau.

Vậy thì, hãy để Sở Trần nếm trải mùi vị của thiết quyền đi.

“Ngươi ngay lập tức có thể lãnh hội phong thái tông sư.”

Thấy Lạc Tiêu chủ động lùi lại, trên mặt đám người Triệu Gia lập tức lộ ra vẻ vui mừng.

Không ai muốn chứng kiến cảnh ‘chém giết lẫn nhau’ giữa hai đại

tông sư, theo mọi người thì chỉ cần một vị đại tông sư tùy tiện ra tay cũng có thể dễ dàng đánh bại Sở Trần.

Dù sao, cho dù công phu quyền cước của Sở Trần có tốt đến đâu, với độ tuổi đó thì làm sao hắn ta có thể địch nổi các vị tông sư.

Theo nhận thức của hầu hết mọi người, để bước vào cấp bậc tông sư, ít nhất cũng phải từ bốn mươi tuổi trờ lên.

“Cao sư phụ, nhờ ngài.”

Triệu Tín Nhiên nhìn chằm chằm

vào Sở TrầncùngTống Thuđang bên cạnh.

Sự sỉ nhục mà Triệu Sơn phải chịu ngày hôm nay, đám người trong Tinh Anh quyền quán này phải trả gấp bội.

Bên kia, Diệp Thiếu Hoàng sắc mặt trầm xuống.

Mấy người bọn họ đã trả tiền để mời Lạc Tiêu đến, đương nhiên bọn họ không muốn bị Lạc Tiêu trục lợi.

Lạc Tiêu là đại diện của Bôn Lôi quyền quán nhà Diệp Giaxuất

chiến, bởi vì trong số những người trả tiền, Diệp Thiếu Hoàngđỏng góp nhiều nhất..

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Nhìn thấy Sở Trần sắp sụp đổ, Ninh Tử Châu trong lòng cảm thấy hưng phấn không thể giải thích được.Thấy hai người không lùi nửa bước, Sở Trần đột nhiên nói: “Hai vị sư phụ, ta có một đề nghị.”Hai người cùng nhau nhìn về phía Sờ Trần.Những người còn lại trong quyền quán cũng choáng váng.Trong mắt của hầu hết mọi người, Sở Trần lúc này phải có tâm trạng vô cùng kinh hãi, chờ đợi kết tông sư phán kết quả.Hắn vậy mà thực sự chủ động nói.“Khụ khụ.”Sở Trần sốt sắng nói, “Hai vị đã tranh chấp không kết quả, khôngbằng, hai người đánh một trận, ai thắng người đó định đoạt, nhân tiện cho tất cả mọi người mở mang kiến thức một chút, trận chiến ở cấp độ tông sư, để chúng tôi lãnh hội phong thái bậc tông sư.”Tất cả mọi người đều sửng sốt.Thoạt nhìn, nghe rất có lý.Hai vị tông sư … có thể đánh nhau được không?Rõ ràng là hai vị tông sư là vì hắn mà tới.Nói cách khác, theo cách nói của Sở Trần, trong hai tông sư này, ai thắng thi có thể đấu với hắn.Kênh phát song trực tiếp nổ tung ngay lập tức.“Hahaha, Sở Trần thật là kiêu ngạo.”“Ngay cả tông sư cũng dám trêu chọc, tâm của Sờ Trần thật lớn.”“Sap tôi cảm thấy Sờ Trần thật sự không để hai vị tông sư này vào mắt?”Lạc Tiêu nhìn chằm chằm vào SởTrần, cười lạnh một tiếng, sau đó lùi lại một bước.Hai tông sư không thể so tài với nhau.Vậy thì, hãy để Sở Trần nếm trải mùi vị của thiết quyền đi.“Ngươi ngay lập tức có thể lãnh hội phong thái tông sư.”Thấy Lạc Tiêu chủ động lùi lại, trên mặt đám người Triệu Gia lập tức lộ ra vẻ vui mừng.Không ai muốn chứng kiến cảnh ‘chém giết lẫn nhau’ giữa hai đạitông sư, theo mọi người thì chỉ cần một vị đại tông sư tùy tiện ra tay cũng có thể dễ dàng đánh bại Sở Trần.Dù sao, cho dù công phu quyền cước của Sở Trần có tốt đến đâu, với độ tuổi đó thì làm sao hắn ta có thể địch nổi các vị tông sư.Theo nhận thức của hầu hết mọi người, để bước vào cấp bậc tông sư, ít nhất cũng phải từ bốn mươi tuổi trờ lên.“Cao sư phụ, nhờ ngài.”Triệu Tín Nhiên nhìn chằm chằmvào Sở TrầncùngTống Thuđang bên cạnh.Sự sỉ nhục mà Triệu Sơn phải chịu ngày hôm nay, đám người trong Tinh Anh quyền quán này phải trả gấp bội.Bên kia, Diệp Thiếu Hoàng sắc mặt trầm xuống.Mấy người bọn họ đã trả tiền để mời Lạc Tiêu đến, đương nhiên bọn họ không muốn bị Lạc Tiêu trục lợi.Lạc Tiêu là đại diện của Bôn Lôi quyền quán nhà Diệp Giaxuấtchiến, bởi vì trong số những người trả tiền, Diệp Thiếu Hoàngđỏng góp nhiều nhất..

Chương 385: 385: Chương 383