“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 495: Chương 495
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… ‘Học trò’ mà anh rể vừa nhận này không phải người bình thường.Đây là cường giả tông sư đại danh đỉnh đỉnh của quyền giới tỉnh Quảng Đông.Ý tử của anh rể, rõ ràng là muốn Hoàng Phủ chỉ điểm cho mình về công phu quyền cước.Hoàng Phủ Hòa Ngọc cùngTống Thu nhanh chóng bước ra ngoài.Tống Trường Thanh và những người khác định thằn lại, nhìn Sở Trằn với vẻ không tin.“Tôi xem ra cũng hiểu được một chút,vì cái gì một câu của cậu lại có thể nhận được sự trợ giúp của nhiều thể lực gia tộc như vậy.”Nhập mật khẩu: 9067Truy cập web nhayhȯ.čom mới nhập được mật khẩu bạn nhé.Hạ Ngôn Hoanthì thào nói, “Nếu cuộc chiến kinh doanh giữa hai nhà Tống Hoàng nổ ra ngày hôm nay, với thái độ của Hoàng Phủ Hòa Ngọc, Hoàng Phủ gia tộc hẳn cũng sẽ là một viện thủ.”“Có điều, Hoàng Gia bây giờ đã không cònthành tựu gì.Khi Tống Thiên Dương nói ra những lời này, chính mình cũng không khỏi sửng sốt một chút.Nhịn không được nghĩ lại, mình gần đây có chút phiêu.Vậy mà nói ra Hoàng Gia không thành tựu một cách ngạo mạn như vậy, nhớ ngày đó,một câu nói của Hoàng đại gia Hoàng Dương trực tiếp liền phong sát Tống Gia, nhưng có sự phản kích của Sở Trần, mọi chuyện đã đảo ngược.Con rể Tống Gia, kẻ vốn bị cả thành phố chế giễu nay đã trở thành thanh niêntài tuấn của thành phố.Trong giới đang đồn thổi, Tống Thiên Dương gặp phải vận may nên mới lấy được người con rể như Sở Trần.“Tống tiên sinh nói rất đúng, Hoàng Gia xác thực không có thành tựu.”Hạ Ngôn Hoan nói, “Nguyên nhân chủ yếulà do cái tên Ninh Gia,ở tỉnh Quảng Đông, những kẻ thực sự có năng lực làm thay đổi cuộc chiến kinh doanh này đều sẽ cho Ninh Gla một bộ mặt.Vì vậy, tôi hôm nay đến đây để cáo từ, trọng tâm công việc tiếp theo của tối chính là ở lại tòa nhà Kim Than, làm tốt công việc của Dược phẩm Bắc Trần.”Tống lão gia tử gật đầu, “Hạ tiên sinh vất vả.”Khoảng thời gian này, Hạ Ngôn Hoan quả thực đã giúp đỡ Tống Gia rất nhiều.“Với thêm kênh của Dược phẩm Cửu Thành, tôi đã có thêm 30% lòng tin.”Hạ Ngôn Hoan mỉm cười, ánh mắt đầy chiển ỷ, “Tôi không tin rằng Dược phẩm Bắc Trần không thể đánh vào thị trưởng Dược phẩm ở Thiền Thảnh.”Hạ Ngôn Hoan thích loại trò chơi kinh doanh này, cảm giác như một ván cờ.Thoạt nhin như không có khói lửa nhưng thực chất lại vô cùng nguy hiểm, sai mộtbước là thua cả trận.Sau khi Hạ Ngôn Hoan rời đi, Sở Trần nhìn Tống Nhan, “Bà xã à, chủng ta về nghỉ ngơi đi.”Tối hôm qua Tống Nhanmột mực lo lắng chuyện giữa Sở Trần và Liên Minh Tông Sư Cửu Thành, hôm nay đi ra ngoài cả nửa ngày, cảm thấy có chút mệt mỏi, cô vô ý thức gật đầu.“Đúng, đúng rồi, tranh thủ thời gian mau trở về nghỉ ngơi đi.”.
‘Học trò’ mà anh rể vừa nhận này không phải người bình thường.
Đây là cường giả tông sư đại danh đỉnh đỉnh của quyền giới tỉnh Quảng Đông.
Ý tử của anh rể, rõ ràng là muốn Hoàng Phủ chỉ điểm cho mình về công phu quyền cước.
Hoàng Phủ Hòa Ngọc cùngTống Thu nhanh chóng bước ra ngoài.
Tống Trường Thanh và những người khác định thằn lại, nhìn Sở Trằn với vẻ không tin.
“Tôi xem ra cũng hiểu được một chút,vì cái gì một câu của cậu lại có thể nhận được sự trợ giúp của nhiều thể lực gia tộc như vậy.
”
Nhập mật khẩu: 9067
Truy cập web nhayhȯ.
čom mới nhập được mật khẩu bạn nhé.
Hạ Ngôn Hoanthì thào nói, “Nếu cuộc chiến kinh doanh giữa hai nhà Tống Hoàng nổ ra ngày hôm nay, với thái độ của Hoàng Phủ Hòa Ngọc, Hoàng Phủ gia tộc hẳn cũng sẽ là một viện thủ.
”
“Có điều, Hoàng Gia bây giờ đã không còn
thành tựu gì.
Khi Tống Thiên Dương nói ra những lời này, chính mình cũng không khỏi sửng sốt một chút.
Nhịn không được nghĩ lại, mình gần đây có chút phiêu.
Vậy mà nói ra Hoàng Gia không thành tựu một cách ngạo mạn như vậy, nhớ ngày đó,một câu nói của Hoàng đại gia Hoàng Dương trực tiếp liền phong sát Tống Gia, nhưng có sự phản kích của Sở Trần, mọi chuyện đã đảo ngược.
Con rể Tống Gia, kẻ vốn bị cả thành phố chế giễu nay đã trở thành thanh niêntài tuấn của thành phố.
Trong giới đang đồn thổi, Tống Thiên Dương gặp phải vận may nên mới lấy được người con rể như Sở Trần.
“Tống tiên sinh nói rất đúng, Hoàng Gia xác thực không có thành tựu.
”
Hạ Ngôn Hoan nói, “Nguyên nhân chủ yếu
là do cái tên Ninh Gia,ở tỉnh Quảng Đông, những kẻ thực sự có năng lực làm thay đổi cuộc chiến kinh doanh này đều sẽ cho Ninh Gla một bộ mặt.
Vì vậy, tôi hôm nay đến đây để cáo từ, trọng tâm công việc tiếp theo của tối chính là ở lại tòa nhà Kim Than, làm tốt công việc của Dược phẩm Bắc Trần.
”
Tống lão gia tử gật đầu, “Hạ tiên sinh vất vả.
”
Khoảng thời gian này, Hạ Ngôn Hoan quả thực đã giúp đỡ Tống Gia rất nhiều.
“Với thêm kênh của Dược phẩm Cửu Thành, tôi đã có thêm 30% lòng tin.
”
Hạ Ngôn Hoan mỉm cười, ánh mắt đầy chiển ỷ, “Tôi không tin rằng Dược phẩm Bắc Trần không thể đánh vào thị trưởng Dược phẩm ở Thiền Thảnh.
”
Hạ Ngôn Hoan thích loại trò chơi kinh doanh này, cảm giác như một ván cờ.
Thoạt nhin như không có khói lửa nhưng thực chất lại vô cùng nguy hiểm, sai một
bước là thua cả trận.
Sau khi Hạ Ngôn Hoan rời đi, Sở Trần nhìn Tống Nhan, “Bà xã à, chủng ta về nghỉ ngơi đi.
”
Tối hôm qua Tống Nhanmột mực lo lắng chuyện giữa Sở Trần và Liên Minh Tông Sư Cửu Thành, hôm nay đi ra ngoài cả nửa ngày, cảm thấy có chút mệt mỏi, cô vô ý thức gật đầu.
“Đúng, đúng rồi, tranh thủ thời gian mau trở về nghỉ ngơi đi.
”.
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… ‘Học trò’ mà anh rể vừa nhận này không phải người bình thường.Đây là cường giả tông sư đại danh đỉnh đỉnh của quyền giới tỉnh Quảng Đông.Ý tử của anh rể, rõ ràng là muốn Hoàng Phủ chỉ điểm cho mình về công phu quyền cước.Hoàng Phủ Hòa Ngọc cùngTống Thu nhanh chóng bước ra ngoài.Tống Trường Thanh và những người khác định thằn lại, nhìn Sở Trằn với vẻ không tin.“Tôi xem ra cũng hiểu được một chút,vì cái gì một câu của cậu lại có thể nhận được sự trợ giúp của nhiều thể lực gia tộc như vậy.”Nhập mật khẩu: 9067Truy cập web nhayhȯ.čom mới nhập được mật khẩu bạn nhé.Hạ Ngôn Hoanthì thào nói, “Nếu cuộc chiến kinh doanh giữa hai nhà Tống Hoàng nổ ra ngày hôm nay, với thái độ của Hoàng Phủ Hòa Ngọc, Hoàng Phủ gia tộc hẳn cũng sẽ là một viện thủ.”“Có điều, Hoàng Gia bây giờ đã không cònthành tựu gì.Khi Tống Thiên Dương nói ra những lời này, chính mình cũng không khỏi sửng sốt một chút.Nhịn không được nghĩ lại, mình gần đây có chút phiêu.Vậy mà nói ra Hoàng Gia không thành tựu một cách ngạo mạn như vậy, nhớ ngày đó,một câu nói của Hoàng đại gia Hoàng Dương trực tiếp liền phong sát Tống Gia, nhưng có sự phản kích của Sở Trần, mọi chuyện đã đảo ngược.Con rể Tống Gia, kẻ vốn bị cả thành phố chế giễu nay đã trở thành thanh niêntài tuấn của thành phố.Trong giới đang đồn thổi, Tống Thiên Dương gặp phải vận may nên mới lấy được người con rể như Sở Trần.“Tống tiên sinh nói rất đúng, Hoàng Gia xác thực không có thành tựu.”Hạ Ngôn Hoan nói, “Nguyên nhân chủ yếulà do cái tên Ninh Gia,ở tỉnh Quảng Đông, những kẻ thực sự có năng lực làm thay đổi cuộc chiến kinh doanh này đều sẽ cho Ninh Gla một bộ mặt.Vì vậy, tôi hôm nay đến đây để cáo từ, trọng tâm công việc tiếp theo của tối chính là ở lại tòa nhà Kim Than, làm tốt công việc của Dược phẩm Bắc Trần.”Tống lão gia tử gật đầu, “Hạ tiên sinh vất vả.”Khoảng thời gian này, Hạ Ngôn Hoan quả thực đã giúp đỡ Tống Gia rất nhiều.“Với thêm kênh của Dược phẩm Cửu Thành, tôi đã có thêm 30% lòng tin.”Hạ Ngôn Hoan mỉm cười, ánh mắt đầy chiển ỷ, “Tôi không tin rằng Dược phẩm Bắc Trần không thể đánh vào thị trưởng Dược phẩm ở Thiền Thảnh.”Hạ Ngôn Hoan thích loại trò chơi kinh doanh này, cảm giác như một ván cờ.Thoạt nhin như không có khói lửa nhưng thực chất lại vô cùng nguy hiểm, sai mộtbước là thua cả trận.Sau khi Hạ Ngôn Hoan rời đi, Sở Trần nhìn Tống Nhan, “Bà xã à, chủng ta về nghỉ ngơi đi.”Tối hôm qua Tống Nhanmột mực lo lắng chuyện giữa Sở Trần và Liên Minh Tông Sư Cửu Thành, hôm nay đi ra ngoài cả nửa ngày, cảm thấy có chút mệt mỏi, cô vô ý thức gật đầu.“Đúng, đúng rồi, tranh thủ thời gian mau trở về nghỉ ngơi đi.”.