“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 504: 504: Chương 503
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Tẽn đệ tử Tình La Mỏn bị Sở Trần đả tên là Sứ Phúc Quý, tại Tinh La Môn, Sừ Phúc Quỷ bời vi một mực phục thịNmh Nguyên Thủysinh hoạt hàng ngày, cho nẻn dùhản ta khỏng phải ỉả đệ tử chinh thúc của Ninh Nguyên Thủy, nhưng hắn dược rất nhiều người kinh trọng, suy cho cùng, Chĩnh Sừ Phúc Quý cũng thưởng nỏi, đánh có phải ngó mặt chủ.Hắn tự hào minh là con chó của môn chủ.Sừ Phúc Quý đương nhiên biết tiền cản hậu quả của cuộc tranh tài ngày hôm nay, Sử Phúc Quý cũng rõ ràng, trong Tinh La Mỏn, những người thản củaNinh Nguyên Thủyđối vớiMạc Vô ưu, cải gọi là môn chủ thật là giễu cọt.Một thiều nữ chỉ mởỉ mười bảy tuổi,chủ bằng một tắm Tinh Vàn Lệnh không biết thật giả, liền muốn làm Môn chù Tinh La Mòn?Quả thực si nhân nẳm mơ! Vừa rồi Sừ Phúc Quỷ vỏ tinh đề cập đến Môn chủNinh Nguyên Thủy trước mặt Mạc Vô ưu,chính là cố ý muốn cho Mạc vỏ ưu một cái tát váo mặt để hạ mã uy, nhầm tàng thêm áp lưc cho Mac Vô ưu.IBÔI qurt, con chưa k|p xoay người đâ bi Sở Tràn đở bayVẻ mật của Sử Phúc Quý âm trầm, ảnh mát của hẳn ta lóe lẻn vè bắt định.“Ngươi bj điéc sao?”Tống Thunhịn không dược nói, “Tinh La Mổn đệ tử, nhin thẩyĩình La MônChủ, chinh là thái độ này sao?”Sử Phúc Quý vô ý thức siết chặt nắm đầm, trong mắt lóe lên dừ tợn, “Môn chủTinh La Môn.cúng không phải hoàng mao tiểu nha đàu nảy.”Sờ Trần cười một tiếng, “Đến ngay cả Ninh Nguyên Thủy cũng dám phủ nhận, một con chó vỏ danh cũng dám sủa sao.”“Ngươi là ai?”Sử Phúc Quýgiận dữ mắng mỏ một tiếng, khỏng chút nghĩ ngợi,một quyền dấm tới Sở Trần.“Chó sản cũng dám động thủ với anh rẻ ta.”Tống Thu nhanh chóng tung một cước bứcluiSử Phúc QuýSừ Phuc Quỷ bổi rối lũi lại VỚI bưởc.ngẳng đâu nhìn xung quanh, ràt nhiồu ngườ đả nhln về phía hén.Sử Phúc Quý nhớ tởi Môn chủ bàn giao, sự tinh hôm nay,tuyệt đối không thể đé xảy ra saỉ sỏt.nếu để mọi chuyện ở đảy làm lớn, hắn sẽ khỏng thể bàn giao vởỉ Môn chủ.Đợi đén Bán Đình Sơn, sau đó thu thập chúng sau.Ánh mắt của Sử Phúc Quý lỏe lên một vẻ tàn nhẫn.Hán quay người, đi về phía con đường lẽn núi.Nhưng mà, sau khi Sử Phủc Quý đì được vài bước, hển quay lại thì thấy đám người Sở Trần vẫn chưa rời đi.Vẻ mặt của Sử Phủc Quý trầm xuống, “Các ngươi đảy là muổn lâm gi?”Sờ Trằn dang định nói, nhưng vao lúc này, một giọng nói vang lên trước.L*HfưnQ llff“Ta sẽ cho ngươi hal lụa chọn ”Mac Vổ Ưu cầm Tinh Vân Lệnh trong tay, “Hoặc lả, nguxxi xin lổi người bằng hữu cúa ta mà ngươi vưa ra tay.Hoặc, vơi tư cách lá Môn chú cùa Tinh La Môn, ta sẽ trục xuất ngươi khỏi Tinh La Môn vl tội tội bất kính,ngươi nếu không phục, ta sẽ chở ỡ đây, đợi đến khi Ninh Nguyên Thúy xuất I hiện.”Lòi nói vừa dứt, ánh mẳt Sở Trần khỏng khỏi bất ngờ nhìn về phía Mạc Vô Ưu.Cỏ bé Tìéu Vô Ưu này, vào thời điểm mẩu chốt, không mơ hồ chút nào.Bòi vì Mạc Vô Ưu thân phận đặc thù, lởi nói của cô hiệu quả hơn mười lởi của Sở Trần.Gương mặt cùa Sử Phúc Quý u ám như thể có thé nhỏ xuống giọt nước, trong mất hiện lên một tia bi phẫn.____.
Tẽn đệ tử Tình La Mỏn bị Sở Trần đả tên là Sứ Phúc Quý, tại Tinh La Môn, Sừ Phúc Quỷ bời vi một mực phục thịNmh Nguyên Thủysinh hoạt hàng ngày, cho nẻn dùhản ta khỏng phải ỉả đệ tử chinh thúc của Ninh Nguyên Thủy, nhưng hắn dược rất nhiều người kinh trọng, suy cho cùng, Chĩnh Sừ Phúc Quý cũng thưởng nỏi, đánh có phải ngó mặt chủ.
Hắn tự hào minh là con chó của môn chủ.
Sừ Phúc Quý đương nhiên biết tiền cản hậu quả của cuộc tranh tài ngày hôm nay, Sử Phúc Quý cũng rõ ràng, trong Tinh La Mỏn, những người thản củaNinh Nguyên Thủyđối vớiMạc Vô ưu, cải gọi là môn chủ thật là giễu cọt.
Một thiều nữ chỉ mởỉ mười bảy tuổi,chủ bằng một tắm Tinh Vàn Lệnh không biết thật giả, liền muốn làm Môn chù Tinh La Mòn?
Quả thực si nhân nẳm mơ! Vừa rồi Sừ Phúc Quỷ vỏ tinh đề cập đến Môn chủNinh Nguyên Thủy trước mặt Mạc Vô ưu,chính là cố ý muốn cho Mạc vỏ ưu một cái tát váo mặt để hạ mã uy, nhầm tàng thêm áp lưc cho Mac Vô ưu.
I
BÔI qurt, con chưa k|p xoay người đâ bi Sở Tràn đở bay
Vẻ mật của Sử Phúc Quý âm trầm, ảnh mát của hẳn ta lóe lẻn vè bắt định.
“Ngươi bj điéc sao?”
Tống Thunhịn không dược nói, “Tinh La Mổn đệ tử, nhin thẩyĩình La MônChủ, chinh là thái độ này sao?”
Sử Phúc Quý vô ý thức siết chặt nắm đầm, trong mắt lóe lên dừ tợn, “Môn chủTinh La Môn.cúng không phải hoàng mao tiểu nha đàu nảy.”
Sờ Trần cười một tiếng, “Đến ngay cả Ninh Nguyên Thủy cũng dám phủ nhận, một con chó vỏ danh cũng dám sủa sao.”
“Ngươi là ai?”
Sử Phúc Quýgiận dữ mắng mỏ một tiếng, khỏng chút nghĩ ngợi,một quyền dấm tới Sở Trần.
“Chó sản cũng dám động thủ với anh rẻ ta.”
Tống Thu nhanh chóng tung một cước bức
luiSử Phúc Quý
Sừ Phuc Quỷ bổi rối lũi lại VỚI bưởc.
ngẳng đâu nhìn xung quanh, ràt nhiồu ngườ đả nhln về phía hén.
Sử Phúc Quý nhớ tởi Môn chủ bàn giao, sự tinh hôm nay,tuyệt đối không thể đé xảy ra saỉ sỏt.
nếu để mọi chuyện ở đảy làm lớn, hắn sẽ khỏng thể bàn giao vởỉ Môn chủ.
Đợi đén Bán Đình Sơn, sau đó thu thập chúng sau.
Ánh mắt của Sử Phúc Quý lỏe lên một vẻ tàn nhẫn.
Hán quay người, đi về phía con đường lẽn núi.
Nhưng mà, sau khi Sử Phủc Quý đì được vài bước, hển quay lại thì thấy đám người Sở Trần vẫn chưa rời đi.
Vẻ mặt của Sử Phủc Quý trầm xuống, “Các ngươi đảy là muổn lâm gi?”
Sờ Trằn dang định nói, nhưng vao lúc này, một giọng nói vang lên trước.
L*HfưnQ llff
“Ta sẽ cho ngươi hal lụa chọn ”
Mac Vổ Ưu cầm Tinh Vân Lệnh trong tay, “Hoặc lả, nguxxi xin lổi người bằng hữu cúa ta mà ngươi vưa ra tay.
Hoặc, vơi tư cách lá Môn chú cùa Tinh La Môn, ta sẽ trục xuất ngươi khỏi Tinh La Môn vl tội tội bất kính,ngươi nếu không phục, ta sẽ chở ỡ đây, đợi đến khi Ninh Nguyên Thúy xuất I hiện.”
Lòi nói vừa dứt, ánh mẳt Sở Trần khỏng khỏi bất ngờ nhìn về phía Mạc Vô Ưu.
Cỏ bé Tìéu Vô Ưu này, vào thời điểm mẩu chốt, không mơ hồ chút nào.
Bòi vì Mạc Vô Ưu thân phận đặc thù, lởi nói của cô hiệu quả hơn mười lởi của Sở Trần.
Gương mặt cùa Sử Phúc Quý u ám như thể có thé nhỏ xuống giọt nước, trong mất hiện lên một tia bi phẫn.
____.
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Tẽn đệ tử Tình La Mỏn bị Sở Trần đả tên là Sứ Phúc Quý, tại Tinh La Môn, Sừ Phúc Quỷ bời vi một mực phục thịNmh Nguyên Thủysinh hoạt hàng ngày, cho nẻn dùhản ta khỏng phải ỉả đệ tử chinh thúc của Ninh Nguyên Thủy, nhưng hắn dược rất nhiều người kinh trọng, suy cho cùng, Chĩnh Sừ Phúc Quý cũng thưởng nỏi, đánh có phải ngó mặt chủ.Hắn tự hào minh là con chó của môn chủ.Sừ Phúc Quý đương nhiên biết tiền cản hậu quả của cuộc tranh tài ngày hôm nay, Sử Phúc Quý cũng rõ ràng, trong Tinh La Mỏn, những người thản củaNinh Nguyên Thủyđối vớiMạc Vô ưu, cải gọi là môn chủ thật là giễu cọt.Một thiều nữ chỉ mởỉ mười bảy tuổi,chủ bằng một tắm Tinh Vàn Lệnh không biết thật giả, liền muốn làm Môn chù Tinh La Mòn?Quả thực si nhân nẳm mơ! Vừa rồi Sừ Phúc Quỷ vỏ tinh đề cập đến Môn chủNinh Nguyên Thủy trước mặt Mạc Vô ưu,chính là cố ý muốn cho Mạc vỏ ưu một cái tát váo mặt để hạ mã uy, nhầm tàng thêm áp lưc cho Mac Vô ưu.IBÔI qurt, con chưa k|p xoay người đâ bi Sở Tràn đở bayVẻ mật của Sử Phúc Quý âm trầm, ảnh mát của hẳn ta lóe lẻn vè bắt định.“Ngươi bj điéc sao?”Tống Thunhịn không dược nói, “Tinh La Mổn đệ tử, nhin thẩyĩình La MônChủ, chinh là thái độ này sao?”Sử Phúc Quý vô ý thức siết chặt nắm đầm, trong mắt lóe lên dừ tợn, “Môn chủTinh La Môn.cúng không phải hoàng mao tiểu nha đàu nảy.”Sờ Trần cười một tiếng, “Đến ngay cả Ninh Nguyên Thủy cũng dám phủ nhận, một con chó vỏ danh cũng dám sủa sao.”“Ngươi là ai?”Sử Phúc Quýgiận dữ mắng mỏ một tiếng, khỏng chút nghĩ ngợi,một quyền dấm tới Sở Trần.“Chó sản cũng dám động thủ với anh rẻ ta.”Tống Thu nhanh chóng tung một cước bứcluiSử Phúc QuýSừ Phuc Quỷ bổi rối lũi lại VỚI bưởc.ngẳng đâu nhìn xung quanh, ràt nhiồu ngườ đả nhln về phía hén.Sử Phúc Quý nhớ tởi Môn chủ bàn giao, sự tinh hôm nay,tuyệt đối không thể đé xảy ra saỉ sỏt.nếu để mọi chuyện ở đảy làm lớn, hắn sẽ khỏng thể bàn giao vởỉ Môn chủ.Đợi đén Bán Đình Sơn, sau đó thu thập chúng sau.Ánh mắt của Sử Phúc Quý lỏe lên một vẻ tàn nhẫn.Hán quay người, đi về phía con đường lẽn núi.Nhưng mà, sau khi Sử Phủc Quý đì được vài bước, hển quay lại thì thấy đám người Sở Trần vẫn chưa rời đi.Vẻ mặt của Sử Phủc Quý trầm xuống, “Các ngươi đảy là muổn lâm gi?”Sờ Trằn dang định nói, nhưng vao lúc này, một giọng nói vang lên trước.L*HfưnQ llff“Ta sẽ cho ngươi hal lụa chọn ”Mac Vổ Ưu cầm Tinh Vân Lệnh trong tay, “Hoặc lả, nguxxi xin lổi người bằng hữu cúa ta mà ngươi vưa ra tay.Hoặc, vơi tư cách lá Môn chú cùa Tinh La Môn, ta sẽ trục xuất ngươi khỏi Tinh La Môn vl tội tội bất kính,ngươi nếu không phục, ta sẽ chở ỡ đây, đợi đến khi Ninh Nguyên Thúy xuất I hiện.”Lòi nói vừa dứt, ánh mẳt Sở Trần khỏng khỏi bất ngờ nhìn về phía Mạc Vô Ưu.Cỏ bé Tìéu Vô Ưu này, vào thời điểm mẩu chốt, không mơ hồ chút nào.Bòi vì Mạc Vô Ưu thân phận đặc thù, lởi nói của cô hiệu quả hơn mười lởi của Sở Trần.Gương mặt cùa Sử Phúc Quý u ám như thể có thé nhỏ xuống giọt nước, trong mất hiện lên một tia bi phẫn.____.